Vẻ mong manh lập tức ập mắt .
đưa cho một tờ giấy.
“Không chứ?”
Lương Tự Bạch ngẩng đầu, với vẻ oán trách.
Lí nhí : “Mặn .”
Miệng thì lầm bầm nhưng húp cạn sạch cả nước.
3
Ngoài cửa sổ màn đêm buông xuống, cứ suy nghĩ mãi về những lời bình luận .
Lương Tự Bạch rốt cuộc là ai?
Lúc đang suy tư, bình luận chạy qua.
[Thương nam chính bảo bối quá, ngủ , lưng về phía nữ chính âm thầm rơi lệ kìa!]
[Sợ phát tiếng phiền nữ chính, cứ c.ắ.n c.h.ặ.t góc chăn hu hu.]
[Người qua đường thuần túy, tại nam chính ?]
[Hầy... kết hôn một năm , nữ chính bảo bối từng chạm nam chính, nam chính chắc chắn là nản lòng thoái chí .]
[Lầu thẳng là ức chế t.ì.n.h d.ụ.c cho xong chuyện.]
[Mấy cái gì, yêu một mới dính lấy , điều chứng tỏ tra nữ yêu nam chính bảo bối, cho nên nam chính bảo bối mới đau lòng...]
kỹ .
Lúc Lương Tự Bạch đang quấn chăn, ở mép giường.
Cơ thể gần như căng cứng thành một đường thẳng, chỉ để cho một cái gáy.
Nhớ lời bình luận, ướm lời hỏi:
“Tự Bạch, ngủ ?”
“Anh ngủ , em gọi dậy gì!” Tự Bạch trùm chăn với giọng nghèn nghẹt.
Giọng điệu vẻ vui nhưng vành tai lộ ngoài khẽ run lên.
: “...”
Tăng ca cả ngày còn suýt ăn no đến mức căng bụng, định nhắm mắt ngủ luôn.
Bên tai vang lên tiếng bình luận.
[Nam chính ngày nào cũng tập gym, body cực mlem, còn cố ý mua đồ lót gợi cảm, xịt nước hoa, thật hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của bọn họ...]
[Lầu , nam chính chẳng là đại nam chủ độc lập , tại còn ăn diện để lấy lòng khác.]
[Cậu hiểu cái gì! Nam chính đây là cố tình quyến rũ tra nữ, đó sẽ tàn nhẫn từ chối tra nữ, để tra nữ đau khổ tột cùng!]
...
Trong khí quả nhiên thoang thoảng mùi hương hoa lan Nam Phi nhàn nhạt.
vươn tay, sờ lên mặt Lương Tự Bạch.
Ướt đẫm.
Cái tên .
thật hiểu nổi, chỉ kém hai tuổi thôi, mít ướt thế .
Tai Lương Tự Bạch mỏng, đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u.
vươn tay, ôm lấy eo từ phía .
“Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng , xin , em mới nhớ , quà để mai em bù cho nhé?”
“Anh cũng dạo em đang khởi nghiệp mà, em thật sự bận quá, mệt quá.”
thì thầm, giọng dịu dàng.
Cả cứng đờ, miệng lạnh lùng :
“Em với cái gì, ngủ.”
Giọng điệu lạnh như băng ngàn năm tan.
Tay thuận thế trượt xuống .
Cột cờ giương cao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-toi-sau-khi-trong-sinh-mat-lanh-di-giat-do-lot/chuong-2.html.]
Ách...
“Anh cái ?” thăm dò hỏi.
Từ trong chăn bông xù xù chui một cái đầu.
Không chỉ vành tai.
Giờ thì cả khuôn mặt tuấn tú trắng trẻo đều nhuộm màu ráng chiều đỏ rực.
Đôi mắt ầng ậc nước.
Đối phương tách chân , ý đồ hành động của càn rỡ hơn một chút.
“Xin , là em lơ là .”
“Sau chúng chia sẻ với nhiều hơn nhé?”
dịu dàng .
Đối phương ư ử như cún con một tiếng chui tọt trong chăn.
cảm nhận sống mũi cao thẳng tắp của lập tức cọ , ma sát với .
[Nam chính, đang cái gì !!]
[Đại chiến Xích Bích mà còn ??]
[Khí phách của ? Kiếp đây chính là tra nữ tổn thương lòng đấy, rõ kiếp tránh xa đại nam chủ độc lập !!]
Những dòng bình luận dần dần thấy nữa.
như một con thuyền nhỏ.
Bập bềnh trôi nổi.
Trên dòng sông trắng xóa.
4.
Thú thật, chẳng ưa nổi cái tính nết của Lương Tự Bạch.
Anh tùy hứng, màu mè, miệng lưỡi thì độc địa, còn mẩy.
gặp khi còn đang gia sư thời đại học.
Chưa kịp khỏi khu biệt thự thì đụng .
Lúc đó trời đang mưa, mang ô, chân trần chạy băng băng đường.
hoảng hồn, cứ tưởng bệnh nhân tâm thần nào trốn trại.
Đang định chuồn lẹ thì lao tới, túm c.h.ặ.t lấy .
Ngước mặt lên, lớp tóc mái lòa xòa là đôi mắt phượng đen láy, cùng một dung mạo đến mức câu hồn đoạt phách.
Thế là nhất thời mềm lòng.
Vì một phút mềm lòng , dẫn nhà tắm công cộng tắm rửa, còn mua cho một ly sữa.
Anh cầm ly sữa, nhấp đúng một ngụm bỏ đấy uống nữa.
Anh bảo: “Thứ chất phụ gia, đường hóa học, uống nhiều hại .”
cạn lời.
Thấy im lặng, trong quán sữa bắt đầu luyên thuyên chuyện của .
Anh kể gia đình đuổi khỏi nhà.
Hiện giờ vô gia cư.
Nếu chịu thu nhận , đợi khi nào hòa với gia đình, nhất định sẽ bồi thường cho cả chục triệu tệ.
Lời chẳng khác gì kẻ điên.
mà trai quá, một đứa con gái từ quê lên phố như quả thật từng gặp ai đến nhường .
Da dẻ trắng ngần, sống mũi cao thẳng.
Đuôi tóc vẫn còn vương ẩm khi tắm. Đôi mắt phượng sáng như viên ngọc quý.
Haizz, đến mức lỡ đường kẻ nhắm thì .
Thế là nhặt về nhà.
Sau khi sống ở nhà , cũng dần hiểu thêm về .
----