Làm , suốt ngày chỉ ! đỏ mặt đẩy mạnh khiến Trần Thuật ngã ngửa giường, hai tay chống phía . Dưới ánh đèn vàng ấm áp, n.g.ự.c phập phồng theo từng nhịp thở, cổ áo ngủ xộc xệch để lộ xương quai xanh và cơ n.g.ự.c thấp thoáng yết hầu, đường nét rõ ràng đến mức phạm quy, kết hợp với biểu cảm kinh ngạc gương mặt cấm d.ụ.c thật khiến khó lòng kiềm chế.
“Anh! Anh ngoài ngủ với bố !”
Anh cúi đầu xuống quần ngủ nhỏ: “Niên Niên, thế … ngoài tiện.”
Nhìn theo ánh mắt , lập tức hổ tức giận: “Trần Thuật! Sao thế?”
Anh thở dài: “Anh vẫn luôn như , sợ dọa em nên mới ngủ riêng.”
“ cũng thể…” nhịn suốt ba năm trời!
“Nếu em thích, sẽ kiểm soát hơn. Tối nay uống rượu nên mới mất kiểm soát, nếu chạm e là sẽ em đau. Niên Niên, em ngủ , phòng tắm một lát.”
Hiểu ngay ý đồ , chui ngay chăn, mặt chẳng buồn nữa. mãi mà vẫn bên bất động, thò đầu hỏi: “Anh gì thế? Chắc định bảo em giúp đấy chứ?”
Trần Thuật cứng nuốt nước bọt: “Được ?”
“Tất nhiên là !”
“…Vậy thể mượn váy ngủ của em một chút ?”
Giả vờ! Vẫn còn tiếp tục giả vờ!
“Chẳng bộ lụa trắng hôm qua em mặc đang ở chỗ ?”
“Bộ đó… rách .”
: “…”
Mới một đêm thôi mà, mọc gai ?!
sầm mặt, nghiến răng : “Trần! Thuật! Anh bộ đó đắt lắm !”
“Anh sẽ đền em bộ mới, đền thật nhiều bộ…”
“Mơ ! Em chỉ mang đúng hai bộ thôi đấy!”
“ đồ ngủ của em, khó mà…”
“Anh im ngay! Đồ biến thái!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-oi-dung-gia-vo-lanh-lung-nua/chuong-4.html.]
chịu nổi nữa, vội rụt trong chăn để che gương mặt nóng bừng. hề Trần Thuật đang cạnh giường, dáng vẻ như sắp tan vỡ. Hồi lâu , mới lí nhí thốt lên một câu: “Anh xin .”
Cả đêm Trần Thuật chạm , cũng chẳng nhà vệ sinh, chỉ co ro ở mép giường suốt đêm, đến cái gối cũng chẳng buồn lấy.
Sáng hôm công ty việc nên về , còn dặn cứ ở chơi thêm vài ngày. Dĩ nhiên bố chẳng rõ ngọn ngành chuyện giữa chúng , nhưng từng trải như ông chỉ cần là chuyện. Lúc Trần Thuật chuyện, mắt cứ dán c.h.ặ.t , còn thì liên tục né tránh ánh mắt .
Anh khỏi, bố hỏi chúng cãi . chối vội: “Không , chuyện gì mà cãi ạ.”
Bố bóc đậu nành lông thủng thẳng : “Trần Thuật , cách đối nhân xử thế thì khỏi chê, nhưng trong chuyện tình cảm thì bố thấy nó cứ như khúc gỗ.”
kinh ngạc, ngờ bố chuẩn đến thế. Ai đời kiểu chịu thẳng, chỉ dám nhật ký cơ chứ? là một khúc gỗ đặc sệt.
Bố thấy tiu nghỉu thì bật : “Năm đầu nó mới bà sếp để ý, cố tình chuốc rượu, thấy nó say thì định lôi khách sạn. Con đoán xem nó gì?”
“Anh ạ?”
Bố bắt chước vẻ mặt lạnh tanh của Trần Thuật: “Bà ngủ với ? Bà kinh tởm thật đấy, quá mất.”
tròn mắt bật : “Anh dám thế luôn ạ? Không sợ mất hợp đồng ?”
Bố lắc đầu : “Ừ, suýt nữa thì mất thật. May mà bố quen giám đốc bên , mời một bữa cơm mới dàn xếp thỏa. Cậu nhóc chí khí lắm, sang năm đá văng bà sếp .”
Người trong ngành ai mà chẳng Trần Thuật xử sự quyết đoán. Chẳng trách bố luôn bảo sẽ tương lai xán lạn nhất trong những ông từng giúp đỡ.
cũng hiểu vì đêm tân hôn với những lời đó: “Tống Cẩm Niên, em cần áy náy. Năm xưa chú Tống giúp đỡ , bây giờ báo đáp cũng là lẽ thường tình. Từ nay sẽ ngủ ở phòng cho khách, chúc em ngủ ngon.”
Chút rung động nhỏ nhoi trong lòng mấy câu dập tắt thương tiếc, nhưng Trần Thuật vốn là ân oán rạch ròi như thế.
Lần đầu gặp là khi dẫn bạn về nhà chơi, Trần Thuật bước từ thư phòng của bố , khí chất trong trẻo của thiếu niên khiến ngây . Anh mặc đồng phục học sinh, dáng cao gầy, ánh mắt lạnh lùng kiêu ngạo. Anh chỉ liếc một cái, gật đầu cho lời chào rời .
Bạn hỏi trai là ai, vội giấu sự kinh ngạc trong lòng, chỉ nhún vai đáp rằng .
Về hỏi bố , ông bảo đó là học sinh ông tài trợ, nay nhận học bổng nên mang tiền đến trả , nhưng bố nhận. Lúc còn đùa rằng thật chí khí.
Về đỗ Đại học A, mang tiền đến trả, bố vẫn nhất quyết lấy. Khi đó nghĩ Trần Thuật đúng là quật cường, lúc nào cũng sợ mang nợ khác. Bố quả quyết rằng nhất định sẽ tương lai xán lạn.
Quả nhiên như lời ông , mớ bòng bong của nhà đều do một tay Trần Thuật tháo gỡ, mang ơn , nhưng sâu trong lòng cũng chút e dè.
Bố thở dài: “Niên Niên, bố già , con với Tiểu Thuật đến với thì bố mừng lắm. nếu sống với nó mà vui vẻ, bố cũng con gánh ơn bố , sống hợp thì đừng cố gắng, bố chỉ mong con gái cưng của bố hạnh phúc thôi.”
Mũi cay xè, vội mặt : “Ai con hạnh phúc, con sống lắm mà.”
Có điều luôn khoác lên cái vỏ lạnh lùng, tâm tư nhỏ nhặt chỉ dám gửi nhật ký. quyết , hỏi cho rốt cuộc nghĩ gì, hoặc là đường ai nấy , hoặc là sống với như vợ chồng bình thường. tiếp tục cuộc sống mập mờ nữa.