“Những thứ cô cần, mang đến . Không phiền nhã hứng của cô chứ?”
mỉm gật đầu.
“Phiền Lão Từ và luật sư Trương đích một chuyến , đến thật đúng lúc.”
Luật sư Trương lập tức bước lên, hai tay cung kính đưa cho một tập hồ sơ niêm phong.
nhận lấy, thậm chí chẳng thèm , trực tiếp đặt nó lên bàn mặt Tần Mặc.
“Tần Mặc, đây là thỏa thuận và giấy tờ chứng minh mà . Bây giờ đến lượt . Hồ sơ chuyển nhượng quyền khống chế 51% của dự án ‘Minh Tâm’, và…”
chuyển ánh mắt sang Lâm Nghiên đang thất thần như mất hồn.
“Vương tổng, mười phần trăm của một tỷ rưỡi mà cô Lâm thua , tức là một trăm năm mươi triệu tiền cược, cộng thêm năm mươi triệu nữa, mời thanh toán. Tiền mặt chuyển khoản đều .”
Tần Mặc run rẩy cầm lấy tập hồ sơ.
lúc , luật sư Trương lên tiếng.
“Tần , hồ sơ là thật và hiệu lực pháp lý, văn phòng chúng công chứng.”
“Quyền khai thác độc quyền ‘Kim Cương Lam Biển Sâu’ mà cô Bạch nắm giữ cơ quan quốc tế thẩm quyền chứng nhận. Giá trị bảo thủ ước tính cũng vượt quá mười tỷ đô la Mỹ.”
“Còn về thỏa thuận chuyển nợ thành cổ phần ngầm trong dự án ‘Minh Tâm’ của quý công ty… nhất ông nên xem thật kỹ tỷ lệ cổ phần mà cô Bạch đang nắm trong tay.”
Tần Mặc lật hồ sơ nhanh, càng xem sắc mặt càng trắng bệch, đến cuối cùng cả gương mặt xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh tuôn xuống ngừng.
Anh đột ngột ngẩng đầu lên, như thấy quái vật.
“Em… em… nhà họ Bạch… Kim Cương Lam Biển Sâu… chuyển nợ thành cổ phần… từ đầu đến cuối em đều đang diễn trò?”
Vương tổng cũng ghé sang một cái.
Khi thấy tỷ lệ ba mươi phần trăm cổ phần mà nhà họ Bạch nắm giữ trong thỏa thuận đó, hình béo nặng của ông lắc lư dữ dội, suýt nữa thì ngất xỉu.
Cộng thêm phần mà Tần Mặc thua trong vụ cược , nhà họ Bạch quyền khống chế tuyệt đối.
Cuối cùng ông cũng hiểu, rốt cuộc mà nịnh bợ sai đối tượng là ai.
“Cô… cô Bạch, hiểu lầm thôi. Tất cả đều là hiểu lầm mà.”
Vương tổng đổi sắc mặt ngay tức thì, nở nụ lấy lòng đến cực điểm, khom chạy đến mặt .
“Là mắt như mù, là cái miệng thối của năng bừa bãi. Cô đại nhân đại lượng bỏ qua cho .
Hai trăm triệu chuyển ngay, chuyển ngay bây giờ.”
Vừa ông lôi điện thoại , tay run đến mức gần như cầm vững.
Lâm Nghiên cảnh tượng đảo ngược đột ngột mắt, thái độ của Tần Mặc và Vương tổng, c.h.ế.t lặng.
Cô hiểu, vì chỉ trong nháy mắt, trời đất sụp xuống như .
Tần Mặc siết c.h.ặ.t tập hồ sơ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Anh chằm chằm , trong mắt tràn ngập phẫn nộ, sợ hãi và thể tin nổi.
“Bạch Nhiễm, em tính kế ? Từ đầu đến cuối em đều đang tính kế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-va-tieu-tam-si-nhuc-toi-truoc-mat-tat-ca-moi-nguoi/8.html.]
lạnh lùng như một xa lạ.
“Tính kế ? Tần Mặc, là dung túng cho cô trợ lý nhỏ của công khai sỉ nhục vợ .”
“Là coi hôn nhân, vợ và cả sự nghiệp của chính như trò đùa, mang tất cả đặt lên bàn cược. Đã dám cược thì dám chịu thua.”
“Không, chuyện tính. Em đang l.ừ.a đ.ả.o.”
Lâm Nghiên như níu cọng rơm cứu mạng cuối cùng, lập tức thét lên.
“Bức tranh đó vốn đáng một tỷ rưỡi. Cô cố tình đẩy giá lên. Giới nghệ thuật nơi để phô trương tiền bạc và danh vọng, ván cược tính.”
Bên cạnh cũng bắt đầu vang lên những tiếng xì xào.
“ , bức tranh đáng giá như thế. Cô Bạch dùng tiền đè , như đúng là chà đạp lên giới nghệ thuật của chúng .”
“Chính xác. Tác phẩm nghệ thuật mà rơi tay hiểu nghệ thuật thì đúng là uổng phí.”
“Vốn dĩ đây là cuộc so tài về năng lực thưởng thức và định giá giá trị, giờ biến thành ai nhiều tiền hơn đó thắng, đúng là nỗi nhục của giới nghệ thuật.”
Lâm Nghiên đắc ý .
“Không thể để thứ mùi tiền nồng nặc hoen bẩn nền nghệ thuật cao quý của chúng .”
khẩy.
“Hoen bẩn ? Không đáng một tỷ rưỡi ?”
“Đáng thì thế nào? Không đáng thì thế nào? Giấy trắng mực đen, chúng công chứng rõ ràng. Ngay từ đầu, ván cược chẳng chính là cuộc đối đầu bằng tiền bạc ?”
“Chẳng các tin chắc rằng nhiều tiền như để đấu giá cùng các , nên mới xác định chắc chắn sẽ thua ?”
“Cho nên các mới vui vẻ ký thỏa thuận cá cược với , chẳng ?”
“Kết quả là hề nghèo như các tưởng, khiến các thất vọng mất .”
“Có cô nghĩ rằng sẽ sợ lời đàm tiếu, tự nguyện bỏ cuộc trong ván cược ?”
“Có cô nghĩ ngu ngốc đến mức chỉ vì vài câu bóng gió mà từ bỏ cả một khoản tài sản lớn đang ngay mắt ?”
“Cô gái nhỏ, cô vẫn còn non lắm.”
mỉm đầy đắc ý.
“ cô hiểu nghệ thuật, thì cô sai . Để các tâm phục khẩu phục, sẽ cho cô thấy giá trị thật sự của bức tranh .”
bước đến tác phẩm Modigliani gỡ xuống.
Ra hiệu cho nhân viên mở tấm lót phía khung tranh.
Giữa ánh mắt đầy hoang mang của , đeo găng tay , từ một khe hở cực kỳ kín đáo khung tranh, cẩn thận lấy một mảnh giấy mỏng như cánh ve, ngả vàng theo năm tháng.
Lão Từ đúng lúc đưa cho một chiếc kính lúp độ phóng đại cao.
đặt mảnh giấy ngọn đèn trưng bày chuyên dụng.
Thông qua kính lúp, nội dung mảnh giấy phóng rõ lên màn hình lớn bên cạnh.