Khoảnh khắc hai ánh mắt chạm , đuôi mắt đỏ lên, ánh mang theo sự cầu xin.
Đó là biểu hiện khi cảm thấy an .
Trái tim lập tức mềm nhũn.
lấy món quà chuẩn kỹ bước tới, xổm mặt , bàn tay ấm áp nhẹ nhàng phủ lên đôi chân .
Chân lạnh buốt đến tận xương, cố gắng sưởi ấm từng chút một.
Sau đó lấy đôi dép bông trong hộp quà, tự tay cho , dịu giọng dặn dò: “Tống Hạc Miên, dù ở nhà cần cũng giày cho ấm.”
“Bác sĩ vẫn còn cơ hội lên, đừng dễ dàng từ bỏ, cũng đừng tự hành hạ cơ thể , chúng …”
Tống Hạc Miên đột nhiên cắt ngang : “Không …”
Mắt đỏ lên, cảm xúc kích động, như chợt nhận điều gì miễn cưỡng nặn một nụ , giọng run rẩy: “Yên Yên đừng sợ, nhất định sẽ dậy , em… cho thêm chút thời gian ?”
Trong lòng thấy kỳ lạ. Rõ ràng từng để tâm đến việc tàn tật, mà tại nghĩ… sẽ sợ?
định giải thích nhưng hoảng loạn né tránh ánh mắt , luống cuống điều khiển xe lăn rời , như thể lưng thứ gì đó đáng sợ đang đuổi theo.
tức đến bật .
Buổi tối khi ăn xong, định đỡ từ xe lăn lên như ngày, đưa bồn tắm để tắm rửa.
, Tống Hạc Miên yên xe lăn, chậm chạp nhúc nhích.
Ngón tay chạm cánh tay , né tránh theo phản xạ, hô hấp chợt khựng như đang cố nhẫn nhịn điều gì đó.
Hơi thở dần trở nên gấp gáp, lông mi khẽ run, giọng của mang theo chút hoảng sợ, cổ họng nghẹn :
“Yên Yên, … tự tắm , để tự … ?”
khựng , nụ phần cứng đờ buông tay : “Được.”
Lúc ngoài vẫn yên tâm, cửa phòng tắm chờ .
Bên trong, Tống Hạc Miên chống hai tay lên tay vịn xe lăn, khi dùng hết sức nâng phần lên thì cảm giác choáng váng ập đến.
lúc còn tâm trí để quan tâm nữa.
Anh dùng lực ở eo, cố gắng lên mép bồn tắm định đưa chân trong nước. vì nước trong bồn quá nhiều, cổ tay trượt một cái, cả ngã thẳng trong bồn, sặc hai ngụm nước.
Khoảnh khắc đó, cố gắng gượng chống của Tống Hạc Miên sụp đổ.
Sự tự ti và tuyệt vọng hóa thành tiếng nức nở, tiếng kìm nén tan biến tiếng nước chảy.
tiếng ngã bên trong doạ giật , vội vàng định mở cửa nhưng phát hiện cửa khóa, chỉ thể điên cuồng đập cửa.
“Tống Hạc Miên, ? Có ngã ? Có thương ở ?” Trong lòng sốt ruột vô cùng.
Mãi một lúc lâu , bên trong mới truyền giọng cố nén của : “Yên Yên, , em đừng .”
Nghe thấy tiếng , mới thở phào nhẹ nhõm.
Cửa mở , nước trong phòng tắm mờ mịt.
Ớt chuông
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-cau-chuyen-nao-nam-chinh-tu-ti-nhung-vo-cung-yeu-nu-chinh-khong/2.html.]
Tống Hạc Miên xe lăn , bốc nóng, chiếc áo ngủ xanh đậm như vì vội vàng mà buộc cẩn thận, chỉ giữ bằng một sợi dây.
Chỉ cần kéo nhẹ một cái, dường như thể gì thì .
Kết hợp với khuôn mặt tinh xảo , đuôi mắt đỏ lên vì nước nóng, trong mắt phủ một tầng nước mỏng, như mời gọi như đang dụ dỗ.
nghẹn một nhịp thở, đến cả chớp mắt cũng quên mất, vội vàng cầm chiếc váy hai dây mới mua chạy phòng tắm.
Trong lòng dâng lên vài phần rung động mơ hồ.
Tắm rửa sạch sẽ xong, bước ngoài.
Anh đang xe lăn sách, cúi gần, áp mặt má , ngón tay thon dài vô thức trượt lên cơ n.g.ự.c của .
Tống Hạc Miên nuốt nước bọt, hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp hỗn loạn, mặt đỏ lên.
Cho đến khi thấy câu của : “Chồng , kết hôn lâu như , cũng 34 tuổi , chúng … cũng nên một đứa con chứ?”
Đồng t.ử lập tức giãn vì hoảng sợ, đầu , ánh mắt như đang : tàn phế , em còn sinh con với ? Đầu óc em vấn đề ?
Ngay đó đau đớn nhắm mắt , sắc mặt lúc xanh lúc trắng, cuối cùng tối sầm, nghiến răng, giọng run rẩy :
“Bác sĩ … thể chuyện đó.
Xin Yên Yên, … thể cho em đứa con .”
Nói xong, cố chấp tự điều khiển xe lăn rời , run rẩy, bóng lưng lộ rõ sự tuyệt vọng.
: ?
To như mà nghĩ thấy ?
Có , chắc?
…
Đêm đó giường ngủ say, để ý đến nào đó vì ngủ riêng mà trằn trọc yên.
Cuối cùng, lặng lẽ điều khiển xe lăn .
Ánh trăng ngoài cửa sổ như một lớp lụa bạc, từng chút rọi phòng, trong trẻo lạnh lẽo mang theo một chút cô quạnh.
Tống Hạc Miên xe lăn. Dưới ánh trăng yếu ớt, lông mi khẽ run, ánh mắt từng chút một khắc họa gương mặt đang ngủ của , gần nhưng dám.
Anh lấy bộ quần áo , từ từ cúi , ôm c.h.ặ.t lòng hít sâu.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng đè nén vang lên từ kẽ tay, khi ngẩng đầu lên nữa, đáy mắt đầy sự ướt át và trần trụi, xen lẫn tuyệt vọng và tự ti.
Hai mắt đỏ ngầu, mí mắt trĩu xuống, giống như một món đồ kéo từ thiên đàng xuống.
Cổ họng khẽ chuyển động, giọng nhẹ: “Yên Yên, bác sĩ … cả đời lẽ thể dậy nữa.”
“Một kẻ tàn phế như , xứng đáng xuất hiện bên cạnh em?”
“ , tìm sẵn cho em một khác , đó… trông giống hệt , nhưng cơ thể lành lặn.”
“Em sẽ thích thôi.”
Nói xong, run rẩy cố nén tiếng nấc, cả co thành một khối. Anh giống như nấm mốc, chỉ thể tự ti, nhếch nhác trốn trong góc tối, lén về phía ánh sáng của .