Chốn Phồn Hoa Có Người - 7
Cập nhật lúc: 2026-01-26 09:22:45
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
21
Đương nhiên, và Phó Thời Chinh bắt tại trận trong một tư thế mờ ám nên lúc chột , dám nhiều, chỉ nhắm mắt theo đuôi Phó Tiện.
Anh thẳng khỏi nhà hàng.
giúp đẩy xe lăn để tỏ lòng thành.
mà ——
Mới đến phía , đột ngột điều khiển xe lăn tăng tốc.
hẫng .
Sửng sốt trong chốc lát, âm thầm thở dài một .
là ngoài lạnh trong nóng.
chỉ thể tiếp tục theo Phó Tiện. Đến cửa xe, tài xế đỡ lên xe, khi chuẩn theo lên…
Cửa xe đóng .
Qua cửa kính xe, chỉ thể thấy bóng dáng mờ nhạt của nọ ở bên trong.
“Phó Tiện.”
vô thức gọi tên , nhưng ngay đó, tài xế cũng lên xe.
Bóng xe màu đen vù ngang qua .
Không đấy chứ.
thẫn thờ đuôi xe, chỉ thể thầm mắng Phó Tiện hẹp hòi ở trong lòng, thậm chí còn cho cơ hội giải thích.
Bởi , lẽ hôm nay gọi taxi trở về.
Tất nhiên, bài học, chắc chắn thể hành vi ngu ngốc một xe, cho hai xe chạy theo như .
lề đường đón xe đó năm phút.
Không gọi taxi, nhưng gọi Phó Tiện về.
Chiếc xe lao v.út cách đây năm phút giờ vòng về, dừng ở mặt .
Kính xe hạ xuống, để lộ khuôn mặt lạnh lùng của Phó Tiện.
đoán đang nghĩ gì nên nhất thời nên gì.
Ước chừng mười mấy giây trôi qua, Phó Tiện chậm rãi đầu.
“Không lên?”
“Lên lên lên.”
Kim chủ cho bậc thang thì lập tức leo lên.
Chỉ là khi lên xe, Phó Tiện vẫn lạnh lùng như cũ, lời nào.
Bầu khí xe ảm đạm đến đáng sợ.
Tài xế ở ghế càng dám thở mạnh, sợ phạm sai lầm, đắc tội ông tướng ở ghế .
Thật vốn định c.ắ.n răng dỗ dành , nhưng lén liếc mấy cuối cùng vẫn dám.
Trong bầu khí trầm mặc, chiếc xe cuối cùng cũng gara biệt thự của Phó Tiện.
thở phào nhẹ nhõm, khi tài xế đây, vội vàng mở cửa xuống xe, cũng chủ động đỡ Phó Tiện lên xe lăn.
Khi đang chuẩn đẩy xe lăn ——
Người tăng tốc động cơ điện, bỏ một lời.
Thật là đau đầu.
22
“Kết hôn” cũng mấy ngày, hôm nay là đầu tiên phòng gối chiếc.
Sau khi về biệt thự, Phó Tiện bảo về phòng, còn thì .
Cứ mãi nghĩ về cảm xúc của Phó Tiện, chút bồn chồn.
Dù gì cũng là kim chủ, nổi giận thì gặp xui xẻo chính là .
Sau khi hạ quyết tâm, xuống lầu dạo một vòng.
vẫn thấy bóng dáng Phó Tiện .
Phó Tiện thích yên tĩnh, thích khác xuất hiện trong khu vực sống, cho nên việc vệ sinh dọn dẹp biệt thự luôn nhân viên vệ sinh một thời điểm nhất định.
Đến tối, căn biệt thự lớn như trống vắng, chút đáng sợ.
ngó nghiêng một vòng vội vã lê dép trở về.
Phó Tiện vẫn về.
Tình cờ là gửi mấy tin nhắn qua, uể oải trùm chăn, trả lời Wechat câu câu mất.
Cảm giác buồn ngủ lớn dần.
Khi sắp chìm giấc ngủ, chiếc chăn phủ đầu bỗng dưng ai đó kéo ——
Tiếng thét ch.ói tai nghẹn giọng cổ họng, dựa ánh trăng ngoài cửa sổ, thấy rõ khuôn mặt mặt.
Là Phó Tiện.
Anh trói c.h.ặ.t bằng cả hai tay, nụ hôn nồng nặc mùi rượu rơi xuống tới tấp.
Ở chân mày, ở khóe mắt.
Ở môi.
Anh thả một tay , bóp mạnh cằm , hôn đầy ngang ngược.
Còn sững sờ , thậm chí kịp phản ứng.
Nụ hôn mạnh mẽ và hung hãn.
“Tư Dao.”
Anh thì thầm tên của , cái tay đang bóp cằm chuyển sang vuốt v3 mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phon-hoa-co-nguoi/7.html.]
“Anh vốn định dần dần tiến tới bên em, nhưng tại em ngoan?”
Thật , rõ ràng ngoan ngoãn, do của cố ý gây chuyện khiến Phó Tiện thấy cái gọi là dáng vẻ mập mờ của và .
những lời còn kịp , tất cả chặn bằng những nụ hôn.
Phó Tiện thậm chí cho cơ hội giải thích.
Anh chống giường, cúi xuống .
Dưới ánh trăng thấp thoáng, đôi mắt tỏa sáng rực rỡ.
“Tư Dao.”
Cơn say nhạt dần, dường như lấy chút tỉnh táo.
Anh khàn giọng hỏi : “Em , tại khi chọn một bình hoa để kết hôn chọn em ?”
23
lắc đầu.
Kỳ thật, cũng tại chuyện rớt trúng đầu .
Không cần bán cơ thể, cũng cần bán linh hồn, chỉ cần kết hôn, một bình hoa là hàng chục triệu tới tay.
Loại mua bán , chỉ sợ hàng tá cô gái vắt óc suy nghĩ để nó.
Tại nó cố tình dừng ở chỗ ?
Sau một lúc lâu, Phó Tiện cũng ừ hử gì, mất kiên nhẫn, đặt tay n.g.ự.c , chỉ thể nhỏ giọng hỏi.
“Vì ?”
Ánh mắt của Phó Tiện lướt qua mặt , dừng môi .
Anh mím môi , hầu kết lặng lẽ lăn xuống.
Khung cảnh đóng băng trong giây lát.
nín thở , nhịp tim bất giác tăng nhanh. Mãi mới chờ Phó Tiện lên tiếng, thế mà câu trả lời của là ——
“Anh với em .”
“…”
định cả gan , nhưng mới cử động, dây áo ngủ lỏng lẻo bỗng nhiên tuột từ bờ vai xuống.
Phó Tiện đưa mắt theo.
Khoảnh khắc ánh mắt dừng , nó nóng bỏng như lửa.
bất ngờ đẩy kéo dây áo lên.
“Cái đó…”
Bởi vì hồi hộp nên lắp bắp.
“Đã khuya , ngủ sớm một chút .”
Nghe , Phó Tiện : “Đây là mời chào?”
đỏ mặt lắc đầu, định chuyện thì chặn .
“Tư Dao, uống rượu.”
nuốt nước miếng: “Thì?”
Anh đưa tay nới lỏng hai cúc áo sơ mi, ánh mắt nhuốm đầy d*c vọng.
“Thì khó kiểm soát .”
Dù nhưng chỉ chứ tiến thêm bước nào.
Chừng nửa phút , trở nghiêng, từ đầu đến cuối, đôi chân đều mềm nhũn dùng chút sức lực nào, cả quá trình đều là cánh tay của Phó Tiện sức.
cảm thấy đau lòng.
Hóa chân thực sự hỏng .
Trước đây vẫn còn nghĩ, liệu chỉ là giả heo ăn thịt hổ cố tình giả tàn tật .
Sau khi xuống, Phó Tiện động tĩnh gì trong một lúc lâu.
Ngay khi nghĩ ngủ, bên cạnh bỗng nhiên vang lên giọng trầm thấp của .
“Cho em một cơ hội kiếm tiền, em ?”
Có điều, giọng trầm ấm dễ thường ngày của giờ khàn khàn mất tiếng.
“Muốn .”
chống giường lên , vội vàng hỏi là cơ hội gì.
Anh nghiêng đầu : “Đăng ký kết hôn.”
Đăng ký kết hôn?
mờ mịt, tổ chức hôn lễ, chẳng chỉ là hình thức thôi , là hôn nhân danh nghĩa?
Tại hợp pháp hóa?
do dự một chút thận trọng hỏi: “Vậy… Có thời hạn ?”
Phó Tiện trầm mặc vài giây.
“Ba năm, mười triệu?”
Có vẻ cũng tự tin lắm nên mới đột ngột hỏi .
Còn ——
nắm lấy tay : “Chốt đơn!”
Vì sợ đổi ý, còn đặc biệt đặt đồng hồ báo thức cho sáng mai, định mặt ngay khi Cục Dân Chính mở cửa.
Có điều, khi bình tĩnh , vẫn kìm nghi ngờ trong lòng mà hỏi tại .
Phó Tiện nhắm mắt , giọng khôi phục vẻ thờ ơ thường ngày.
“Đừng hỏi chuyện của kim chủ.”
“…”