Nhật Long vẫn giữ thói quen bài của học sinh mỗi buổi tối yên tĩnh. Phòng giáo viên chỉ còn ánh đèn vàng hắt xuống mặt bàn gỗ sờn cạnh. Ngoài cửa sổ, sân trường tối om, chỉ còn tiếng gió lùa qua hàng bàng khô lá. Đề bài hôm nay là “Những điều chạm tim em.” Một đề mở, mở đến mức thể bao trùm cả bầu trời cảm xúc của tuổi học trò.
Cậu rõ học sinh giỏi văn sẽ chọn những đề tài “an ” – tình cảm gia đình, tình thầy trò, một kỷ niệm xúc động. Những điều luôn dễ cảm thông, dễ cộng điểm. Còn những trận game những thắng cuộc thì hiếm khi đ.á.n.h giá cao. Cũng bởi , bên đề bài, cô giáo bộ môn thêm một dòng thật to: “ cấm cô nào về tình yêu.”
Nhật Long lật đến bài của Dư Hoàn – học sinh khóa nổi tiếng nghịch ngợm nhưng học tệ. Vừa vài dòng đầu, c.ắ.n môi để khỏi bật .
“ nhiều cô bạn gái chạm tim …”
Từng câu chữ hiện lên ngang tàng thành thật đến buồn . Hoàn hề né tránh lời cấm. Cậu thẳng, như kể chuyện với bạn bè, chẳng cần trau chuốt. Những cái ôm lỏng, những nụ hôn “yếu kém”, những cô gái “cờ đỏ”, những ánh mắt chỉ chứa nổi … Tất cả liệt kê như một bản báo cáo tình trường ngắn ngủi.
" nhiều cô bạn gái chạm tim , ấn tượng với ai nên sẽ miêu tả tất cả.
Cô đầu tiên, tạm cho là tình đầu của . Cô ôm chán, ôm lỏng siết c.h.ặ.t . Cô hôn yếu kém, dù đầu hôn . Thật kém cỏi.
Cô thứ hai, trông cô giống một dân chơi, cô hơn tuổi . hóa dễ ngại ngùng, thích thứ rõ ràng.
Tiếp theo, là "cờ đỏ" gì đó. Hôn lắm đó, cô chơi chiêu lạt mềm buộc c.h.ặ.t cho tăng phần phấn khích, ưng. chỉ thế. Nhạt.
Tiếp nữa, một cô gái bản quyến rũ, yêu dữ luôn. Chân thành quá thì mất hứn nên đá. Còn nhiều cô quá mà lười ."
Nhật Long bật khanh khách, tiếng vang trong căn phòng trống khiến chính cũng giật . Đã lâu thoải mái như . Có lẽ vì trong đống bài văn sướt mướt , bài của Hoàn giống như một cơn gió ngược, bướng bỉnh hồn nhiên.
tiếng là một chút chạnh lòng. Ở tuổi đó, thể dám như thế cũng là một dạng dũng cảm. Hoàn cố lòng giáo viên. Cậu chỉ đúng điều nghĩ. Dù thể nhận 0 điểm.
Nhật Long cầm b.út đỏ, lời phê với nét chữ gọn gàng: “Em thú vị thật đó. Đào hoa thật, tuy nhiên em nên kể về lượng những thứ chạm trái tim. Đề bài cần em miêu tả kĩ lưỡng về một điều cụ thể. Cho nên khi gặp đề cần miêu tả về 1 cô bạn gái thôi.”
Viết xong, tủm tỉm . Trong lòng thầm nghĩ, nếu cô giáo chính chấm bài chắc Hoàn sẽ mắng một trận trò.
Cậu lấy điện thoại chụp bài văn, thêm album tên: “Văn của em khóa .” Album nhiều ảnh, nhưng mỗi ảnh đều là một kỷ niệm khiến thấy nghề vẫn còn điều đáng yêu.
Lật mặt tờ giấy, trắng bóc.
Nhật Long khựng . Chỉ vỏn vẹn mấy dòng. Không mở rộng, đào sâu. Cậu cầm b.út thêm: “Lần cố thêm chút nữa.”
Không hiểu , thấy tiếc. Tiếc vì Hoàn thể nhiều hơn. Tiếc vì lẽ đằng sự bông đùa là điều gì đó .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-xe-cuoi-cung-bajc/chuong-2-noi-dung-bai-van.html.]
Sanghyeok – cái tên tiếng Hàn mà dùng mạng – kịp chìm suy nghĩ thì thực tại kéo trở về. Trên bàn vẫn còn một chồng bài cao ngất. Đồng hồ chỉ gần chín giờ tối. Cậu hít sâu, bật chế độ nghiêm túc, tiếp tục chấm từng bài một. Mắt mỏi, lưng đau, nhưng quen .
Hoàn thành nhiệm vụ, Nhật Long duỗi vai. Bụng sôi nhẹ. Cậu chợt nhớ tới mấy ổ bánh mì hết hạn ở cửa hàng tiện lợi gần nhà. Nhân viên quen mặt thường để riêng cho , khẽ: “Hết hạn hôm nay thôi, lấy .” Đồ ăn hết hạn nhưng vẫn còn dùng . Vừa miễn phí đủ no. Với , thế là quá .
Cậu khoác áo, bước khỏi trường. Đường đêm thưa . Đèn đường hắt xuống vỉa hè những vệt sáng loang lổ. Gió lạnh lùa qua cổ áo khiến rùng .
Trong đầu bỗng vang lên câu hỏi: “Những điều chạm tim là gì?”
Nhà khá giả. Nói thẳng là nghèo. Căn phòng trọ chỉ rộng đầy hai mươi mét vuông. Tường ẩm mốc, mùa mưa nước thấm qua từng kẽ nứt. Mẹ là một con nghiện. Những bà tỉnh táo hiếm hoi, điều nhất bà là ngăn đến trường.
Nhật Long quen với tiếng cãi vã, quen với những ánh thương hại của hàng xóm. Cậu tự nhủ, chỉ cần học giỏi, chỉ cần việc định, sẽ thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn .
Cậu tích tiền mua sách, mua tài liệu. Có những quyển giấu gầm giường vì sợ bán . Có những ngày ăn mì gói cơm để dành tiền đóng học phí. Những điều đó ai trong lớp . Cậu luôn tỏ bình thường, thậm chí còn đùa.
Bạn của là Văn Trung và Mạnh là hai duy nhất hết. Ba đứa quen từ hồi còn cởi truồng đái bậy ngoài bờ sông. Họ hiểu đến mức chỉ cần ánh mắt cũng đoán tâm trạng.
Chúng nó một điểm chung là đều nghèo, đều từng bạn bè coi thường vì quần áo cũ kỹ. cũng chính vì mà họ gắn bó hơn. Họ từng hứa với , dù thế nào cũng bỏ cuộc.
Đến cửa hàng tiện lợi, cô nhân viên đưa cho túi bánh mì quen thuộc. “Hôm nay còn mấy cái, lấy hết .”
Nhật Long cảm ơn, nở nụ hiền. Trong khoảnh khắc , thấy tim ấm lên. Không vì bánh mì, mà vì vẫn đối xử t.ử tế với .
Trên đường về, nghĩ đến bài văn của Dư Hoàn. Tuổi mười sáu của thể về những nụ hôn và những cái ôm. Còn ở tuổi mười tám, điều chạm tim là một túi bánh mì hết hạn, là ánh đèn phòng giáo viên, là những dòng chữ ngây ngô của học sinh.
Có lẽ, mỗi một cách để trái tim rung động.
Nhật Long mở cửa phòng trọ, đặt túi bánh mì lên bàn. Cậu lấy điện thoại xem tấm ảnh bài văn chụp. Bỗng nhiên mỉm .
“Hoàn , cầu mong em hiểu,” lẩm bẩm.
Rồi xuống, mở cuốn sổ nhỏ, cuốn sổ ghi những điều chạm tim . Trang mới còn trắng. Cậu cầm b.út, dòng đầu tiên:
“Hôm nay, một bài văn ngắn ngủi khiến bật giữa căn phòng trống.”
Ngoài , gió vẫn thổi. trong căn phòng nhỏ, trái tim Nhật Long khẽ ấm lên giữa cuộc sống còn nhiều thiếu thốn.