Editor: Trang Thảo.
[ quyết định sẽ sống tiếp với phận chồng của cô . Bài đăng đến đây là kết thúc, cảm ơn .]
Xem xong, kéo xuống phần bình luận.
[Nhiệm vụ lớn nhất của ông lúc là gỡ cài đặt app truyện !]
Trang Thảo
[Giữa ban ngày ban mặt mà mơ hão huyền gì ? Ai nước tiểu vàng ? Vào ông tỉnh cái!]
[Vừa thi đại học xong khác, mở mắt là mơ ngay .]
[Đây là giáo trình lập acc mới ? Có cách nào mắt diện mạo hơn chút ?]
[Anh bạn, cách đấy. Thế nhé, tiên ông cứ ly hôn với nữ thần , đợi cái “” bên trong cơ thể ông thức tỉnh, ông tự nhiên sẽ xuyên về . Truyện thường thế mà...]
[Mạo hỏi một chút, ông xuyên kiểu gì ? cũng thi xong, cũng kết hôn với nữ thần.]
Ban đầu là lời trêu chọc, nghi ngờ. vài cập nhật, giọng điệu dần đổi.
[Tuy cô bây giờ là vợ ông, nhưng ông lúc là chồng ! Nhất định nhịn xuống, đừng tự cắm sừng chính trong tương lai đấy!]
[Sao ông đổi nhanh thế? Hai ngày còn đòi xuyên về mà? Ba ngày hai đêm rốt cuộc xảy chuyện gì?]
[Nói ! Ông gì nữ thần của ông ? Mau !]
[Sao khu bình luận đoàn kết thế ? Mọi đều phối hợp diễn kịch với ông đúng ?]
[Ha ha ha ha, lỡ như là thật thì ?]
Phần bình luận dài, lướt mãi hết. Ngón tay mỏi nhừ, nhưng đầu óc dần tỉnh táo .
Hóa Lương Ngôn Tích là từ quá khứ xuyên tới.
Thảo nào hành vi kỳ lạ, biểu hiện khác thường như .
Anh mới thi đại học xong, mới mười tám tuổi, tỉnh dậy một vợ kết hôn gần hai năm.
Không kinh nghiệm, kỹ thuật, tất cả đều hợp lý.
Anh vốn chỉ là một trai mới lớn.
Nghĩ đến những biểu hiện ngây ngô của , vô thức mỉm . Gần như cần suy nghĩ, chấp nhận sự thật . So với việc lòng, chuyện còn dễ chấp nhận hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-xuyen-tu-qua-khu-den/chuong-4.html.]
Đang định tắt máy, ánh mắt chợt dừng ở một chi tiết.
Anh gọi là “cô gái thích”.
khựng .
Trước đây luôn mặc định yêu , nên thấy gì lạ. vấn đề là hiện tại mới mười tám tuổi.
Mà trong quá khứ, chính là thích , là theo đuổi .
Thậm chí, còn khó theo đuổi. Lạnh lùng, xa cách, mềm cứng đều ăn.
Nhớ những ngày tháng gian nan khi theo đuổi , thầm mắng một câu.
là đồ giả nai.
và Lương Ngôn Tích quen trong một buổi tụ tập bạn bè.
Lúc đó từ nước ngoài trở về, quen những trai ngoại quốc mắt xanh tóc vàng. Đột nhiên gặp một đàn ông mang vẻ kiểu Trung Quốc, văn nhã, tuấn tú như Lương Ngôn Tích, quả thực khiến lòng xao động.
Nói là thích thì hẳn, nhưng tiếp cận thì . Thế là chủ động tiến lên, sát cạnh : “Có thể cho xin phương thức liên lạc ?”
vẫn nhớ rõ khi mặc một chiếc sơ mi màu xanh khói. Màu sắc kén mặc, nhưng hiểu cực kỳ tôn lên khí chất của . Anh thong thả chỉnh cổ tay áo, để lộ đường nét cánh tay vô cùng mắt, ánh mắt gần như dính c.h.ặ.t đó.
Thế nhưng lời lạnh lùng của dập tắt sự nhiệt tình của . Anh : “Không .”
“Được ...” thích khó khác, thế là từ bỏ.
Lần thứ hai gặp là trong một buổi tiệc sinh nhật. Lương Ngôn Tích mặc chiếc sơ mi đen tôn dáng, vội vàng bước . Anh chào hỏi lịch sự nhưng vẫn giữ cách. Trong mắt vẫn chỉ , phát hiện luôn thu hút một cách kỳ lạ.
Vì , rút kinh nghiệm từ , mượn trò chơi Thật Thách để lấy phương thức liên lạc của . Ban đầu cũng định theo đuổi ngay, chỉ tìm hiểu thêm một chút. Lương Ngôn Tích thích tán gẫu, hỏi thẳng:
[Tại mỗi ngày em đều tìm trò chuyện ? Không việc gì khác ?]
yếu ớt trả lời: [Muốn trò chuyện thôi.]
[Tại ?]
Trong tình huống đó, đ.â.m lao theo lao, lời thích: [Bởi vì em thích . Em thể theo đuổi ?]
Lương Ngôn Tích im lặng hồi lâu mới đáp: [Anh khó theo đuổi đấy.]
Trong mắt khi đó, câu chẳng khác gì lời từ chối. Ngược còn khiến ý chí chiến đấu của bùng lên, tự tin tăng vọt. dốc hết sức theo đuổi hơn một năm trời, mới gật đầu đồng ý yêu đương. Yêu gần hai năm, ngay cả chuyện kết hôn cũng là chủ động cầu hôn.
Sau khi kết hôn, tình cảm của chúng dần cân bằng. Gần như còn thấy bóng dáng của từng mặt dày theo đuổi năm xưa nữa. từng vì điều đó mà đỗi tự hào.