Chốn Phồn Hoa Có Người - 5
Cập nhật lúc: 2026-01-26 09:14:35
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Bầu khí ngượng nghịu và trầm lắng.
“Cái đó…”
gắng gượng miễn cưỡng Phó Tiện: “Em tỉnh thấy thấy lo lắng nên mới xuống tìm, thì em lên lầu đây…”
Nói xong, xoay định chạy.
“Khoan .”
Là tiếng của Phó Tiện.
Anh nhẹ giọng , còn là giọng điệu bâng quơ tùy ý như mà vững vàng.
Hai từ ngắn ngủi nhưng đầy lạnh lùng.
hít một thật sâu .
Lại thấy Phó Tiện chằm chằm chân của , mày nhíu .
theo ánh mắt của ——
Ra là vì chân trần.
À, để tiện cho việc lén nên cởi giày để cầu thang, đó chân trần tới đây.
Vừa nãy lo lắng đến nỗi thậm chí cảm thấy lạnh.
Phó Tiện vẫy tay với một trợ lý bên cạnh, đối phương lập tức hiểu ý, đẩy xe lăn tới, cũng đỡ Phó Tiện lên.
Phó Tiện đến mặt , đôi mắt vẫn lạnh lùng như cũ.
Nhìn đến mức thấy hoảng sợ.
“Phó…”
gì đó nhưng chỉ đến họ thì im bặt.
Lúc nên gọi là gì đây?
Gọi Phó thì vẻ quá xa lạ.
Gọi Phó Tiện? Thì hình như mối quan hệ của chúng còn đến mức thể gọi thẳng tên .
Khi đang do dự, Phó Tiện hành động .
Anh đột nhiên nắm lấy cổ tay , dùng sức ——
liền ngã trong lòng .
Phó Tiện xe lăn, còn đùi .
Tim đập loạn xạ.
Không vì ngại ngùng, mà là căng thẳng.
Hai chân của vốn tàn , như chẳng sẽ phế hơn ?
Vì thế vội vàng chống tay vịn xe lăn định dậy, nhưng ấn trúng nút gì mà khiến chiếc xe lăn từ từ chạy về bức tường mặt…
May mắn là Phó Tiện kịp thời dừng xe lăn .
Anh nhíu mày, ấn nữa: “Ngồi yên.”
Giọng điệu quá lạnh lùng, sợ, chỉ thể ngoan ngoãn lời.
Vì thế, Phó Tiện cứ ôm lòng như , điều khiển xe lăn cùng lên lầu.
Trong biệt thự thang máy nên cũng cần lo lắng việc Phó Tiện lên xuống lầu.
Cứ như , cứng trở về phòng.
Sợ đè hỏng nên thậm chí dám cử động trong suốt thời gian đó.
Khi đến bên giường, mặt nóng bừng.
Nếu bây giờ tiện lắm, gọi cho , bảo bà về đừng tin mấy tin đồn linh tinh đó nữa.
Ai hai chân Phó Tiện tàn tật nên thể quan hệ?
17
Xe lăn dừng bên giường, vội vàng xuống, bên mép giường.
“Em đỡ lên giường nhé…”
đỏ mặt hỏi nhỏ.
Phó Tiện xoa giữa lông mày: “Không cần, một lúc .”
Nói , nhẹ giọng tiếp: “Vẫn còn sớm, em ngủ thêm một lát .”
“Được…”
Dù cũng thấy phong cách việc của Phó Tiện, dám ngỗ nghịch.
Vì ngoan ngoãn theo.
thật vẫn còn sớm, chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ ập đến.
Khi ý thức mơ hồ, hình như ai đó lên giường, xuống cạnh .
cũng thuận thế ôm eo đối phương, còn… quấn chân quanh đó.
Khi ở nhà, thích ôm con gấu bông khổng lồ của ngủ. Lần nào cũng như thế , ôm bằng cả tay lẫn chân.
Trong mơ hồ, ôm dường như cứng đờ.
…
Khi tỉnh , mặt trời chiếu tới m.ô.n.g.
mở mắt , đột nhiên đối diện với một cặp mắt.
Cặp mắt đen, sâu thấy đáy.
Dời mắt xuống…
Là Phó Tiện.
Anh vẫn mặc bộ đồ ngủ màu đen , nhưng hiểu cởi hai cúc cổ áo , để lộ xương quai xanh tinh xảo, đẽ.
buộc dời mắt thì lập tức phát hiện ——
ôm Phó Tiện với một tư thế vô cùng mập mờ.
Hai cánh tay ôm c.h.ặ.t eo , chân vòng qua đùi , quấn lấy như một con bạch tuộc.
Khi đôi mắt , hoảng hốt buông tay .
“Xin ngại quá, chỉ là… thói quen của em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phon-hoa-co-nguoi/5.html.]
lời giải thích của dường như phản tác dụng.
Người đàn ông còn thờ ơ, khi thấy điều thì nhíu mày , giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng.
“Thói quen ôm ai?”
“Hả?”
sững một lúc, thành thật trả lời: “Một con gấu nhồi bông cao bằng …”
Phó Tiện trầm mặc mấy giây, đó cong môi, như thể đang .
“Được, lát nữa bảo trợ lý mua con mới cho em.”
Phó Tiện thì , chúng đang ăn sáng nửa chừng thì trợ lý của cùng với hai vệ sĩ bước .
Ba đàn ông trưởng thành, mỗi kéo theo hai con gấu nhồi bông cao bằng , mỗi con một màu.
Phó Tiện liếc một cái, nhẹ nhàng bâng quơ : “Em thích con nào thì đặt con đó giường.”
nuốt miếng bánh trong miệng xuống: “Vậy… Màu xám .”
Thật , nửa câu dám .
Con màu xám trông khá giống Phó Tiện, ôm chắc hẳn thoải mái.
Khi sắp ăn xong bữa sáng, điện thoại di động của Phó Tiện đặt bàn reo lên.
Anh lướt qua, vẻ mặt chợt lạnh .
Vì tò mò, cũng lén liếc qua .
Trên màn hình lóe lên ba chữ: Phó Thời Chinh.
Phó Tiện vội nhận cuộc gọi, cho đến khi chuông sắp cúp, mới từ tốn lau tay, nhấn .
Bởi vì lười cầm điện thoại nên Phó Tiện mở loa.
Phó Thời Chinh mở miệng khiến điếng .
Hai em nhà chuyện mà thèm thăm hỏi lấy một câu, Phó Thời Chinh thậm chí còn thẳng vấn đề ——
“Bên chỗ đang cần một phiên dịch, mượn một chỗ .”
“Nghe chuyên ngành đại học cô Tư Dao học là tiếng Đức, cho mượn một ngày ?”
18
suýt chút nữa phun sữa đậu nành mới uống miệng ngoài.
Mượn một ngày?
Chẳng lẽ Phó thị to như mà ngay cả phiên dịch khẩn cấp tạm thời cũng tìm ?
thấy, việc thiếu phiên dịch là giả, mục đích khác mới là thật.
nuốt sữa đậu nành xuống, sang Phó Tiện.
Mặc dù chúng là vợ chồng hợp đồng, nhưng gì cũng mang tiếng mợ hai của nhà họ Phó. Nếu trai Phó Tiện mượn phiên dịch thì chút nào…
Phó Tiện chỉ im lặng vài giây đồng ý.
Người cũng thật sảng khoái, xong thì cúp điện thoại luôn, đến , mấy giờ, cần chuẩn gì cũng thèm hỏi.
Mấy phút , điện thoại của Phó Tiện rung lên.
Lúc đó, đang thong thả ăn bò bít tết ba phần tái, d.a.o nĩa đặt xuống xẻ một đường hồng.
Mới sáng tinh mơ, thật đúng là hưởng thụ.
Cho đến khi chiếc dĩa trống rỗng, Phó Tiện mới cầm điện thoại lên.
trộm sang, hình như do Phó Thời Chinh gửi tới, tin nhắn gửi chi tiết thời gian, địa điểm linh tinh.
Sau khi ăn sáng xong, Phó Tiện cùng tới công ty.
ngạc nhiên.
Nghe đồn thì cả khi tàn tật, Phó Tiện cũng là tên ăn chơi trác táng học vấn nghề nghiệp, chỉ ăn chơi đàng đi3m, tiêu xài phung phí, hầu như chẳng mấy khi tới công ty.
vốn tưởng sẽ bảo tài xế đưa giống những .
Trên đường , Phó Tiện vẫn kiệm lời như khi.
Chỉ đến khi sắp xuống xe, mới sang hỏi một câu: “Có lẽ sẽ đề cập tới những từ ngữ nguyên ngành, em nắm chắc ?”
Mặc dù khoe khoang mặt kim chủ, nhưng công việc kinh doanh của Phó thị động một chút cũng lên tới hàng trăm triệu, đây chuyện đùa, chỉ thể lắc đầu thành thật:
“Em chắc.”
Vốn tưởng rằng Phó Tiện sẽ bây giờ sẽ sai tìm một phiên dịch chuyên nghiệp, nhưng chỉ nhắm mắt thư giãn.
Vẫn hờ hững ung dung như cũ.
…
Ngay khi và Phó Tiện đến phòng họp, Phó Thời Chinh và đối tác nước ngoài cũng bước .
vội vàng dậy, thận trọng chào hỏi.
Mọi thứ đó…
Đều suôn sẻ vô cùng.
khiến thứ suôn sẻ cũng là , mà là tay chơi học vấn nghề nghiệp trong lời đồn – Phó Tiện.
Hồi học, điểm của đội sổ, trình độ tiếng Đức cũng bình thường. Sau khi nghiệp công việc liên quan đến chuyên ngành, thể lưu loát xem như ngoài mong đợi .
dù , khi đến một thuật ngữ chuyên môn trong ngành của bọn họ, phiên dịch nổi.
Mỗi như , Phó Tiện ở bên cạnh sẽ lên tiếng kịp thời.
Anh vẫn mang dáng vẻ lạnh nhạt , ngay cả giọng điệu cũng dửng dưng, nhưng phát âm chuẩn.
Nửa của cuộc đàm phán, nước ngoài bên phía đối tác gần như bỏ qua và Phó Thời Chinh mà chuyện riêng với Phó Tiện trong suốt quá trình.
Cuộc đàm phán diễn suôn sẻ, nước ngoài thậm chí còn quyết định ký hợp đồng ngay.
Một dự án trị giá hàng trăm triệu, Phó Tiện nhẹ nhàng bâng quơ lấy .
Từ góc độ của chỉ thể thấy góc nghiêng của Phó Tiện.
Người đàn ông xe lăn, dù hai chân tàn tật nhưng dáng thẳng tắp, phong thái lãnh đạm nhưng kiêu ngạo dám xem thường.
Khi mới quen đàn ông , cảm thấy đơn giản.
Hai chân tàn tật, thể quan hệ nhưng vẫn xem như bình thường.
càng là tiếp xúc, càng cảm nhận khác biệt của .
Sự nguy hiểm, hiếu chiến của Phó Thời Chinh đều bộc lộ ngoài, thể hiện sự sắc bén sợ hãi. Phó Tiện thì khác, xuất hiện trong tầm mắt bằng phong thái bất cần đời nhất, nhưng càng đào sâu ——
Lại càng cảm thấy như một đám sương mù.
Nhìn thấu, đoán .