CHỒNG ĐI CÔNG TÁC XA BA NĂM, TÔI KHIẾN ANH TA TÁN GIA BẠI SẢN - 9
Cập nhật lúc: 2026-01-23 16:47:07
Lượt xem: 68
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua một lượt thao tác, tiền đương nhiên vẫn yên chảy về túi .
Chu Khánh Lượng phát điên.
Anh bật dậy khỏi ghế, định nhào qua bàn chộp lấy .
“Mua nhà?!”
“Cô dám vay tiền để mua nhà cho riêng ?!”
“Hạ Lam!”
“ đào tổ tông nhà cô!”
“Nhả tiền cho !”
“Đó là tiền của !”
“Cô chơi bẩn hại !!”
“Anh Chu! Bình tĩnh!”
“Đừng kích động!”
Luật sư của hoảng hốt, vội bật dậy ôm c.h.ặ.t lấy .
Luật sư của cũng lập tức chắn mặt .
Chu Khánh Lượng mắt đỏ ngầu, giãy giụa dữ dội, miệng c.h.ử.i bậy, lời nào khó cũng văng hết.
Khuôn mặt ngày thường giả vờ đàng hoàng của giờ méo mó đến mức nổi, bản chất lòi sạch.
lạnh lùng phát điên ầm, lòng bình thản đến lạ, thậm chí chút thờ ơ như xem kịch.
Cứ gào .
Cứ la .
Lúc tính toán đủ đường để trốn chăm con, mơ nhà “cờ đỏ” đổ, ngoài “cờ hoa” bay phấp phới.
Anh từng nghĩ tới hôm nay ?
Tính đủ thứ, cuối cùng tính là chính .
Bản án của tòa xuống , gần như đúng như dự tính.
Quyền nuôi con thuộc về .
Tiền sính lễ 100.000 là tặng cho hôn nhân, hơn nữa hôn nhân thực tế chung sống và con, nên trả.
Của hồi môn của , may mà bố ngày đó cẩn thận.
Tất cả chứng từ và thỏa thuận tặng cho đều ghi rõ bằng giấy trắng mực đen: chỉ tặng cho cá nhân , liên quan tới phối ngẫu.
Phần , Chu Khánh Lượng chạm một xu.
Nhà cưới thuộc về Chu Khánh Lượng, nhưng căn theo giá trị hiện tại của căn nhà khi trừ khoản vay còn , bồi cho phần tiền chênh tương ứng theo tỷ lệ.
Căn nhà ở Tây Giao, mua trong thời kỳ hôn nhân, quyền sở hữu thuộc về cả hai bên.
Còn khoản nợ chung 1.600.000, xác định là nợ chung vợ chồng, do hai bên cùng gánh trách nhiệm trả.
Cuối cùng, Chu Khánh Lượng trả tiền cấp dưỡng cho con bé theo tháng, cho tới khi con trưởng thành.
Chu Khánh Lượng gần như lao khỏi tòa trong trạng thái loạng choạng.
Luật sư của định kéo , hất phăng .
Anh mấy bước xông tới mặt , chặn đường, gào lên điên dại.
“Hạ Lam, con đĩ thối tha!”
“Độc phụ!”
“Cô tính kế !”
“Cô c.h.ế.t yên !”
“Cô hại thành thế !”
“Sính lễ mất, nhà suýt mất, còn cõng cả đống nợ!”
“Cô hài lòng ?!”
“Con đàn bà khốn nạn!”
“Hồi đó đúng là mù mắt!”
Lời bẩn thỉu như nước cống tạt tới, khiến ngang và cả nhân viên tòa còn giải tán đều ngoái .
Luật sư của nhíu mày, bước lên định .
nhẹ nhàng đưa tay chặn , ung dung Chu Khánh Lượng, giận mà còn .
“Chu Khánh Lượng, tính kế kẻ cạnh gối là !”
“Từ lúc đăng bài đó, thứ đều là tự tự chịu.”
Chu Khánh Lượng sững , lẩm bẩm.
“Bài đăng?”
Anh chợt hiểu .
“Cô từ sớm?!”
“Cô一 diễn?!”
“Cô bày cục hại ?”
khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ trách tự cho thông minh.”
“Muốn đào hố cho , cuối cùng tự nhảy xuống.”
Anh tưởng là bọ ngựa bắt ve, lưng còn chim sẻ.
quyết định tặng thêm một cú.
“Anh ai là với chuyện ngoại tình ?”
Chu Khánh Lượng bỗng phắt sang .
Khóe môi cong lên.
“Là Chu Hạo.”
“Anh xem sống thất bại cỡ nào, đến em cũng về phía .”
Câu , Chu Khánh Lượng tin nổi, nổi giận đùng đùng.
“Chu Hạo?!”
“Thằng ch.ó ăn cháo đá bát đó!”
“Bình thường tao đối xử với nó thế nào?!”
“Ở công ty che chở là che chở!”
“Nó dám đ.â.m lưng tao?!”
Anh tức đến năng lộn xộn, móc điện thoại định gọi hỏi cho lẽ.
“Đừng vội,”
lạnh lùng cắt ngang.
“Điện thoại lát nữa gọi.”
“ còn một tin báo .”
“Anh đoán xem, lúc bài đăng đó, bày mưu cho là ai?”
Động tác gọi điện của Chu Khánh Lượng khựng .
Môi mấp máy, thốt tiếng.
đó, chắc đoán .
, xác nhận suy đoán của .
“ .”
“Cũng là em của , Chu Hạo.”
“Anh lên mạng quân sư cho , dạy hố .”
“Xong đầu chạy đến mặt kẻ chính nghĩa, vạch ngoại tình.”
“Hai đầu đều ăn.”
“Hai đầu đều khuấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chong-di-cong-tac-xa-ba-nam-toi-khien-anh-ta-tan-gia-bai-san/9.html.]
“Chơi mượt nhỉ.”
Ầm!
Chu Khánh Lượng như sét đ.á.n.h, cả cứng đờ tại chỗ.
Cuối cùng cũng nếm cảm giác tin phản bội đau thế nào.
“Chu Hạo!!!”
“Tao đ** tổ tông mười tám đời nhà mày!”
Anh như ch.ó điên, lao về phía bãi xe.
Anh , tìm ai tính sổ, khỏi cần cũng hiểu.
Chu Khánh Lượng phóng xe như bay, lao thẳng tới nhà Chu Hạo.
“Chu Hạo!”
“Chu Hạo tao đào tổ tông mày!”
“Lăn đây cho ông!”
Anh giơ nắm đ.ấ.m đập cửa ầm ầm.
Chu Hạo cuống cuồng mở cửa, mặt ngơ ngác.
“Anh?”
“Anh ”
Chưa xong.
Chu Khánh Lượng dồn hết sức, một đ.ấ.m nện lên Chu Hạo, Chu Hạo ngã vật xuống đất.
“Chu Hạo!”
“Con nó tao chỗ nào với mày?!”
“Từ nhỏ tao che cho mày.”
“Vào công ty, tao kéo mày là tao kéo.”
“Mày gặp chuyện nào tao gánh?!”
“Mày báo đáp tao kiểu đó ?!”
“Trên mạng dạy tao hố vợ tao.”
“Quay đầu chạy đến mặt cô , bán tao.”
“Tại mày ?!”
Chu Khánh Lượng trừng Chu Hạo c.h.ế.t dí, như thể giây tiếp theo sẽ lao lên nuốt sống .
Đến nước , Chu Hạo cũng lật bài.
“Chu Khánh Lượng, mày còn mặt hỏi tao tại ?”
“Mày tự hỏi trong lòng mày tí tự ?!”
Anh đầy châm chọc và độc địa.
“Mày sờ lương tâm mày mà hỏi.”
“Mày thật sự coi tao là em, coi tao là con ch.ó bên cạnh mày?”
“Vui thì quăng cho cục xương.”
“Không vui thì đá mấy cái?”
“Từ bé tới lớn, cái gì mày cũng đè đầu tao.”
“Thầy cô khen mày.”
“Ngay cả bố tao cũng đem tao so với mày.”
“Tao sống trong cái bóng của mày!”
“Vào cùng một công ty, mày văn phòng sếp, oai phong lẫm liệt!”
“Còn tao thì ?”
“Tao chỉ là thằng chạy vặt!”
“Ngày nào cũng gật đầu khom lưng với mày, ‘ Chu’ ‘ Chu’!”
“Nghe mày giả bộ chỉ dạy!”
“Nhìn mày bày cái mặt bố thí thối tha đó!”
Anh càng lúc càng nhanh, trút sạch oán khí đè nén bao nhiêu năm.
“, mày giúp tao.”
“Cho tao chút ngọt.”
“ thì ?!”
“Chỉ là cái cớ để mày khoe mày nhân nghĩa đạo đức thôi.”
“Tao đụ má mày!”
Chu Khánh Lượng tức đến run b.ắ.n, giơ tay định tát.
Lần Chu Hạo sợ, còn dí mặt tới gần, một dáng vẻ phá luôn, điên dại.
“Tao chỉ là chướng mắt!”
“Chướng mắt vì chuyện gì mày cũng giành hết!”
“Sự nghiệp thuận đến đỏ mắt!”
“Cưới vợ !”
“Gia đình yên ấm!”
“Tương lai sáng rực!”
“Còn tao thì ?!”
“Tao cái gì?!”
“Tao đến đối tượng đàng hoàng còn chẳng kiếm nổi!”
“Tao sống như trò lớn nhất!”
“Giờ thì !”
“Mấy thứ đó mày cũng mất hết !”
“Để tao xem mày còn cao cao tại thượng kiểu gì!”
“Ha ha ha ha ha!”
Sợi dây cuối cùng trong đầu Chu Khánh Lượng đứt phựt.
Anh nổi nữa, một quyền nện thẳng mặt Chu Hạo.
Chu Hạo cũng liều luôn, uất ức bùng phát, gào một tiếng lao tới.
Hai lập tức quấn lấy , đ.á.n.h thành một cục.
Phòng khách vốn nhỏ, bàn húc lật, ly thủy tinh vỡ loảng xoảng đầy đất, ghế đổ ngả nghiêng.
Tiếng c.h.ử.i thề, tiếng nắm đ.ấ.m nện thịt thùm thụp, tiếng thở phì phò và tiếng rên đau trộn lẫn, nổi.
Hàng xóm bên cạnh ồn đến chịu , gọi thẳng cho đồn công an.
Cảnh sát tới nơi, hai vẫn lăn lộn đ.á.n.h đất, ai cũng thương.
Mắt Chu Khánh Lượng rách , m.á.u mũi trét nửa mặt, bộ vest nhăn nhúm rách rưới hình.
Chu Hạo còn t.h.ả.m hơn, khóe miệng toác, một mắt sưng húp thành khe, mặt bầm tím loang lổ.
Cả hai đều lôi đồn.
Sau đó , vì đ.á.n.h ngay nhà Chu Hạo, do Chu Khánh Lượng tay .
Chu Hạo c.ắ.n răng chịu hòa giải, nhất quyết giám định thương tích, truy cứu đến cùng.
Cuối cùng loay hoay một hồi.
Chu Khánh Lượng chỉ giam mấy ngày, còn bồi thường một khoản lớn tiền viện phí với cái gọi là phí tổn thất tinh thần.
Vốn vì ly hôn và đống nợ đủ khốn, giờ càng tuyết chồng tuyết.
Đến quần lót cũng sắp bồi sạch.
Một vở hài kịch, chẳng ai lợi.
là vĩnh viễn đừng coi thường lòng ghen tị của đàn ông.
hết