Cô Dâu Hòe Tiên - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-19 22:06:11
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những trái nho tròn căng, tím sẫm gần như đen, chen chúc trong đĩa sứ trắng, khẽ rung rung. 

 

cử động , bà ngoại đưa đĩa sát hơn mặt .

 

Dày đặc những trái nho. Căng phồng như sắp nổ tung, như chỉ chờ một giây nữa thôi là sẽ “phụt” dòng nước tím đen đặc quánh. 

 

theo bản năng đẩy cái đĩa . ngay khoảnh khắc tay vươn tới, tất cả những trái nho đồng loạt nứt toác… lộ những con mắt như mắt rắn!

 

Những con ngươi xoay tít, phát tiếng ọc ọc ghê rợn, tràn thứ dịch nhớt tím đen. 

 

hét, bỏ chạy, nhưng thể nhúc nhích!

 

“Chạy .” 

 

Chúng rì rầm, vô âm thanh vụn vặt hòa , mang theo ẩm lạnh của sương mù. 

 

“Cô dâu chạy . Chặn , chặn !”

 

điên cuồng gọi , nhưng phát bất kỳ âm thanh nào. 

 

Mẹ ôm c.h.ặ.t , như hề thấy những trái nho quái dị mặt.

 

“Mẹ ơi, chúng lâu thế vẫn tới bến xe?”

 

chớp mắt, lúc mới lờ mờ thấy chân một chiếc vali.

 

“Có rời khỏi nơi thì Tiểu Hà sẽ nữa ?” 

 

Mẹ nức nở: “Con gái đáng thương của .”

 

Chỉ trong một thoáng lơ đãng, bà ngoại và Bà Quế đều biến mất.

 

Sương mù dường như nhạt đôi chút. Phía hiện con đường, hai bên thấp thoáng những quầy bán đồ ăn sáng. 

 

Ba dừng xe bên lề, đầu : “Ăn chút gì .”

 

Ông trông còn cứng đờ nữa, giống hệt dáng vẻ thời còn trẻ trong ký ức của

 

Mẹ bế xuống xe, theo ba đến quầy.

 

Xửng hấp bốc khói nghi ngút. Nồi cháo lớn sôi ùng ục. Bà lão trông quầy khoanh tay bên cạnh, khi bà ngẩng đầu lên chính là gương mặt của Bà Quế!

 

già nua hơn, gầy guộc hơn, cả khuôn mặt đầy t.ử khí, hai má xanh xám. 

 

mặc chiếc sườn xám đen trong tấm ảnh, cả như bộ xương chiếc áo bọc lấy. Da mặt chảy xệ, chuyện phát tiếng rít rít lọt gió:

 

“Ăn bánh bao ? Nhân hoa hòe đấy, thơm lắm!”

 

Ba dường như nhận , gọi bốn cái bánh bao, hai bát cháo, hỏi:

 

“Nhân hoa hòe trứng nhân thịt?”

 

Bà Quế : “Nhân thịt chứ, trẻ ai chẳng thích thịt.”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Ba bế xuống bàn nhỏ bên cạnh. Bà Quế bưng bánh và cháo , phía chúng , bắt đầu mài d.a.o, miệng lẩm bẩm:

 

“Chạy …”

 

Những tiếng rì rầm lúc dâng lên như thủy triều.

 

Chạy , cô dâu chạy .

 

Chặn , chặn , chặn !

 

“Chặn …”

 

Bà Quế gào lên, giơ d.a.o c.h.é.m tới.

 

5

 

choàng tỉnh. 

 

Trước mắt tối đen. 

 

định thần mới nhận chăn đang trùm lên mặt. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-dau-hoe-tien/chuong-3.html.]

 

kéo chăn xuống, phía vẫn là màn sương trắng mịt mù.

 

Mẹ ôm , khẽ nức nở: “Anh Thành, Tiểu Hà sốt cao lắm, bây giờ?”

 

Thì vẫn đang mơ.

 

cố vùng vẫy để tỉnh , nhưng tài nào cử động , chỉ thể trơ mắt thứ lặp

 

Nho, nhãn cầu, quầy ăn sáng, Bà Quế mài d.a.o. 

 

Rồi giật tỉnh dậy… nhưng vẫn ở trong mơ.

 

Mỗi lặp , cảnh tượng càng lúc càng quái dị và sụp đổ hơn. 

 

Ban đầu ba còn giống bình thường, nhưng dần dần, ôm biến thành một đống thịt nát; lái xe ba bánh biến thành một khúc cây khô.

 

Bà ngoại và bà Quế bay hai bên thành hình nhân giấy, đôi mắt cứng đờ nghiêng nghiêng , môi đỏ tươi cong lên nụ lạnh lẽo.

 

Trong xửng hấp còn là bánh bao, mà là những khối thịt chi chít nụ hoa hòe. Trong nồi lớn còn cháo, mà là dòi bọ đang ngọ nguậy.

 

sắp phát điên.

 

Và bà Quế một nữa giơ cao con d.a.o.

 

“Chủ quán, cho hai cái bánh bao.”

 

Một giọng đột ngột phá vỡ tất cả.

 

Trong màn sương mỏng, một bóng mờ ảo quầy của bà Quế, đưa tiền .

 

“Bàn tay” , bán trong suốt như sương.

 

giữa giấc mơ quỷ dị , hình dáng đó vô cùng… bình thường.

 

Thậm chí còn thon dài, đẽ.

 

Bà Quế sững , chậm rãi hạ d.a.o xuống. Gương mặt bà như sáp nến đang tan chảy, trong chớp mắt biến thành một bà lão xa lạ hiền từ.

 

Mọi thứ xung quanh cũng dường như tan rã và phân hủy . Bóng biến mất theo. Sương mù tản , cảnh tượng mắt bỗng trở nên bình thường.

 

Ba , bà ngoại và bà Quế đều ăn ở quầy. Xung quanh còn vài thực khách khác. Mẹ đỏ hoe mắt sờ trán

 

Bà Quế khẽ thở dài, vỗ vai : “Lan Quyên, đừng buồn nữa. Không bến xe cũng đành chịu. Chúng quỷ đả tường suốt một đêm, xem Hòe Tiên cho Tiểu Hà .”

 

Bà ngoại thở dài, nước mắt lăn dài: “Toàn là oan nghiệt! Lan Quyên, Mạnh Thành, dì Quế đúng. Muốn Tiểu Hà bình an lớn lên, chỉ thể gả nó cho Hòe Tiên.”

 

phản đối, nhưng chỉ phát tiếng ê a như trẻ nhỏ.

 

Bên tai bỗng vang lên một tiếng khẽ.

 

mua bánh bao!

 

“Hòe Tiên dù cũng là tiên, cưới cô mà cô còn vui ?” - Anh .

 

tức gấp, gào lên: “Có ma mới vui!”

 

Ngay khoảnh khắc phát tiếng , bỗng nhận thể cử động.

 

Gần như cùng lúc đó, thật sự tỉnh , mở mắt, ôm c.h.ặ.t lấy

 

“Tiểu Hà! Con sợ c.h.ế.t khiếp! Con ngủ một mạch tới chiều, gọi thế nào cũng tỉnh…”

 

chớp mắt ngơ ngác hồi lâu mới chắc chắn tỉnh hẳn:

 

“Con hình như bóng đè. Mơ thấy với ba, còn cả bà ngoại và bà Quế, dắt con lúc nhỏ bến xe, nhưng đường cứ quỷ đả tường.”

 

Mẹ tái mặt: “Con… nhớ ?”

 

“Nhớ gì cơ? Vậy năm đó thật sự chuyện đó ?” 

 

kinh ngạc bật dậy. Mẹ gật đầu, bà Quế ở bên cạnh thở dài: 

 

“Cháu Hòe Tiên chọn trúng. Chúng vốn định đưa cháu rời Tuệ Thành, nhưng gặp quỷ đả tường, cháu sốt cao. Cuối cùng đành về nghi thức, hứa gả cháu cho Hòe Tiên.”

 

Loading...