Chồng Ơi, Đừng Giả Vờ Lạnh Lùng Nữa - Chương 5:
Cập nhật lúc: 2026-05-05 22:15:58
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
lén đặt vé máy bay về thành phố. ngờ máy bay đáp xuống, ngoài trời đổ mưa như trút nước. đang loay hoay gọi xe thì Trần Thuật gọi điện thoại đến: “Niên Niên, bố em về ?”
Ơ, bố bán !
ấp úng tìm cớ: “À… , em định là…”
“Em cứ đợi ở sân bay , qua ngay.”
“…Vâng.”
Điện thoại ngắt kết nối, ngoài qua tấm kính lớn, bóng cây đang ngả nghiêng trong màn mưa xám xịt.
nhớ một du lịch về, cũng gặp ngày hè mưa tầm tã như thế . gọi taxi về tận khu nhà, vội vã chạy thang máy mà cả vẫn ướt như chuột lột. Vừa bước chân nhà, Trần Thuật thấy bèn chau mày đầy khó chịu. Lúc đồ xong , đưa cho một tách gừng nóng hổi, bằng giọng điệu lạnh nhạt: “Lần báo một tiếng để đến đón.”
vẫn luôn nghĩ ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn, chúng chẳng thiết gì.
Trần Thuật để chờ lâu, chắc bố báo cho hiệu chuyến bay. Giữa màn mưa gió, cầm chiếc ô đen sải bước về phía , giày da giẫm lên vũng nước, ống quần tây ướt sũng dính bắp chân, tán ô nghiêng để lộ đôi mắt sắc lạnh.
“Xin , đến muộn.”
Trái tim bỗng hụt một nhịp, nhấc gấu váy, lách ô: “Không muộn chút nào.”
Khi xe, gần như che hết ô cho , để mặc nửa ướt sũng. Anh cởi áo vest nhưng sơ mi bên trong cũng thấm nước, dính sát cơ thể rắn chắc khiến những đường nét càng thêm rõ ràng.
Trong hộc để đồ khăn khô, nhoài qua lau nước cho . Trần Thuật giật , luống cuống nhận lấy khăn: “Để tự lau là .”
Lại né tránh nữa, ướt đến mức cơ mà! túm lấy cổ áo , dứt khoát: “Ướt hết cả , cởi nốt .”
Anh ngẩng phắt lên, ánh mắt thoáng hoảng hốt: “Không cần , sắp về đến nhà .”
“Cần chứ, cởi thì để em cởi giúp.”
Nói nhoài sang phía ghế lái, gian trong xe chật chội khiến Trần Thuật vội điều chỉnh ghế . Tim đập loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c, đầu ngón tay chạm cúc áo đầu tiên nhận tim cũng đang đập nhanh giống .
Trần Thuật ngửa mặt , đôi mắt đen láy chăm chú, như ma xui quỷ khiến, cúi xuống hôn lên môi .
Anh cứng , hai tay giơ lên giữa trung chẳng đặt cho . Dù cũng hôn , mặt dày hôn xuống tận cằm , khi nụ hôn trượt đến yết hầu, Trần Thuật run b.ắ.n lên, khẽ rên thành tiếng.
Giây kế tiếp, dùng một tay giữ lấy gáy điên cuồng hôn trả.
Mưa rơi lộp bộp cửa kính xe, ánh đèn vàng nhạt ngoài đường hắt đủ để soi rõ cảnh tượng bên trong xe, chỉ thấy bóng cây lay động như đang thẹn thùng ngó nghiêng.
Trần Thuật gần như mất hết lý trí, hôn ngấu nghiến cuồng dại. Đầu óc cuồng, lưng đau nhói vì ép vô lăng. Đến khi thở dốc buông , đôi môi tê rần.
Anh ôm ghì lấy trong lòng, giọng khàn đặc: “Anh xin …”
vẫn còn choáng váng, trong đầu chỉ nghĩ một chuyện: “Về nhà .”
Trần Thuật lái xe nhanh, về đến nhà giục tắm . Lúc bước , cũng đồ xong, giờ đang loay hoay nấu cơm.
lấy một chai rượu từ tủ , hỏi: “Anh uống chút rượu ?”
Anh ngước lên : “Em uống ?”
giải thích: “Chủ yếu là em nghĩ uống chút rượu thì sẽ can đảm hơn.”
Giống như đêm hôm đó, dám thừa nhận lấy trộm nội y của . Đêm nay, nhất định thừa nhận rằng thích .
Trần Thuật gật đầu: “Được, uống cùng em.”
Trên bàn ăn, chỉ rót cho nửa ly rượu vang.
“Sao đợi đến đón?”
“Vì em nhớ thôi.”
Động tác của Trần Thuật khựng , như tin nổi những gì .
bạo gan hỏi tiếp: “Hay là nhớ em?”
Anh nghiêm túc gật đầu.
Bữa cơm ăn thì ít mà uống thì nhiều. Chẳng do men rượu ánh mắt của mà mặt cứ nóng ran, ngừng nhớ nụ hôn mãnh liệt trong xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-oi-dung-gia-vo-lanh-lung-nua/chuong-5.html.]
Ăn xong Trần Thuật dọn bàn, cắt cho một đĩa hoa quả đối diện, ánh mắt cứ chăm chú như thiêu đốt, nhưng bản im nghiêm chỉnh, ngón tay vô thức gõ đùi.
rướn qua thì thầm: “Anh nắm tay em ?”
Trần Thuật ngoan ngoãn gật đầu.
lập tức nắm lấy tay : “Muốn thì cứ nắm .”
Tay Trần Thuật ấm, do thường xuyên tập gym nên phủ một lớp chai nhẹ. Tivi đang chiếu chương trình gì đó nhưng chẳng để tâm, đầu ngón tay lướt nhẹ qua lòng bàn tay .
Toàn Trần Thuật run lên, vành tai đỏ ửng: “Niên Niên…”
“Muốn hôn em ?”
Ánh mắt dừng môi , định gật đầu thì vòng tay qua cổ hôn lên môi . Lực mạnh khiến nụ hôn đau, đỏ mặt buông : “Muốn thì cứ việc hôn.”
dùng hành động để với rằng, gì thì cứ , cần kìm nén nữa. dường như Trần Thuật nụ hôn cho ngây , ánh mắt giao tràn ngập d.ụ.c vọng khiến trái tim run rẩy.
buông tay dậy: “Em về phòng…”
Còn dứt lời Trần Thuật kéo , cả ngã lòng . Chưa kịp định thần, dùng một tay nâng gáy , cúi đầu hôn xuống, thở thanh khiết quấn lấy . Lý trí chìm dần trong biển d.ụ.c vọng, bờ vai rộng lớn của trở thành chiếc phao cứu sinh duy nhất.
Khi gần như thở nổi, Trần Thuật mới buông , bàn tay to lớn vuốt dọc theo eo , giọng khản đặc: “Được ?”
sâu mắt , khẽ gật đầu.
Trong phòng ngủ, đèn đầu giường tắt. Ngoài cửa sổ, mưa rơi mỗi lúc một dồn dập như nhịp tim của chúng hòa cùng . Trong bóng tối thể rõ mặt đối phương, dường như tiếp thêm dũng khí cho .
hôn men theo cần cổ, Trần Thuật nuốt nước bọt, ngoan ngoãn để mặc cho ức h.i.ế.p.
cố tình dừng hỏi: “Trần Thuật, thích em ?”
Giọng khàn đặc: “Thích, thích.”
“Từ khi nào?”
“Từ lâu .”
tức quá c.ắ.n mạnh lên vai : “Thế ? Cưới về còn bắt em ngủ một ?!”
Trần Thuật khẽ rên vì đau, xoa đầu : “Vì chắc em ghét .”
“Lại còn đổ thừa cho em! Rõ ràng là từ chối em , em buồn bao lâu nay ?!”
“Anh xin , lúc đó do thừa nước đục thả câu, nhân lúc em tuyệt vọng nhất mà cưới em về… Tâm tư của bẩn thỉu, thể kiềm chế nổi . Nếu em lúc ăn cơm nghĩ gì thì chắc chắn sẽ thấy kinh tởm.”
nhẹ nhàng hôn lên vết c.ắ.n vai , thở Trần Thuật nghẹn . Anh vòng tay ôm eo , lật để , một tay chống gối, tay còn vuốt ve gương mặt : “Anh tự lừa dối rằng chúng còn nhiều thời gian, em sẽ từ từ chấp nhận . hôm đó vô tình thấy em tư vấn ly hôn với luật sư, hoảng loạn thực sự nên mới cố ý để cuốn nhật ký bàn. Anh chỉ mong em đến chất vấn hoặc đ.á.n.h mắng cũng , ai ngờ em chẳng gì cả khiến càng bất an.”
nắm lấy bàn tay đang di chuyển của , giận dữ: “Dám lén em! Em chuẩn đơn ly hôn, định bụng sẽ ly dị với đồ câm như hến nhà …”
Chưa kịp hết câu, Trần Thuật cúi xuống chặn môi : “Không , đồng ý. Em phạt thế nào cũng , chỉ xin đừng nhắc hai chữ đó.”
Men rượu thêm táo bạo, chỉ mặt : “Là đấy nhé, nuốt lời!”
Anh khẽ đáp: “Ừ, là .”
dậy bật đèn kéo chăn lên, nhặt bộ đồ ngủ rơi đất ném thẳng Trần Thuật: “Đây ! Anh dùng bộ đồ ngủ gì, giờ y như cho em xem !”
Ánh mắt Trần Thuật tối sầm , vai và n.g.ự.c vẫn còn in dấu hôn, trông nguy hiểm quyến rũ mê hoặc. Anh bật nắm lấy cổ tay : “Niên Niên, em chắc đây là hình phạt thật chứ?”
“Đương… đương nhiên!”
…
Nửa giờ .
“Không em phạt ? Sao mới thế xin tha ? Vợ yêu mạnh miệng, đây để hôn nào!”
Mưa ngoài cửa sổ tạnh, nhưng cuộc vui trong phòng vẫn dừng .
Trần Thuật bảo từ giờ sẽ nhật ký nữa, gì đều sẽ cho hết.
gối đầu lên tay mà .
Anh đúng, chúng còn cả một đời dài rộng phía để yêu trọn vẹn.