CÔ ẤY KHÔNG QUAY LẠI - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-04 09:52:17
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
rụng cả da đầu, một lúc phản bác thế nào.
Giang Nhu hứng khởi hẳn lên, ánh mắt lập tức bùng ngọn lửa tò mò:
“Nhanh, nhanh, nhanh, , ai ? quen ? Cậu hai phát triển đến ? Đến , ba bốn cơ?”
chống tay lên trán, nếu thật, chắc chắn cô sẽ tha .
thở dài, chậm rãi :
“Tối qua lúc khỏi nhà họ Dung, gặp Dung Cẩm, gần như đ.â.m .”
Giang Nhu bất ngờ hiện rõ mặt:
“Cô thiếu gia Dung ? Em họ Chu Dự Thâm?”
“Ừ.”
“Rồi nữa?”
“Rồi đưa bệnh viện.”
“Đi viện , thương hả? Nghiêm trọng ?”
lắc đầu: “Không nghiêm trọng lắm, đó đưa về… chúng … ngủ với .”
Giang Nhu hoảng hốt, tay bịt miệng, mắt tròn xoe như đồng tiền:
“ …”
“ quyến rũ .”
Cuối cùng cô im bặt, như chặn miệng, cử động nổi.
Một lúc , cô thả tay xuống, thành thật giơ ngón cái khen :
“Ngôn Tống, thật mạnh mẽ, đó là Dung Cẩm, bao cô gái lên giường với ? Và còn nhỏ tuổi hơn nữa.”
“C.h.ế.t tiệt, c.h.ế.t cô bé, ăn quá, tối qua gọi ? Dù cho ở góc tường cũng .”
“Chia tay một giờ quấn luôn em họ , Chu Dự Thâm còn tức c.h.ế.t ?”
nhíu mày.
Thực trong lòng cảm giác trả thù hả hê, chỉ thấy phiền lòng.
“Chuyện chỉ là tình cờ, tối qua … lẽ mất lý trí một chút.”
“Chuyện mất lý trí , thiếu gia Dung ôm là phát đạt , nhất còn m.a.n.g t.h.a.i sinh con, dù cưới nhà Dung, cũng hai trăm triệu .”
Giang Nhu càng càng quá quắt, chỉ lắc đầu.
“Đừng nghĩ khó , đó là lời khuyên chân thành, mấy năm qua cũng trải qua nhiều khó khăn…”
“Được , sẽ tính .”
“ tính ?”
“Giang Nhu, đừng nghĩ nhiều, lẽ thiếu gia Dung bây giờ còn nhớ là ai, tối qua chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.”
Cô mím môi, định phản bác, nhưng gì, cuối cùng thở nhẹ:
“ , Dung Cẩm thường tỏ lạnh lùng, là con trai duy nhất nhà Dung, nếu mối quan hệ với Chu Dự Thâm… chắc chắn sẽ…”
Cô nữa, nhưng ý tứ hiểu rõ.
mỉm :
“ ngốc , hiểu hết, bám quá khứ.”
Giang Nhu thở phào nhẹ nhõm:
“Vậy theo kế hoạch, tối chị dẫn … vui vẻ một chút.”
“À, thôi khỏi .”
“Sao thôi? Chu Dự Thâm tình mới , ? Tuổi trẻ của con gái ngắn thế, ?”
“…”
“Không nhưng, cần gì, cứ ngoan ngoãn chờ sắp xếp là đủ .”
Chiều tối.
Gần hết giờ , chần chừ một hồi vẫn gọi điện cho Giang Nhu:
“tiểu Nhung, xin , tối nay lẽ buổi tiệc, sếp thông báo họp gấp…”
“Sếp nào, Trần Tổng Lý Tổng?”
lúng túng, còn đang nghĩ cách cho khéo.
“Ngôn Tống, thật gan, dám lừa cả ?”
Giang Nhu điện thoại hừ một tiếng, kiêu đáng yêu.
cảm giác , đầu .
Tiểu thư Giang đang vẫy tay hành lang, còn mang theo chiếc áo choàng chiến trận.
từ nhà vệ sinh bước khi xong váy, gương.
Chiếc váy một vai lệch, hở gần nửa vai, eo thon, phần chân váy xẻ cao ở đùi.
“Có vẻ… quá gợi cảm nhỉ?” lo lắng.
“Rõ ràng là c.h.ế.t , nếu yêu vòng một và vòng ba như , chắc còn cho mặc váy .”
Giang Nhu khẽ thán phục.
Chẳng bao lâu, chúng đến câu lạc bộ Số Một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/co-ay-khong-quay-lai/6.html.]
Tầng một là sảnh khiêu vũ, ánh sáng lóa mắt, tiếng ồn ào, ngợp cả .
Giang Nhu đặt phòng riêng ở tầng ba.
Khi chúng phòng, khá nhiều , hầu hết gương mặt quen thuộc.
lên ghế sofa, lướt điện thoại, Giang Nhu điện thoại ngoài.
Chẳng bao lâu, cô dắt một trai .
Cao ráo, com-lê chỉnh tề, đeo kính, kiểu lịch lãm, thư sinh.
“Lâm Trạch Thần, Ngôn Tống.”
Cô giới thiệu chúng với .
thấy ngượng chín mặt.
Tưởng Giang Nhu chỉ chơi, ai ngờ thật sự dẫn một trai tới.
“Con trai nhà Lâm, từ nước ngoài về, tuyệt đối là chất lượng cao.”
Giang Nhu thầm thì bên tai .
Nhà Lâm?
Không là mà chú Giang đó cô mai mối cho cô ?
Giờ hiểu mục đích thật sự cô gọi tối nay.
liền lườm cô một cái:
“Bất lương thật.”
“Ngôn Tống, cứu một !”
Giang Nhu mặt bi thương, cầu khẩn:
“Và 100% là , chỉ là hiện tại cưới. cảm giác hai hợp , lúc thấy , mắt sáng bừng luôn.”
còn cách nào, đành cố xuống, bắt đầu trò chuyện gượng gạo với Lâm Trạch Thần.
May mà lịch sự, cư xử nhã nhặn, cách chuyện cũng tinh tế, nên chúng cũng chuyện khá vui.
Vì hôm , lâu.
Lâm Trạch Thần tự nhiên đề nghị đưa về.
nghĩ một lát, gật đầu đồng ý.
Xe đến nơi.
cảm ơn Lâm Trạch Thần, khéo léo rằng chia tay, hiện tại hẹn hò.
Anh trông tiếc, nhưng nhanh ch.óng chấp nhận.
Chúng vui vẻ chia tay.
Xuống đến sảnh, để ý thấy xa một chiếc xe thể thao đỗ.
Một trai mặc áo hoodie đen, dựa cửa xe, bất động, chằm chằm.
tưởng nhầm.
Bước gần, kỹ, hết hồn.
là Dung Cẩm.
“Thiếu gia Dung, ở đây?”
Anh liếc về phía , khuôn mặt ẩn trong bóng đèn, khó đoán biểu cảm.
“Cô cùng ai về?”
trả lời , ngập ngừng:
“Một bạn.”
Anh mỉm nhẹ:
“Ngôn Tống, xem đời sống về đêm của cô cũng khá phong phú nhỉ.”
ngượng đỏ mặt, lắp bắp:
“Anh… … đang chờ chứ?”
Dung Cẩm trả lời, chỉ hỏi:
“ gọi bao nhiêu cuộc, cô ?”
lấy điện thoại , đúng là cả chục cuộc gọi nhỡ, vì là lạ nên để ý.
Cảm giác tiếc nuối, hối hận lấp đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Xin , đây là của .”
MMH
“ đợi lâu ?”
Dung Cẩm thở dài, đôi mắt như đầy oán trách:
“Cũng lâu, chỉ bốn tiếng thôi.”
Anh thật sự chờ tận bốn tiếng.
hối hận đến mức quỳ xuống tạ tội, vội vàng tiến tới:
“Anh ăn ? mì cho nhé?”
Anh ngẩng đôi mắt tinh như hươu nhỏ, giọng nhẹ:
“ừ.”
“Cái áo cô là của ai?”