CHỒNG NẤU CHO TÔI BÁT CƠM SỐNG, TÔI ÚP NỒI CƠM LÊN ĐẦU ANH TA ĐỂ SỐNG TỐT HƠN - 3

Cập nhật lúc: 2026-05-04 22:19:52
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Số tiền tiết kiệm suốt nửa năm trời.

 

Chưa đến một tiếng, tiêu sạch chỉ còn năm mươi.

 

Trước mặt cả bàn , đè xuống, cùng quỳ lạy, cầu xin “cho vay” tiền.

 

Về đến nhà, bảo cút.

 

.

 

còn trồng trọt bán rau, nuôi lợn nuôi gà, cho Lượng T.ử học.

 

đếm từng ngày, nghĩ rằng đợi Lượng T.ử nghiệp đại học, nhất định sẽ rời xa Chu Đại Sơn thật xa.

 

Sau đó, Lượng T.ử cuối cùng cũng nghiệp.

 

, Chu Đại Sơn hung hăng :

 

“Đi , đến lúc thông gia sang, sẽ cô bỏ theo khác, Lượng T.ử con còn chắc, bên thông gia sẽ nghĩ nhỉ.”

 

Đó là chuyện thể .

 

, thể .

 

Tuổi ngày càng lớn, vốn nghĩ cả đời cứ mơ hồ mà trôi qua như , ngờ còn thể mặt bao nhiêu họ hàng mà đòi ly hôn.

 

Chu Đại Sơn đắc ý :

 

“Ê, quỳ xuống xin !

 

“Nếu , sẽ ly hôn với cô!”

 

6

 

Mọi bắt đầu hòa giải.

 

khuyên :

 

“Ông Chu, bình tĩnh , lớn tuổi thế còn học theo trẻ đòi ly hôn ?”

 

đúng , đừng nóng nảy, trong nhà phụ nữ thì ? Ai nấu cơm cho ông? Mười mẫu ruộng đó ai ?”

 

“Lúc vợ bệnh, còn gỡ từng cái xương cá cho cô , mà còn mắng là sạch. Ông mới thế thì là gì, , đợi cô khỏi ông dạy dỗ …”

 

Người khuyên càng nhiều, Chu Đại Sơn càng hăng.

 

Anh ngẩng cao đầu, hừ hừ trong đám đông:

 

trị nổi cô ? Dám đ.á.n.h , đúng là quá đáng!

 

“Ly hôn, nhất định ly hôn!”

 

Anh chịu nhượng bộ, thế là sang khuyên :

 

“Mẹ Lượng Tử, thím cháu, tính tình cháu cũng nên sửa , mặt nhiều như mà đ.á.n.h chồng?”

 

“Đàn ông mà, đều như , giỏi chăm sóc khác, ông nấu cơm cho cháu lắm , cơm tuy còn sống nhưng chan nước cũng ăn mà.”

 

đúng , cứ mềm mỏng với ông một chút, nghĩ đến Lượng T.ử , hai ly hôn thì vợ nó sẽ nó thế nào? Bên thông gia sẽ gia đình thế nào?”

 

gì, chỉ lặng lẽ uống nước.

 

Cuối cùng, ông ba chú, vai vế cao nhất, chủ trì:

 

“Vợ chồng mà, cãi là chuyện bình thường, lớn tuổi thế , đừng suốt ngày ly hôn ly dị, mất mặt ?

 

“Theo , hai mỗi nhường một bước.

 

“Mẹ Lượng Tử, cháu cứ xin Đại Sơn một câu .

 

“Đại Sơn, cũng đừng chấp nhặt, vợ còn đang bệnh, cứ giường một câu xin , thấy ?”

 

Mọi đồng loạt phụ họa, khen ông ba chú xử lý công bằng.

 

Chu Đại Sơn ưỡn cổ:

 

“Không ! Hôm nay cô nhất định quỳ xuống xin !

 

“Nếu sẽ ly hôn với cô ! Ai giúp cũng vô ích!”

 

Anh cô họ thứ hai:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-nau-cho-toi-bat-com-song-toi-up-noi-com-len-dau-anh-ta-de-song-tot-hon/3.html.]

 

“Cô cũng đừng nghĩ đến việc gọi điện cho Lượng Tử, là bố nó, bố dạy vợ , chẳng lẽ còn lời con trai?”

 

Giọng đầy khí thế.

 

Đây lẽ là khoảnh khắc chú ý nhất trong đời .

 

Cô họ thứ hai ngượng ngùng buông điện thoại xuống, thương lượng với Chu Đại Sơn:

 

“Hay là… quỳ giường thôi, cô bệnh thế cũng xuống đất .”

 

Chu Đại Sơn hừ lạnh một tiếng, coi như đồng ý.

 

Cô họ thứ hai vội vàng định đỡ dậy.

 

“Mẹ Lượng Tử, nào, lên, cẩn thận.”

 

khẽ tránh tay bà.

 

Trong ánh mắt đắc ý của Chu Đại Sơn, :

 

“Vậy thì ly hôn .”

 

“Vợ chồng mà, cãi cọ va chạm là chuyện bình thường, lớn tuổi thế , cũng đừng suốt ngày mở miệng ly hôn ly hôn, mất mặt chứ?

 

“Theo thấy, hai mỗi bên lùi một bước .

 

“Mẹ Lượng Tử, cháu cứ xin Đại Sơn một câu.

 

“Đại Sơn, cũng đừng quá chấp nhặt, vợ còn đang bệnh, cứ để cô giường với một tiếng xin , thấy ?”

 

Mọi lượt phụ họa, khen ông chú ba xử lý công bằng.

 

Chu Đại Sơn nghển cổ lên:

 

“Không ! Hôm nay cô nhất định quỳ xuống xin !

 

“Nếu sẽ ly hôn với cô ! Ai giúp cũng như !”

 

Anh cô họ thứ hai:

 

“Cô , cô cũng đừng nghĩ đến việc gọi điện cho Lượng Tử, là cha nó, cha quản vợ của , chẳng lẽ còn lời con trai?”

 

Giọng điệu vang dội, đầy chắc chắn.

 

Đây lẽ là khoảnh khắc chú ý nhất trong đời .

 

Cô họ thứ hai ngượng ngùng buông điện thoại xuống, thương lượng với Chu Đại Sơn:

 

“Hay là cứ quỳ giường một chút thôi, cô bệnh đến mức cũng xuống đất nổi mà.”

 

Chu Đại Sơn hừ lạnh một tiếng, coi như ngầm đồng ý.

 

Cô họ thứ hai kích động định đỡ dậy.

 

“Mẹ Lượng Tử, nào, dậy , cẩn thận một chút.”

 

khẽ tránh tay bà.

 

Trong ánh mắt đắc ý của Chu Đại Sơn, .

 

“Vậy thì ly hôn .”

 

Chu Đại Sơn kinh ngạc.

 

Anh lắp bắp:

 

, là ly hôn, ly hôn với cô đấy, cô, cô ?”

 

gật đầu.

 

“Đợi vài ngày nữa khỏi bệnh, chúng sẽ ly hôn.”

 

dứt lời, liền lộ vẻ mặt như đoán đúng.

 

“Đừng vài ngày nữa, khí phách thì bây giờ ly hôn luôn.

 

“Nếu thì xin .”

 

Anh vẻ nhượng bộ:

 

Loading...