CHỒNG SAU KHI MẤT TRÍ NHỚ CHO RẰNG MÌNH LÀ TIỂU TAM - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-04-19 21:48:42
Lượt xem: 40
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Không hổ danh Tần Tinh Dã, khả năng thích ứng đúng là một.
Nhắc tới Bạch Tiêu Ngôn mới một tuần, thì thật sự từ nước ngoài trở về. Anh dẫn theo một đội ngũ chuyên gia để gia nhập công ty đối tác của . Khi gặp ở công ty, rũ bỏ vẻ ngây ngô của thời đại học, trở nên trưởng thành và ưu nhã hơn nhiều.
Anh nhấp một ngụm cà phê, giọng vẫn dịu dàng như xưa:
“Diệp Trăn, luôn cảm thấy nợ em một lời xin .”
Ngày đó khi còn trẻ tuổi, hiểu lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn. Lúc sắp xuất ngoại, rằng sẽ cùng . Khi đó, đầu tiên nghiêm túc với bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng:
“Diệp Trăn, cuộc đời em vì mà đổi.”
“Tại em thể cùng , nhưng Quý Vũ thì thể? Hai ngày nào cũng ngâm trong phòng thí nghiệm cùng , giờ đến cả xuất ngoại cũng cùng , thích cô ?!”
Anh đáp: “Bởi vì đó là con đường mà cô vốn dĩ . em thì khác Diệp Trăn , trong kế hoạch cuộc đời em vốn hề phần . Đừng vì mà đưa quyết định như , gánh vác nổi .”
của tuổi trẻ khi bướng bỉnh quyết tuyệt: “Để em cùng , hoặc là, chia tay .”
Câu chuyện đó chính là chúng đường ai nấy . Anh cùng cô gái cùng chung chí hướng sang bên đại dương. cũng từng hận Bạch Tiêu Ngôn, cảm thấy vì lòng đổi mới đối xử với như thế. nghĩ , thực ai cũng khó để gánh vác cả cuộc đời của một khác vai. Lựa chọn của Bạch Tiêu Ngôn cũng chẳng gì sai cả.
mỉm lắc đầu: “Không trách , lúc đó là do em hiểu chuyện.”
Anh , trong mắt lấp lánh tia sáng: “Những năm qua, em sống chứ?”
gật đầu.
Ánh mắt dừng chiếc nhẫn cưới của : “Ý là, em hạnh phúc ?”
chợt nhớ đến "ai đó" ở nhà, khi đòi bám đuôi theo ngoài mà từ chối, liền giống như một cô vợ bé nhỏ đáng thương, giọng đầy u sầu: “Cũng đúng thôi, là cái loại tiểu tam thể thấy ánh mặt trời mà.”
mỉm : “Rất hạnh phúc.”
Trong mắt Bạch Tiêu Ngôn thoáng qua một tia mất mát, im lặng một lúc mới mở lời :
“Thực tin em kết hôn chớp nhoáng chỉ khi chúng chia tay hai tháng. Anh từng định về tìm em, nhưng lúc đó còn kịp nữa . Anh luôn thấy là khiến em đưa quyết định vội vàng như thế. Có lẽ...”
Nói đoạn, ngước , trong đôi mắt trong trẻo mang theo sự thử thách lẫn kiên định: “Mọi thứ đều thể bắt đầu từ đầu.”
Lời khiến thoáng hoảng loạn mà đổ ly cà phê, chất lỏng nóng bỏng khiến giật . Mu bàn tay lập tức đỏ ửng một mảng. Bạch Tiêu Ngôn hốt hoảng bật dậy nắm lấy tay .
“Loảng xoảng!”
Tiếng vật lạ rơi xuống đất vang lên từ phía cửa. Qua khe cửa đang mở, lộ một gương mặt tuấn lãng phi phàm.
Xong đời , chính là ông chồng mất trí nhớ đen đủi của .
6
Từ góc của , cảnh tượng mắt chính là Bạch Tiêu Ngôn đang nắm c.h.ặ.t lấy tay , cả hai liếc mắt đưa tình, ôn chuyện xưa vô cùng thắm thiết.
Hốc mắt đỏ hoe, đôi môi xinh mím c.h.ặ.t thành một đường thẳng tắp, trông như sắp đến nơi, yếu đuối đáng thương vô cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-sau-khi-mat-tri-nho-cho-rang-minh-la-tieu-tam/chuong-3.html.]
Đặt cảnh của lúc , đây chính là cốt truyện về một kẻ tiểu tam dựa nhan sắc để thượng vị, ngờ đụng chính cung "hồi cung", đành ngậm đắng nuốt cay yêu cũ của tình .
Anh cất giọng khàn đặc: “Quấy rầy .”
Nói xong liền xoay bỏ .
“Ơ, Tần Tinh Dã!”
lập tức rút tay về, dậy đuổi theo. Anh cao to chân dài, chạy lạch bạch vài bước mới bắt kịp ngay cửa thang máy.
Đám nhân viên xung quanh tuy ngoài mặt thì giả vờ việc, nhưng thực chất mắt và tai đều đang dồn hết về phía đống bát quái của chúng .
Đuổi theo suốt một đoạn đường, lúc lửa giận trong cũng bắt đầu bốc lên. túm lấy cổ tay , kéo mạnh .
“ bảo ...”
Những lời định mắng mỏ bỗng tắc nghẹn nơi cổ họng. Đôi mắt đỏ rực và thần sắc đầy ủy khuất của đột ngột đ.á.n.h trúng tim . Chút hỏa khí nhỏ nhoi lập tức tan thành mây khói, theo bản năng đưa tay lên ôm lấy mặt .
“Kìa, thế , thấy uất ức lắm hả?”
Anh đẩy tay : “Chồng cô về , đây.”
“Đừng mà, ...”
thầm nghĩ là thật , rằng mới chính là ông xã yêu của em. Tuy rằng cái dáng vẻ yếu đuối thể tự lo liệu của khá thích thú, nhưng thấy đau lòng thế , lòng cũng chẳng dễ chịu gì.
“Thực mới là...”
“Tinh Dã, lâu gặp.” Bạch Tiêu Ngôn lúc cũng đuổi kịp tới nơi.
Bạch Tiêu Ngôn chủ động đưa tay . Tần Tinh Dã lướt qua bàn tay , vẻ ủy khuất lúc nãy thu , đó là sự lạnh lùng và ngạo nghễ vốn . Giữ thể diện, cho dù tiểu tam thì cũng một kẻ tiểu tam đầy khí chất.
Anh đưa tay bắt lấy tay Bạch Tiêu Ngôn: “Đã lâu gặp, đàn .”
Ừ thì, bề ngoài thì chuyện vẻ vẫn . Chỉ điều, bàn tay Tần Tinh Dã đang nắm lấy tay Bạch Tiêu Ngôn dùng lực mạnh đến mức các khớp xương trắng bệch . Bạch Tiêu Ngôn chút nghi hoặc, dù cũng chia tay bốn năm , nhất thiết căng thẳng đến mức chứ. Thế nhưng vẫn đưa lời mời:
“Cùng ăn một bữa cơm .”
Thế là ba chúng lúng túng cùng một bàn ăn. Nhắc thì, từ khi và Bạch Tiêu Ngôn bắt đầu yêu hồi đại học, Tần Tinh Dã ít khi xuất hiện trong tầm mắt của .
Có về nhà, tình cờ chạm mặt . Anh đang tựa cạnh xe hút t.h.u.ố.c, giữa làn khói mờ ảo, về phía . Trong ấn tượng của , bao giờ hút t.h.u.ố.c cả. nhịn mà nhíu mày, thoáng ngẩn dập tắt ngay tàn t.h.u.ố.c tay.
Anh hỏi : “Cô thực sự thích đến thế ?”
“Nếu thì ? Chẳng lẽ thích ?”
“ điểm nào bằng ?”
“Điểm nào cũng bằng.”
Ánh trăng chiếu lên gương mặt lúc đó trông thật cô độc. Anh chỉ nhàn nhạt "ừ" một tiếng lên xe, phóng mất hút. Sau đó, hai chúng hiếm khi đụng mặt .
Hóa những kẻ vốn coi là oan gia ngõ hẹp, khi một bên cố tình tìm cách gặp mặt nữa thì sẽ thực sự chẳng bao giờ tình cờ gặp .