Ăn cơm xong, mới phát hiện một vấn đề còn hổ hơn nữa, bố bảo chỉ dọn một phòng cho khách.
“Một phòng ạ?” buột miệng hỏi .
Bố ngạc nhiên: “Hai đứa ở một phòng đủ ?”
Trần Thuật chen : “Đủ ạ, bố vất vả quá.” Nói xong, đôi mắt sâu thẳm vẫn chằm chằm khiến tim run lên từng nhịp.
giường mà đầu óc cuồng, cuối cùng quyết định nhắn tin cho Trần Thuật: “Hay tối nay với bố chơi mạt chược ?”
Trần Thuật: “Anh lái xe mệt .”
Thôi , lái xe sáu tiếng rưỡi thì mệt thật.
“Vậy tối em xem tivi ngoài phòng khách.”
Trần Thuật: “Phòng khách lò sưởi.”
Thế thì ? Chẳng lẽ chung chăn gối với Trần Thuật? dám chắc sẽ giữ nổi bình tĩnh!
do dự mãi, cuối cùng vẫn nhắn tiếp: “ chúng ngủ chung thì tiện lắm ?”
Trần Thuật trả lời ngay. Tiếng trò chuyện của với bố vang vọng phòng ngủ khiến càng thêm sốt ruột, loay hoay mãi.
Không lâu Trần Thuật về phòng, vội trùm chăn giả bộ ngủ. Tiếng nước chảy trong phòng tắm bên cạnh vang lên, bầu khí càng thêm căng thẳng.
Ban ngày ngủ liền tù tì hơn ba tiếng nên giờ đầu óc tỉnh như sáo, đêm ở quê yên tĩnh đến mức rõ từng chuyển động của đối phương. Tiếng nước trong phòng tắm ngừng , Trần Thuật bước lau tóc, gần bên giường. Đệm bên cạnh lún xuống một chút, mùi hương quen thuộc lan tỏa khắp gian, rõ là dùng sữa tắm của .
cố giữ thở đều, Trần Thuật cao dong dỏng chui chăn vô tình chạm chân bắp chân : “Anh xin .”
“Không .”
“Em ngủ ?”
“…”
“Trùm kín thế ngạt ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-oi-dung-gia-vo-lanh-lung-nua/chuong-3.html.]
“…”
Không khí như đông cứng , nhắm nghiền mắt vờ như lên tiếng chẳng . Trần Thuật dịch sát thêm chút nữa, hương hoa cỏ nhiệt hun nóng càng thêm nồng nàn. Sao giờ nhận mùi hương thể khiến suy nghĩ linh tinh đến ?
nín thở tiếp tục giả vờ ngủ.
“Cẩm Niên, em cuốn nhật ký để bàn ?”
lập tức mở to mắt, bật dậy giải thích: “Em … em !”
Nào ngờ bắt gặp ánh mắt sâu hun hút của , nhíu mày: “Hả, ? Là của , chắc tại để chỗ đủ nổi bật.”
Giọng điệu tiếc nuối là ? Anh định lật bài ngửa, giả vờ nữa? Định tự thú chuyện trộm đồ của ? vén chăn toan chất vấn cho rõ ràng thì bất ngờ nắm lấy cổ tay: “Ba năm , em vẫn còn sợ như thế chứ?”
Nói cúi xuống ghì lấy vai , ghé sát tai thì thầm bằng chất giọng khàn đặc: “ nhịn nữa. Niên Niên, nhịn khổ sở lắm , em thử chạm xem…”
Đầu ngón tay chạm làn da nóng bỏng, giật rụt tay về, hai tai đỏ bừng: “Trần Thuật, điên ?”
Tối nay lúc ăn cơm với bố , uống vài chén rượu tự ngâm cực mạnh. Làn da vốn trắng lạnh giờ ửng hồng, đôi mắt mơ màng đầy tủi : “Em thực sự chạm …”
Anh say thật , giọng điệu thất vọng khiến nổi da gà. Trần Thuật tối nay khác thường, mái tóc đen mềm mại khi tắm càng dịu những đường nét sắc sảo khuôn mặt, bỏ kính xuống trông yếu mềm dễ bắt nạt hơn thường lệ.
Nghĩ đến nội dung cuốn nhật ký , thử hỏi: “Trần Thuật, say ?”
“Không say.”
“Vậy váy ngủ của em đúng là do lấy?”
“Ừ… Anh lấy.”
“Tại ?”
Trần Thuật chìm trong hồi tưởng, yết hầu trượt lên xuống: “Anh vài chuyện .”
Chẳng cần nghĩ cũng đó là gì, nhớ tới cảnh ngoài cửa tiếng rên rỉ kìm nén hôm mà mặt đỏ tới mang tai. Anh lén nhật ký, lén lấy váy ngủ để tự giải quyết, thích đến cứ giấu diếm?
giả bộ tức giận trừng mắt hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”
Trần Thuật sâu mắt , quỳ gối dồn góc giường: “Niên Niên, , dùng hành động lời ?”