Nói , Phó Nhược Tuyết mà thật sự định dập đầu với .
Còn đợi kịp phản ứng, Trác Tư Nguyên đau lòng mặt, cưỡng ép đỡ Phó Nhược Tuyết dậy.
Phó Nhược Tuyết đến lê hoa đái vũ, gần như ngất xỉu trong lòng Trác Tư Nguyên.
7
Trác Tư Nguyên ôm Phó Nhược Tuyết, mang vẻ giận dữ gầm lên với :
“Phó Nhược Lan! Dù thế nào Tiểu Tuyết cũng là em gái em, em nhất định ép cô đến c.h.ế.t mới lòng ?”
“Nếu em còn tiếp tục loạn như , đừng là kết hôn giả, em tin thật sự cưới Tiểu Tuyết ?”
Phó Nhược Tuyết sững một chút, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ điên cuồng.
Con trai Trác Tuấn Triết bất mãn :
“Mẹ, thể đừng loạn nữa ? Còn loạn tiếp, ba con thật sự ly hôn với thì hơn năm mươi tuổi , ngay cả lương hưu cũng , ly hôn ai nuôi ?”
Con gái Trác Thanh Thanh chán ghét liếc một cái:
“Mẹ, cũng lớn tuổi , thể đừng học mấy cô gái trẻ lóc, ầm, dọa sống dọa c.h.ế.t ? Mẹ thể học dì Tuyết một chút ?”
“Nếu còn loạn tiếp, ba thật sự ly hôn với thì con lo cho .”
chồng , một đôi con ruột của , cơn phẫn nộ vô tận chỉ còn một mảnh lạnh lẽo thê lương.
“Trác Tư Nguyên, ông .”
“Sau ông gì, giúp ai, cần với nữa.”
Trác Tư Nguyên sững , trong mắt lóe lên vẻ hiểu.
“Nhược Lan, em nghĩ như là .”
“Chúng đều ở tuổi , khó một chút, nếu và Tiểu Tuyết thật sự gì đó, cũng đến mức kéo dài đến từng tuổi …”
“Được , viện phí đóng thêm cho em một tuần, mấy ngày em cứ ở bệnh viện dưỡng bệnh cho , đừng suy nghĩ lung tung.”
“Đợi sắp xếp xong chuyện của Tiểu Tuyết sẽ đến đón em xuất viện.”
Phó Nhược Tuyết đắc ý liếc một cái, xoay , nước mắt lưng tròng Trác Tư Nguyên:
“Anh Tư Nguyên, chị nhập viện , còn thể Maldives với em ?”
“Thật cũng … Cùng lắm em tìm chỉnh sửa vài tấm ảnh tuần trăng mật của chúng , đến lúc nhà thông gia hỏi tới, em còn thể lấy cho họ xem.”
Phó Nhược Tuyết c.ắ.n môi, tủi cúi đầu xuống.
8
Trác Tư Nguyên thở dài một tiếng, thấp giọng an ủi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-va-con-ruot-khoa-trai-cua-mong-toi-tu-bien-mat-toi-lat-nha-ban-bon-chung-tra-gia/3.html.]
“Đừng nghĩ nhiều, hỏi bác sĩ , Nhược Lan qua cơn nguy hiểm, cũng thuê hộ lý cho cô , còn Tuấn Triết và Thanh Thanh nữa…”
Con trai đột nhiên lên tiếng:
“Ba! Con và Thanh Thanh đồng ý Maldives cùng dì Tuyết .”
Con gái cũng theo:
“Mẹ ở bệnh viện thì chuyện gì chứ? Có nhiều bác sĩ như , còn cả hộ lý, bọn con ở đây cũng chẳng giúp gì, hơn nữa dì Tuyết mua vé máy bay cho con , bây giờ đột nhiên vé chẳng là lãng phí tiền ?”
tức đến run rẩy, dám tin một đôi con ruột của .
Mẹ ruột còn đang viện, suýt nữa c.h.ế.t vì bệnh tim, mà con trai ruột và con gái ruột của vì cùng cha ruột và kẻ thứ ba hưởng tuần trăng mật, định bỏ mặc một trong bệnh viện ?
Phó Nhược Tuyết đắc ý một cái, kéo tay áo Trác Tư Nguyên.
“Anh Tư Nguyên, là thôi , tất cả chúng đều , trong lòng chị sẽ khó chịu…”
Con trai hừ lạnh một tiếng:
“Bà gì mà khó chịu? Tiền vé máy bay và khách sạn đều là dì bỏ , bà tốn một đồng nào!”
Con gái cũng bĩu môi:
“Mẹ! Mẹ thích ngoài, tiếc tiền đưa con và chơi thì thôi, còn cho khác đưa bọn con chơi, chẳng trách cháu trai cháu gái đều thích …”
“Con gì?”
như sét đ.á.n.h, dám tin con gái.
Nhìn sắc mặt dần xanh mét, con gái lỡ lời, nhỏ giọng lẩm bẩm một câu “ thật cũng cho ”, vội vàng dắt cháu ngoại gái chạy .
Con trai vẻ mặt vui :
“Mẹ, Thanh Thanh sai ? Mẹ suốt ngày nhốt trong nhà, giặt quần áo lau nhà thì cũng chợ nấu cơm, bản ngoài chơi, cũng cho bọn con ngoài chơi, mỗi nghỉ lễ, điều thằng cháu đích tôn của ghét nhất chính là đến nhà bà nội ?”
“Sống hơn nửa đời mà vẫn hưởng thụ cuộc sống, chẳng trách ba con tính như cũng chịu nổi …”
Nói xong, con trai bế cháu trai lên, gọi con dâu, chút do dự rời .
Trác Tư Nguyên một cái, nặng nề thở dài.
“Nhược Lan, em cũng đừng trách Tuấn Triết và Thanh Thanh, thời đại khác , xã hội bây giờ cần còn là kiểu vợ hiền đảm nữa, những cha như chúng nên học cách mang giá trị tinh thần cho con cái.”
“Được , về thu dọn hành lý cùng Tiểu Tuyết , mấy ngày em cũng tự suy ngẫm cho kỹ, nghĩ xem thế nào để trở thành một vợ, theo kịp thời đại…”
Trác Tư Nguyên dẫn con Phó Nhược Tuyết rời , trong phòng bệnh trống rỗng, chỉ còn cô độc.
Nghĩ đến bao tâm huyết bỏ cho gia đình suốt những năm qua, nước mắt ngừng rơi xuống.
Trác Tư Nguyên, nếu ông một vợ hiền đảm, thì cũng vợ hiền đảm đó nữa!