Cố Sống Sót! Ngày Tận Thế Nói Không Với Thánh Mẫu - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-04 11:37:51
Lượt xem: 36

Một ngày khi tận thế ập đến, đang cầm khoản tiền bồi thường N+1 mua sắm thỏa thích trong các siêu thị lớn.

Nguyên do gì khác, cha nông của cuối cùng cũng thành việc trang hoàng căn biệt thự ở quê !

Hiện giờ qua đợt khuyến mãi 12 tháng 12, còn hai ba tháng nữa mới đến Tết, mà " may" công ty nơi cống hiến suốt năm năm sa thải.

Không ngờ rằng, cái sự " may" giúp sở hữu một pháo đài kiên cố và nguồn vật tư phong phú giữa thời tận thế!

Nếu nhà hàng xóm gã con trai ngỗ ngược... cả gia đình hẳn thể bình an sống qua ngày đoạn tháng !

1.

Vào ngày sa thải, lão sếp với : "Trần Y Y, khoản bồi thường của công ty thành ý , hy vọng cô đừng quá cố chấp."

"Chúng nên chia tay trong êm , giữ chút thể diện cho , gặp trong ngành cũng đến mức quá khó xử."

Lời thật hoa mỹ, chẳng là vì con gái của ông chủ lớn và cấp kiêm bạn trai của lòng , nên họ vội vàng nhường chỗ đó ?

Nực , ai vì một gã tồi mà từ chối tiền bạc cơ chứ?

Thế là dứt khoát cầm tiền rời . Khoảng thời gian hai ba tháng dài dài, ngắn cũng ngắn, thích hợp để về quê nghỉ ngơi cùng cha .

Đã quyết định về quê, chắc chắn thể để bản chịu thiệt thòi!

loại nhu yếu phẩm dùng quen tích trữ một đợt lớn nhân dịp khuyến mãi, nhưng nghĩ đến hai tầng hầm dùng kho chứa ở quê, thêm con đường bùn đất khó khăn, mỗi lấy bưu kiện lái xe mất cả tiếng đồng hồ, và cả bản tính thích lì ở nhà của ...

thấy bản vẫn thể mua thêm chút nữa!

Kết thúc đợt mua sắm, lái chiếc Chery nhỏ xinh của trở về quê.

Nói cũng , tuy căn biệt thự xây mấy năm nhưng đây là đầu tiên về thăm.

Không thì thôi, một cái giật !

Truyện do nhà Phong Sương Minh Nguyệt edit, mang đi đâu khác trù cho bác ế dài dài

Trời đất, sân rộng hơn năm trăm mét vuông, tường bao cao hơn hai mét, cổng lớn chống cháy nổ, còn cả hàng rào điện, nơi thật sự nhà tù đấy chứ?

2.

"Chao ôi, con về đấy ."

thu vẻ kinh ngạc, quanh một vòng hỏi: "Mẹ, tường bao và cái cổng là thế nào ạ?"

Phía sân quy hoạch gọn gàng với năm sáu luống rau, đó các loại rau xanh mướt đang phát triển , góc Đông Nam còn một hồ cá nhỏ nuôi mấy con cá rô phi.

Mẹ đáp: "Hừ, cũng tại gã khốn nhà họ Trương sát vách đó thôi!"

Vợ chồng nhà họ Trương ngoài năm mươi tuổi mới sinh mụn con trai, đặt tên là Trương Diệu Tổ, chiều chuộng đến mức vô pháp vô thiên. Từ nhỏ gã trại giáo dưỡng mấy , lúc còn bé cũng thường xuyên gã bắt nạt.

Nhất là khi lên cấp hai, cơ thể bắt đầu phát triển, mỗi về nhà đều gã huýt sáo theo , khiến cha luôn tận đầu đường đón học về.

Sau kết án năm năm vì tội cố ý gây thương tích, mới giải thoát. Nghĩ đến ánh mắt bất lương của đó, vẫn khỏi rùng .

Mẹ tiếp: "Trước đây tên khốn đó trèo tường nhà, cạy két sắt của cha con ."

"May mà lúc đó nhà sửa xong, kịp mua sắm nội thất, két sắt cũng chỉ là loại rẻ tiền công ty trang trí tặng, bên trong gì."

"Đêm đó và cha con đang ở nhà chú Quý thành phố, hôm về thấy nhà cửa bừa bộn, tên khốn đó lấy tiền nên đập nát hết kính nhà !"

"Cha báo cảnh sát, nhưng tên đó bỏ trốn từ lâu. Cảnh sát khu vực đều chai mặt gã , cũng ."

"Trước đây tù ba năm năm năm, ngoài vẫn chứng nào tật nấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-song-sot-ngay-tan-the-noi-khong-voi-thanh-mau/chuong-1.html.]

"Hai vợ chồng già nhà họ Trương cũng thuộc loại mặt dày, còn dám chạy đến cửa nhà c.h.ử.i bới, bảo là tại chúng báo cảnh sát nên mới ép con trai họ bỏ ."

"Việc đó cha con tức đến mức mấy đêm ngủ ngon." Mẹ dẫn nhà.

"Sau đó và cha con bàn bạc, tránh voi chẳng mặt nào."

"Thế là cha con cho xây tường cao thêm, lắp cả hàng rào điện, cổng lớn loại kiên cố nhất."

"Ông chủ cửa hàng bảo, trừ khi dùng nhiều t.h.u.ố.c nổ, nếu cái cổng chắc chắn thể hỏng ."

"Còn mấy cái cửa sổ nữa, đều bằng kính chống đạn ."

"Nghe thằng nhóc nhà họ Trương trốn sang Đông Nam Á, bên đó hỗn loạn lắm, còn đang chiến tranh, cả s.ú.n.g ống, ai tên khốn đó bí mật mang s.ú.n.g về ."

"Mấy năm nay nhà khấm khá hơn, nhiều ghen ăn tức ở lắm..."

3.

mà sống mũi cay cay, mấy năm nay mải mê bôn ba bên ngoài, sự quan tâm dành cho cha thật sự quá ít.

ngắt lời : "Mẹ, chuyện nghiêm trọng như với con!"

"Sớm tên khốn đó thả , con đón cha lên thành phố , gã đó ở là ở đó chuyện."

"Cha con ạ? Sức khỏe ông khá hơn ? Sao con thấy ông ở nhà."

Mẹ trả lời: "Sức khỏe cha con , cha đều là dân nông, ngợm cứng cáp lắm, khỏe mấy ngày cũng tự khỏi."

"Cha con ngoài từ sớm , bảo là đón một bạn cũ qua chơi."

"Là chú Lý của con đó, ôi, cũng thật đáng thương..."

"Vì vợ quá cố mà thủ tiết bao nhiêu năm, đến một mụn con cũng ."

"Chú cũng chỉ cha con là bạn hợp cạ, với cả mấy cái bưu kiện con mua đến nơi , bảo cha con tiện đường chở về luôn."

Lên lầu quần áo xong, cùng xuống hầm sắp xếp đồ đạc. Mẹ bảo thời gian qua mua quá nhiều thứ, vẫn kịp quy hoạch hẳn hoi.

Nhìn những kệ hàng sắp xếp ngay ngắn trong hầm, một nữa kinh ngạc đến rớt cằm.

Trên kệ bày la liệt các loại lương thực, dầu ăn, gạo, thùng mì đóng gói cỡ to và nhiều loại nhu yếu phẩm như giấy vệ sinh, kem đ.á.n.h răng, bàn chải, dầu gội, sữa tắm, thậm chí cả loại b.ăn.g v.ệ si.nh dùng cũng xếp đầy một kệ lớn.

Góc tường đặt mấy chiếc tủ đông cỡ đại, mặt đất là một đống hộp bưu kiện khui.

hỏi: "Mẹ, mua nhiều thế ?"

Mẹ giải thích: "Thì hai tháng mạng đợt khuyến mãi mà, xem , rẻ hơn mua ở mấy cửa hàng ngoài phố nhiều."

"Con cũng qua năm nhà tiệc tân gia, quanh dịp Tết những thứ đều tăng giá, bằng nhân lúc ưu đãi mua tích trữ cho tiết kiệm."

"Con xem, hạn sử dụng của mấy thứ dài lắm, để lâu mà." Mẹ tính toán mà mắt sáng rực, tóm là thấy hời lớn. Thấy bà vui vẻ, cũng tranh luận về việc tiền nào của nấy, trái cam chịu cùng bà sắp xếp đống bưu kiện đất.

Ngàn vàng khó mua niềm vui của , vui thì cả nhà đều vui!

4.

Chúng mải mê dọn dẹp đến tận trưa, mệt đến mức thẳng lưng nổi.

Dù việc khui bưu kiện vui, nhưng khui liên tục suốt ba bốn tiếng đồng hồ thì quả là một cực hình.

Cũng may hầm lắp điều hòa và hệ thống thông gió, nên ở lâu cũng thấy khó chịu.

Ăn xong bữa trưa cha vẫn về, dắt xuống tầng hầm thứ hai dọn dẹp vệ sinh. Xuống đến nơi mới thấy, mấy cục nóng điều hòa trong nhà đều lắp ở tầng hầm thứ hai .

Loading...