CỎ DẠI VÀ NHÀN HOA - 4
Cập nhật lúc: 2026-01-18 08:12:47
Lượt xem: 1,241
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9UvGqWdXvR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nha lo lắng khuyên nhủ.
Ta như kẻ rút mất linh hồn:
“Không. Ta đợi nàng về.”
Dù nàng mắng , hận , chán ghét …
cũng gặp nàng cuối.
Ta lời từ biệt cho đàng hoàng.
Những chia ly , luôn nghĩ sẽ gặp .
Nào ngờ những … mãi mãi bỏ ở hôm qua,
từng kịp lời tạm biệt.
08
Khi bình minh ló rạng, bóng dáng nhỏ bé xuất hiện.
Nàng trông mệt, cái đầu thường ngày luôn ngẩng cao giờ rũ xuống, vẻ mặt đầy uể oải.
Đến cổng phủ mới chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt thêm vài phần phức tạp.
“Ăn cơm ?”
Ta lên tiếng , thậm chí còn mang theo chút lấy lòng.
Nàng cúi đầu, nhỏ giọng đáp:
“Ăn … về nghỉ .”
Rồi chậm chạp bước phủ.
Tim thắt .
Nàng mắng , cũng hỏi điều gì.
Ta thà rằng nàng trừng mắt lạnh lùng với , còn hơn nàng mất sức sống bừng bừng như .
Có lẽ… nàng cũng đang sợ .
Sợ sẽ giống như năm xưa bỏ phụ và trưởng, mà bỏ nàng.
Sau khi về, nàng tự nhốt trong phòng ba ngày, đến doanh quân cơ, cũng gặp ai.
Còn , ngoài phòng nàng suốt ba ngày.
Giống như một kẻ tội chờ phán quyết.
Biết rõ lưỡi đao treo cổ, vẫn cam lòng, vẫn cố chấp chờ đao rơi xuống, chờ chính nàng lời rời .
Cho đến khi bệnh cũ tái phát, hạ nhân mới khiêng trở về phòng.
Bệnh đến như núi đổ.
Ta chỉ cảm thấy trong chân như vạn kiến c.ắ.n xé xương cốt, đau đến mức đập đầu tường.
Bốn đè , ép uống t.h.u.ố.c, mới dần dần mê man ngủ .
Trong mộng, cảnh tượng quỷ dị hỗn loạn.
Ta mơ thấy trưởng.
Khi hai mươi tuổi, mười bảy.
Chúng theo phụ xuất chinh.
Ta cưỡi con ngựa trắng như tuyết, theo họ, tươi vẫy tay với bách tính hai bên đường tiễn đưa.
Thế nhưng phụ và trưởng hề , chỉ lạnh lùng tiến về phía .
Đó là đầu tiên chiến trường.
Cảnh vật đột ngột biến đổi.
Lần trưởng trong vũng m.á.u, còn mẫu bên, nét mặt méo mó:
“Ta mang áo mùa đông đến cho con.
Con cũng mặc , cùng chúng .”
“Người đến… đón con ?”
Ta kéo cái chân bệnh tật, bò về phía bà.
bà chỉ lạnh lùng , nhếch môi :
“Phải. Hành Giản, thôi.
Đến giờ .”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
09
Đi ?
Ta quả thực nên . Phía là con đường chất đầy xương trắng, u tối ẩm lạnh, cảm thấy một sự giải thoát từng .
Nàng… hẳn là chăng?
Lại một lời từ biệt.
như cũng .
Ta thể dứt khoát rời .
*
Chợt trong khoảnh khắc, mở mắt.
Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn dầu mờ nhạt, mấy tâm phúc đang ở gian bên cùng thái y bàn bạc về bệnh tình của .
Ta gắng gượng dậy, đưa về phía .
Xe lăn ở ngay đó, trong tay vịn bên giấu một cây nỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-dai-va-nhan-hoa/4.html.]
Ta cho chính một sự giải thoát.
“Đại tướng quân lo nghĩ quá nhiều, hơn nữa… căn bản còn ý chí cầu sinh.”
“Vậy đổi vài vị t.h.u.ố.c khác chăng? Dù cũng nghĩ cách!”
“Haiz, d.ư.ợ.c liệu quý đến mấy, cũng chính ngài sống mới .”
Tiếng bàn luận vẳng từ phòng bên, còn cuối cùng cũng chạm tới xe lăn, duỗi tay định lấy cây nỏ giấu trong tay vịn.
Đột nhiên—
Rầm!
Bên ngoài truyền đến một tiếng va mạnh, như đụng cửa.
Trong chớp mắt, rụt tay .
*
Hướng Vãn mặc trung y, chạy xộc .
Nàng… nàng mà !
Không những , còn xách váy chạy tới, như thỏ con ba bước thành hai nhảy lên giường .
Rồi lăn lộn chui thẳng trong chăn.
“Cây ngoài giống yêu quái già quá, đáng sợ lắm, dám về!”
Nàng mềm mềm cuộn trong chăn.
Ta ngây hồi lâu, mới cảm thấy mặt nóng ran, vội lên tiếng:
“Vậy… nàng cũng thể ngủ giường … mau đây, bảo đưa nàng về.”
Lời dứt, trong chăn liền duỗi một cánh tay, ôm c.h.ặ.t lấy eo :
“Không! Hôm nay nhất định ngủ cùng !”
Toàn cứng đờ.
Tay kéo tay nàng, do dự.
Do dự là đại kỵ trong quân, mà với Lý Hướng Vãn, phạm quá nhiều .
“Không , mau .”
Sự phản kháng của yếu ớt đến đáng thương.
“Không ! Không !”
Nàng trùm trong chăn, giọng ù ù.
“……”
Đối diện tình cảnh , cũng chút luống cuống.
Một lúc , chăn vén lên một góc, lộ gương mặt nhỏ đỏ bừng, nàng trợn mắt tức tối :
“Chàng thật độc ác! Bên ngoài tối như , chẳng lẽ thể để ở bên ?”
Đôi mắt tròn xoe trong chớp mắt phủ một tầng nước mỏng.
Nàng đùa cợt .
Nàng… thật sự buồn .
Ta hoảng hốt vươn tay, nàng mặt cho chạm, nhưng cánh tay ôm eo vẫn buông.
“Thôi … nàng ngủ thì cứ ngủ .”
Giọng dịu xuống, mang theo vài phần bất lực.
Nàng mặt , mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Kỷ Hành Giản, mau khỏe !
Nhà … bắp thật sự sắp chín .”
Ánh mắt khẽ dừng.
Trong lòng rõ.
Phu nhân thông tuệ, nàng đương nhiên định gì.
Vì thế nàng đổi cách khác để giữ .
Lần … đến lượt mặt lau nước mắt.
Nàng từng nghĩ đến chuyện rời .
Cho dù tàn khốc và bất kham đến thế, nàng vẫn nguyện ở bên .
Ta luồn tay trong chăn, thử chạm vai và cánh tay nàng:
“Vừa đụng cửa ? Có đau ?”
10
Sáng hôm , vươn tay sang bên cạnh, chỉ chạm một mảng lạnh lẽo.
Mở mắt , bên cạnh sớm còn.
Nha bưng bát t.h.u.ố.c bước , liếc một cái, đầy ẩn ý:
“Phu nhân dặn, tướng quân tỉnh thì nhớ uống t.h.u.ố.c.”
Thế là đây?
Sáng hôm bắt uống t.h.u.ố.c, cứ như …