Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà - Chương 23: Buổi Sáng Ngọt Ngào Và Ngày Hẹn Hò Khiến Cả Thành Phố Ghen Tỵ

Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:33:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Buổi sáng chủ nhật, ánh nắng dịu dàng len qua lớp rèm lụa, chiếu lên từng đường nét mềm mại gương mặt của Liễu Minh Nguyệt. Cô chớp mắt vài cái, cảm giác như một đêm dài nhất, nhưng cũng yên bình nhất.

 

Bên cạnh, giọng trầm thấp quen thuộc vang lên:

 

“Dậy ? Định ngủ tới trưa luôn ?”

 

Cô xoay , bắt gặp Chiến Minh Thành đang dựa đầu giường, áo nhàu mềm, tay còn cầm điện thoại nhưng màn hình tắt từ lúc nào. Anh rời mắt khỏi cô.

 

“…Chú dậy lâu ?” Minh Nguyệt dụi mắt hỏi.

 

“Lâu hơn em tưởng đấy.”

Anh đặt điện thoại xuống, đưa tay vuốt nhẹ vài sợi tóc rơi trán cô. “Nhìn em ngủ cũng đáng xem.”

 

Cô đỏ mặt, đẩy nhẹ vai .

“Chú , như thế kỳ lắm đó…”

 

chỉ sự thật thôi.” Anh mỉm . “Đêm qua em ngủ say đến mức tưởng trộm báu vật về nhà.”

 

“Chú mới là báu vật …” cô lầm bầm.

 

“Tốt” cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô

 

“Vậy hai báu vật chũng cùng ăn sáng nào.”

 

Chỉ một câu đơn giản, nhưng tim cô mềm như nước.

 

 

Phòng ăn trong căn hộ penthouse yên tĩnh, nhưng mùi thức ăn thơm ngào ngạt lan khắp gian. Minh Nguyệt bàn ăn đầy đồ từ bánh mì nướng, trứng chần, trái cây đến ly cacao nóng đặt ở giữa.

 

“Chú đặt từ khi nào ?”

 

“Lúc em còn ngủ say.” Chiến Minh Thành kéo ghế cho cô. “Hôm nay là chủ nhật. Em nghỉ. em bữa sáng đúng nghĩa.”

 

xuống bật :

“Chú chăm em cứ như em là trẻ con .”

 

“Không đáp tỉnh queo

 

“Em nhỏ hơn mười tuổi, chăm sóc em là lẽ đương nhiên.”

 

Cô suýt nghẹn.

 

“Chú câu đó chắc ông nội em xong là gả em liền cho chú luôn.”

 

Anh khẽ nhếch môi:

“Vậy thì nên câu đó khi đến gặp ông nội em.”

 

Cô giật :

“Khoan! Chưa tới đoạn đó mà!”

 

là hôm nay .” Anh thản nhiên cắt trái kiwi cho cô. “ chuẩn .”

 

Tim cô như chạm nhẹ. Anh lúc nào cũng như — bình tĩnh, chắc chắn, rõ ràng, khiến cô thể tin tưởng.

 

Họ ăn sáng trong khí vui vẻ, thỉnh thoảng đưa muỗng thức ăn sang phía cô, còn cô thì trách yêu : “Chú đừng chiều em như , em ăn quen mai chú thì ?”

 

Anh trả lời ngay, điềm nhiên:

“Không chuyện mai .”

 

“…”

 

Cô chẳng còn gì để ngoài môi đỏ lên và tim đập nhanh hơn bình thường.

 

 

Sau bữa sáng, Minh Nguyệt một chiếc váy trắng đơn giản, lớp vải mềm càng tôn lên dáng nhỏ nhắn của cô.

 

Chiến Minh Thành ở cửa một lúc lâu.

“Đẹp.”

 

“Bình thường thôi mà…”

 

“Em theo kiểu khiến khác dời mắt.”

 

“Chú quá .”

 

“Không hề.”

Anh bước đến, nghiêng đầu gài nhẹ dây túi xách lên vai cô. “Đi thôi, hôm nay dẫn em ngoài chơi.”

 

Cô ngẩng lên, mắt mở to:

“Chú dẫn em chơi? Chủ tịch Chiến bận rộn dẫn vợ cưới chơi thật hả?”

 

“Vợ cưới của chuyện lạ nhỉ.”

Anh cúi sát tai cô.

“Em , gọi đúng danh xưng hơn ?”

 

Cô trợn mắt, :

“Không chuyện với chú nữa!”

 

Anh thành tiếng, dắt tay cô bước thang máy.

 

 

Ngay khi hai xuất hiện ở sảnh trung tâm thương mại, ánh mắt xung quanh lập tức đổ dồn.

 

Không quá điển trai vì khí chất CEO bức của

 

Mà vì cách nắm tay cô — chắc chắn, tự nhiên, như với cả thế giới rằng: đây là của .

 

“Người Chiến Minh Thành ?”

 

“Trời đất, CEO Chiến thị đó!”

 

“Còn cô gái bên cạnh… xinh thật… họ đang nắm tay kìa?!”

 

“Chiếc nhẫn tay cô … trời ơi mẫu giới hạn của X ??”

 

“Đẹp đôi quá… nhưng mà tức ghê…”

 

Minh Nguyệt thấy loáng thoáng, mặt đỏ lên.

 

“Chú ơi… kìa…”

 

“Càng nhỏ, nắm tay cô c.h.ặ.t hơn. “ ai cũng em là của .”

 

chôn xuống đất cho .

 

Anh dẫn cô qua từng cửa hàng, lựa cho cô từ khăn choàng đến áo khoác. Mỗi “đủ ”, chỉ nhướng mày:

 

“Không đủ.”

 

: “Em thật sự cần.”

 

Anh đáp: “ cần.”

 

“Chú cần cái gì chứ??”

 

“Cần em vui.”

 

Rồi tiếp tục chọn đồ.

 

Nhân viên cửa hàng hai với ánh mắt như cặp đôi ngôn tình bước từ truyện tranh.

 

 

Rời khu mua sắm, họ xuống siêu thị tầng trệt.

 

Chiến Minh Thành đẩy xe cho cô, một tay đẩy xe, một tay nắm tay cô.

 

“Thành… nữa kìa…”

 

“Nhìn thì .”

Anh bình thản như đang trong văn phòng. “Em cứ chọn đồ .”

 

kịp chọn gì, đặt giỏ:

 

“Dâu tây em thích .”

 

“Em mà…”

 

“Em nhưng .”

 

Rồi:

 

“Loại sữa chua ít đường mà em ăn.”

 

“Đây là loại hạt em mua .”

 

“…Và cái , em đến ba giây.”

 

sang :

“Chú… nhớ hết mấy chuyện đó thật hả?”

 

Anh cúi xuống, nhẹ nhàng chạm chán trán cô:

“Em nhớ những thứ thích, cũng nhớ những thứ em thích. Công bằng.”

 

ngất.

 

Một cặp đôi ngang thì thầm:

“Trời ơi… đàn ông như mà cũng tồn tại đời hả?”

 

“Nhìn mà ganh tỵ á…”

 

Cô giả vờ thấy, nhưng mặt cô đỏ đến mức bốc khói.

 

 

Họ đến khu công viên giải trí buổi chiều. Đây chỗ quá đông trẻ con mà là khu phức hợp dành cho cả gia đình.

 

“Chú chơi trò gì?” cô hỏi khi bản đồ.

 

“Đi theo em.” Anh đáp.

 

“Không, chú chọn .”

 

chọn đây.”

Anh nắm tay cô, kéo về phía vòng khổng lồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chu-oi-em-se-ngoan-ma/chuong-23-buoi-sang-ngot-ngao-va-ngay-hen-ho-khien-ca-thanh-pho-ghen-ty.html.]

“Ý chú là… vòng tình yêu?” cô hỏi nhỏ.

 

“Không vòng nào cũng gọi , nghiêng đầu liếc cô

 

với thì đúng.”

 

chui xuống đất hai trong ngày.

 

Khi cả hai cabin, cánh cửa đóng , bên trong chỉ còn ánh nắng vàng xuyên qua kính.

 

sát cửa sổ cảnh thành phố. Còn thì sát cô.

 

“Sát quá đó.” cô nhỏ.

 

“Thế ?”

Anh nhích sát hơn. “ tránh .”

 

“…Chú cố ý.”

 

“Ừ, cố ý.”

Anh mỉm , đôi mắt sâu thẳm, giọng dịu dàng. “Hôm nay là ngày đầu tiên dẫn vợ cưới của chơi. quyền.”

 

Tim cô tấn công… liên tục và dấu hiệu dừng .

 

Trên hành trình qua các trò chơi khác, để cô một bước nào mà nắm tay. Người xung quanh họ bằng ánh mắt đầy ghen tỵ lẫn ngưỡng mộ.

 

“Hai đôi quá trời…”

 

“Nhìn đó xem, khác gì bodyguard cao cấp kiêm yêu mẫu mực trời…”

 

ghen tỵ quá…”

 

“Đồ , , khí chất … trời ơi…”

 

Minh Nguyệt giả điếc nhưng rõ ràng là càng lúc càng đỏ tai.

 

 

Khi về tới nhà, cô ngả xuống sofa, thở dài nhẹ như chạy marathon.

 

“Thành…”

 

“Ừ?”

 

“…Có chuyện … em .”

 

Anh xuống cạnh cô, ánh mắt dịu nhưng đầy nghiêm túc.

 

“Gia đình em… chuyện chú cầu hôn em .”

 

Anh bất ngờ. Không kinh ngạc. Chỉ hỏi nhẹ:

 

“Vậy họ phản ứng thế nào?”

 

“Ờm…” cô bật khổ. “Họ… náo loạn. Cả nhà họ Liễu đồng loạt hỏi cung em.”

 

Anh nhếch môi: “ đoán sẽ như thế mà.”

 

“Ông nội em… gọi video cho em. Rồi gặp chú.”

 

“Ừ.” Anh gật đầu. “Tốt.”

 

Cô ngẩn “Chú … lo ?”

 

“Tại lo?”

Anh xoay đối diện cô. “Em là chọn. sẽ gặp gia đình em dù họ đông như một quân đoàn.”

 

Cô bật lớn.

là đông như quân đoàn thật.”

 

ngại.”

 

Giọng trầm xuống, mang theo sự chắc chắn khiến cô khỏi rung động:

 

“Minh Nguyệt, em là vợ tương lai của . Gặp gia đình em là điều nên , , và .”

 

Một nhịp tim cô lỡ mất.

 

Anh đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, đặt lên môi hôn nhẹ:

 

“Nếu cần… thể đến ngay hôm nay.”

 

Cô bật dậy hoảng hốt:

“Không !! Hôm nay còn đang họp chiến lược đặt nhiều câu hỏi cho chú đấy!”

 

Anh thành tiếng.

 

“Vậy để chuẩn một chút. Em chọn thời gian , lúc đó sẽ đến.”

 

, cảm giác an lan khắp lòng n.g.ự.c.

 

“Chú… sợ họ hỏi nhiều ?”

 

“Miễn là về em, đều đáp hết.”

 

“Chú sợ ba em khó tính ?”

 

còn khó tính hơn.”

 

“Ông nội em nghiêm lắm á.”

 

tôn trọng ông.”

 

“Anh họ em … lố.”

 

quen .”

 

Cô trợn mắt: “Quen ??”

 

Anh gật đầu:

“Quen việc khác ganh tỵ vì em.”

 

“…”

 

Câu , quá đường hoàng. Quá êm tai. Quá… khiến cô chấp nhận thua cuộc.

 

Cô chôn mặt gối sofa, la nhỏ:

 

“Chú đừng những câu kiểu đó nữa!!”

 

Anh kéo cô lòng, nhẹ nhàng ôm siết.

 

“Không thì… luôn nhé?”

 

“Đừng mà!!”

 

Tiếng của vang trong căn phòng rộng lớn.

 

 

Cô ngẩng đầu , nghiêm túc hỏi:

 

“Thành … chú thật sự gặp gia đình em?”

 

Anh vuốt tóc cô, ánh mắt sâu như một mặt hồ bình lặng.

 

“Không ” - .

“Mà là nhất định.”

 

Hai chữ cuối cùng, nặng đến mức khiến cô .

 

Anh chớp mắt:

 

“Em đơn độc , Minh Nguyệt. sẽ ở bên em, cả hiện tại lẫn .”

 

Cô bước đến ôm . Không câu nào. Chỉ ôm.

 

Hơi ấm vòng qua lưng cô, siết nhẹ.

 

Ngoài cửa sổ, nắng chiều rọi , vàng ấm, lung linh như rắc mật lên từng góc phòng.

 

“Thành…” – cô gọi khẽ.

 

Anh ngay, ánh mắt dịu dàng như thể cả thế giới chỉ còn mỗi cô. “Ừm? Em mệt ?”

 

Minh Nguyệt lắc đầu, bước đến gần hơn, bàn tay vô thức nắm lấy vạt áo . “Không… em chỉ cảm ơn chú một chút.”

 

Anh cúi xuống, khóe môi cong nhẹ đầy cưng chiều. “Cảm ơn về chuyện gì?”

 

Cô hít một , bằng giọng nhỏ nhưng chân thành đến mức chỉ cũng đủ mềm lòng:

“Cảm ơn chú ở bên em suốt cả ngày. Cảm ơn chú để em dựa vai chú bao nhiêu ánh mắt ngoài … Cảm ơn chú khiến em cảm thấy rằng bất cứ nơi nào chú, em đều che chở… Em vui, và… em hạnh phúc.”

 

Chiến Minh Thành cô vài giây, như thể mỗi chữ cô đều rơi thẳng tim . Anh đưa tay nâng cằm cô, giọng trầm mà ấm:

 

“Ngốc… Em cần cảm ơn vì những điều đó. Bởi vì yêu em. Vì yêu, nên luôn ở cạnh em, bảo vệ em, để cả thế giới thấy rằng em là chọn… Em là duy nhất nắm tay, từ buổi sáng đến tận tối. Và … mỗi ngày.”

 

Nói , cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô – một nụ hôn dịu dàng đến mức khiến trái tim Minh Nguyệt mềm như nước.

 

Cô khẽ dụi n.g.ự.c một chút, như con mèo nhỏ dỗ dành. “Chú lúc nào cũng những lời khiến thể giận nổi…”

 

“Không giận mới .” – Anh , vòng tay siết nhẹ eo cô. “Nếu em mệt thì nghỉ, còn nếu vẫn còn sức… thì lên phòng sắp quần áo . Mấy thứ em mua sáng nay nhiều lắm đấy.”

 

Cô bật , đ.á.n.h nhẹ một cái. “Biết ngay mà, cuối cùng cũng đuổi em dọn.”

 

Anh nhướn mày: “ đuổi . cùng em.”

 

“Đi cùng em để gì?” – cô nghi ngờ hỏi.

 

“Để ngắm.” – Anh đáp thản nhiên. “Quần áo mới của em… với cả mặc mấy món đó.”

 

Minh Nguyệt đỏ bừng tai. “Chú đúng là…!”

 

Chiến Minh Thành trả lời, chỉ nhẹ xoa đầu cô, trông cưng chiều vô hạn.

 

Cô đành lảng , ôm mấy túi đồ bước lên cầu thang. Trong phòng ngủ, Minh Nguyệt mở từng hộp, gỡ từng chiếc váy, từng món phụ kiện mới mua sáng nay. Hương thơm vải mới thoang thoảng, ánh đèn vàng dịu chiếu lên những nếp áo mềm mịn.

 

treo đồ tủ, một .

 

Ngày hôm nay dài, ấm áp, và tràn ngập hạnh phúc.

 

Và tất cả… đều nhờ .

Loading...