Giọng Trần Phong đầy đau khổ.
“Anh thể chấp nhận nổi. Từ nhỏ luôn xem họ là cha ruột, xem cả hai là em ruột, kết quả phát hiện chỉ là ngoài.”
“Vậy... tại cho em ?”
cảm thấy cổ họng nghẹn , giọng cũng chút nức nở.
Trần Phong khổ.
“Anh sợ em ghét bỏ , sợ em cảm thấy xứng với em. Anh càng sợ ba ngoài thì sẽ đuổi khỏi nhà họ Trần. Những năm , vẫn luôn dè dặt cẩn thận, cố gắng hòa nhập gia đình , cố chứng minh rằng xứng đáng để họ đối xử với .”
vẻ mặt đau khổ của , lửa giận trong lòng dần dần tắt xuống, đó là xót xa.
Hóa vẫn luôn gánh lưng một bí mật như , một chịu đựng áp lực khổng lồ.
Sự nhu nhược của , sự im lặng của , lẽ là do tính cách, mà càng nhiều là vì sự tự ti và bất an chôn sâu trong lòng .
“Vậy... chuyện hôm nay cha chồng...”
chỉ về hướng ngôi nhà cũ, giọng phần khàn đặc.
Trần Phong gật đầu.
“Ba vẫn luôn cảm thấy huyết mạch nhà họ Trần, nên chia tài sản tổ tiên. Ông cho ở nhà họ Trần, cho ăn mặc lo, là ân huệ lớn nhất với . Cho nên bồi thường , ngay từ đầu ông định chia cho . Hôm nay ông gọi tới chỉ là để màu, để ngoài cảm thấy ông bạc đãi bất kỳ đứa con trai nào.”
cảm thấy đầu óc choáng váng.
Hóa đằng chuyện còn chân tướng phức tạp và tàn nhẫn như .
Sự lạnh lùng của cha chồng, ánh mắt của cả và hai, thậm chí cả sự im lặng của Trần Phong, đều lời giải thích hợp lý.
vẫn luôn cho rằng là hại, ngờ Trần Phong mới là vật hi sinh ở tầng sâu hơn.
Anh chỉ tước phần tài sản đáng lẽ thuộc về , mà còn tước cả sự thừa nhận phận với tư cách một con trai.
“Cho nên sớm kết quả , đúng ?”
run giọng hỏi.
Trần Phong gật đầu, trong ánh mắt đầy bất lực và đau khổ.
“ . Mấy ngày ba chuyện với , bảo hôm nay đừng ầm lên. Ông ông nuôi khôn lớn, cũng cưới vợ cho , coi như hết tình hết nghĩa. Số tiền , ông chỉ chia cho những con trai quan hệ huyết thống.”
cảm thấy một trận lạnh buốt thấm tận xương.
Trần lão gia, mà thể lạnh lùng vô tình đến như thế.
Ông nuôi Trần Phong mấy chục năm, nhưng đến phút cuối dùng hai chữ huyết thống để triệt để gạt ngoài.
“Vậy tại lúc đó lên xe của em?”
, hy vọng thể cho một câu trả lời, một lý do để còn thể tiếp tục tin .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-trang-tay-tien-den-bu-toi-dan-anh-roi-khoi-nha-chong/5.html.]
Trần Phong hít sâu một , trong ánh mắt cuối cùng cũng thêm một tia kiên định.
“Bởi vì nhịn nữa. Lâm Vãn, tuy huyết mạch nhà họ Trần, nhưng em, con gái của chúng . Anh thể tiếp tục để em và con gái theo chịu nỗi tủi nhục nữa. Anh lên xe của em là vì với em rằng bằng lòng vì em, vì gia đình của chúng , mà phân rõ ranh giới với nhà họ Trần. Số tiền đó, cần nữa, nhưng thể để em chịu thêm bất kỳ uất ức nào nữa.”
Lời của Trần Phong giống như một tiếng sét, nổ vang bên tai .
ngẩn , trong lòng trăm mối cảm xúc ngổn ngang.
Chấn động, xót xa, phẫn nộ, cùng với một tia ấm áp vì kiên định bảo vệ, đủ loại cảm xúc đan xen , khiến nổi thành lời.
“Anh... gì? Anh cần tiền đó nữa?”
run giọng hỏi.
Cho dù con ruột, nhưng 9,2 triệu tệ đối với bất kỳ gia đình nào cũng là con nhỏ.
Trần Phong bằng ánh mắt kiên định.
“ , cần nữa. Lâm Vãn, những năm vẫn luôn sống trong cái bóng của nhà họ Trần, sống trong sắc mặt của ba. Anh cố gắng lấy lòng ông , cố gắng chứng minh bản , nhưng đến cuối cùng, ông vẫn dùng huyết thống để gạt ngoài. Anh mệt , cũng thấu . Anh thể tiếp tục vì một gia đình chịu thừa nhận , mà để em và con gái chịu uất ức.”
Anh nắm lấy tay , lòng bàn tay ấm ướt mà mạnh mẽ.
“Anh lên xe của em là để với em rằng, từ nay về , chúng cần dựa dẫm nhà họ Trần nữa. Chúng thể dựa đôi tay của chính , tạo dựng cuộc sống thuộc về riêng . Không 9,2 triệu tệ đó, chúng vẫn thể sống . Chỉ cần em và con gái, mãn nguyện .”
, nước mắt tuôn trào.
Lần , nước mắt của tủi và phẫn nộ, mà là nước mắt của cảm động và xót xa.
vẫn luôn cho rằng nhu nhược, cho rằng chỉ cam chịu, ngờ sâu trong nội tâm cũng một mặt kiên cường và quyết tuyệt như thế.
Không tranh, chỉ là đây thứ tranh giành điều thật sự .
“... thật sự cam lòng ?”
khàn giọng hỏi.
“Dù đó cũng là ngôi nhà nơi lớn lên từ nhỏ, tiền đó cũng là phần đáng nhận.”
Trần Phong lắc đầu.
“Không cam lòng thì thể gì? Ba rõ , tư cách. Thay vì vì tiền mà tiếp tục chịu sỉ nhục ở nhà họ Trần, chi bằng triệt để buông tay, sống thoải mái hơn. Lâm Vãn, em còn nhớ lúc chúng mới cưới ? Chúng chẳng gì cả, chẳng vẫn sống vui ? Chỉ cần vợ chồng đồng lòng, sẽ cửa ải nào mà vượt qua nổi.”
Lời của khiến nhớ quãng thời gian khi chúng mới kết hôn.
Khi đó chúng thuê nhà trong một khu dân cư cũ kỹ, tiền lương ít ỏi, tháng nào cũng tính toán chi li.
khi , mỗi ngày chúng đều tràn đầy khát vọng với tương lai và nhiệt huyết phấn đấu.
Không tranh chấp gia tộc, cám dỗ tiền bạc, tình yêu của chúng thuần túy mà giản đơn.
“ nếu con ruột của nhà họ Trần, cha ruột của thì ?”