Trong bữa ăn, Trần Thuật bảo sẽ nghỉ phép vài ngày, hỏi về quê .
Thực theo kế hoạch ban đầu, định sẽ chuyện thẳng thắn với , ký đơn ly hôn xong xuôi mới về. Sau khi gia đình phá sản, bố suy sụp tinh thần nên về quê thuê căn nhà nhỏ, ông trồng rau trồng hoa sống qua ngày, dần dần cũng định trở . Bố luôn nghĩ và Trần Thuật sống hạnh phúc, dám chuyện ly hôn với bố, nếu giờ về quê cùng Trần Thuật thì đành gác tờ đơn ly hôn .
Trần Thuật vẫn đang đợi câu trả lời của , gượng : “Được thôi, nếu bận thì chúng cùng về.”
Lúc về, Trần Thuật cứ ở cửa mãi chịu . hỏi: “Anh quên gì ?”
Ánh mắt khó hiểu của dừng vai : “Khoác áo .”
Có lẽ nhận giọng lạnh nên dịu giọng bổ sung: “Ngoài trời lạnh lắm.”
“…”
Tắm xong đống đồ bẩn trong giỏ, nhớ đến cái áo n.g.ự.c kiểu cổ sâu viền ren trắng mất tích mà thích nhất, Trần Thuật giấu nó ở .
cố ý bỏ quên váy ngủ , chắc chắn tối nay Trần Thuật sẽ sang mượn phòng tắm. Nếu váy ngủ biến mất thì đó là bằng chứng thể chối cãi.
Quả nhiên chẳng bao lâu , Trần Thuật gõ cửa, vẫn giữ bộ mặt lạnh như tiền : “Xin , tối nay mượn phòng tắm của em nữa .”
mỉm tỏ rộng lượng:”Không , cứ tự nhiên.”
Nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm mà mỗi giây trôi qua dài như thế kỷ, cuốn sách tay mãi vẫn chỉ ở một trang.
Cuối cùng Trần Thuật cũng bước , bình thản : “Em nghỉ sớm , ngủ ngon.”
“Vâng, ngủ ngon.”
Anh khỏi là lao phòng tắm ngay. Quả đúng như dự đoán, váy ngủ của biến mất!
hổ tức giận, thẳng sang phòng khách, đang định gõ cửa thì chợt vài tiếng rên rỉ đè nén vọng từ bên trong.
Ơ… Anh đang…
Mặt nóng bừng, sợ bắt gặp cảnh tượng khó xử nên đành về phòng .
Cả ngày suy nghĩ vẩn vơ thành tối đến mơ một giấc kỳ quái. Trong mơ, Trần Thuật mặc bộ nội y của hỏi trông . mắng là đồ biến thái, khẽ ghé tai thì thầm: “Niên Niên, là em mặc , chỉ mặc cho một ngắm thôi ?”
Sáng hôm tỉnh dậy, mắt thâm quầng như gấu trúc, Trần Thuật gọi điện báo với bố , ông tin chúng sắp về chơi mấy ngày thì vui đến mức bảo sẽ thịt con gà mái già nấu canh. Họ trò chuyện qua điện thoại vô cùng thiết, cứ như chúng là một gia đình thực thụ .
mang tâm trạng rối ren thu dọn hành lý. Thực Trần Thuật đối xử với : ủng hộ theo đuổi sự nghiệp vẽ tranh, cũng chẳng vì giúp gia đình vượt qua khó khăn mà đòi hỏi bất cứ yêu cầu quá đáng nào, ngược còn vô cùng tôn trọng . Người ngoài đều bảo tình cảm của chúng sâu đậm, là cặp đôi kiểu mẫu khiến bao ngưỡng mộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-oi-dung-gia-vo-lanh-lung-nua/chuong-2.html.]
Đã từng lúc rung động . dường như với , thứ chỉ là để báo đáp ân tình, lẽ trong mắt chỉ như một cô em gái. Giữa chúng , ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn thì chẳng còn gì ràng buộc nữa cả.
Thế mà giờ đây, cứ nghĩ đến việc thể đang giấu váy ngủ của trong vali là nổi hết cả da gà, hóa vẻ ngoài đắn chỉ là giả tạo. kéo khóa vali , dọn dẹp luôn cả mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng, quyết tâm trở về chuyến nhất định sẽ kết thúc cuộc hôn nhân nực .
Đoạn đường về quê lái xe gần sáu tiếng đồng hồ, Trần Thuật vốn ưa sạch sẽ nên cũng chẳng dám mở túi đồ ăn vặt to sụ mà đưa cho.
chơi game ở ghế , Trần Thuật qua kính chiếu hậu: “Không món nào em thích ?”
, món yêu thích của cả! đây là xe của nên tôn trọng sở thích sạch sẽ chứ. đành dối: “À, em đói.”
Giữa đường Trần Thuật dừng xe ở trạm nghỉ, bước từ nhà vệ sinh thấy gọi điện thoại gốc cây long não. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rọi lên , cởi bỏ áo vest chỉ mặc sơ mi trông trẻ trung hơn vài phần. Anh gạt tàn t.h.u.ố.c, hút một sâu nhả khói, bờ vai thẳng tắp và tấm lưng vững chãi lúc mới thực sự thả lỏng.
Anh đầu thấy bước tới, khóe miệng còn vương nét nhàn nhạt: “Được , gì thì gọi cho .”
Vẻ ôn hòa khiêm tốn chắc chắn cũng chỉ là đóng kịch! lên xe, kéo áo khoác trùm kín , giả vờ ngủ để khỏi chuyện.
Trần Thuật lái xe vững tay, chẳng từ lúc nào mà thật. Lúc tỉnh dậy thì bố mở cửa xe gọi xuống: “Niên Niên ngủ suốt cả đường ? Sao đổi lái cho Trần Thuật một tí?”
còn kịp đáp thì Trần Thuật : “Không bố ạ, xe con em lái quen, là con để em ngủ thêm chút nữa.”
“Ngủ ngày nhiều thế thì tối còn ngủ nổi ?”
Trần Thuật đáp nhẹ nhàng: “Không ngủ thì thức thôi ạ, hiếm lắm con mới nghỉ phép.”
Một câu bâng quơ mà lạnh cả sống lưng. vội vàng xuống xe chạy tót trong, nhà ngửi thấy mùi canh gà thơm nức mũi: “Bố ơi con c.h.ế.t đói mất, ăn cơm thôi!”
“Rồi , để hai đứa nếm thử tài nấu ăn của bố nhé! Tiểu Thuật, con dẫn nó rửa tay , coi chừng nó ăn vụng!”
Trần Thuật xách vali theo bố , đáp: “Vâng, con sẽ trông chừng em ạ.”
Chỉ giọng Trần Thuật thôi mà căng cứng, thấy bước , lập tức chạy biến ngoài.
Sân nhà bố rộng rãi sáng sủa, ông còn trồng nhiều loài hoa mà chẳng tên. Rửa tay xong, xổm xuống chụp vài tấm gửi cho bạn , đang mải mê gõ chữ thì Trần Thuật xuất hiện lưng: “Đây là ngọc minh châu.”
giật bật dậy, loạng choạng suýt nữa thì ngã, Trần Thuật phản xạ nhanh kéo lòng: “Cẩn thận.”
Mùi hương thanh mát xộc thẳng mũi khiến tim đập loạn nhịp, khi thích một , đến cả mùi hương họ cũng trở nên quyến rũ đến lạ kỳ.
đang định đẩy thì bố bưng bát canh gà từ trong bếp : “Ăn cơm thôi. Úi chà, bố thấy gì hết , hai đứa cứ tiếp tục!”
Trần Thuật buông tay, còn vội chạy biến nhà, hổ độn thổ luôn !