Chốn Phồn Hoa Có Người - 2

Cập nhật lúc: 2026-01-26 08:36:03
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

6

 

“À…… Được.”

 

Ánh mắt của Phó Tiện quá áp bức, dám thẳng . tránh ánh mắt dìu dậy.

 

mà ——

 

Vừa ngã xa, xe lăn còn cách vài bước lận.

 

Nghĩ tới đôi chân tàn tật thể thẳng của Phó, đỡ xuống sàn nhà.

 

“Anh ở đây một lát, em đẩy xe lăn đến.”

 

Phó Tiện gì, nhưng ánh mắt ảm đạm đôi chút.

 

đoán lẽ đang hối hận. Cho dù là mua một bình hoa cũng nên mua một bình hoa thông minh.

 

Để lấy công chuộc tội, chạy như bay qua đó đẩy xe lăn đây.

 

Lại đưa tay dìu , nhưng Phó Tiện nhúc nhích.

 

Gì nữa đây, thích cáu kỉnh ?

 

cúi đầu , chỉ thấy thở dài, khàn giọng mất tiếng :

 

“Đè chân .”

 

“…… Ngại quá.”

 

Để lập công chuộc tội nữa, dùng hết sức b.ú khom bế lên xe lăn.

 

Phó vẻ vẫn hài lòng.

 

Anh mím c.h.ặ.t môi, vàng tai đỏ bừng, kho chuyện gần như nghiến răng nghiến lợi: “Tư Dao, bảo em đỡ , bảo em bế .”

 

Thật là khó phục vụ.

 

đáp , đẩy xe lăn đến cạnh giường, xem lên giường như thế nào.

 

lúc giọng trầm thấp của vang lên: “Quay .”

 

ngoan ngoãn theo.

 

Chỉ là……

 

Trên cái bàn đối diện tình cờ một chiếc gương nhỏ, hình ảnh phản chiếu trong gương, thấy rõ ràng ——

 

Phó Tiện xe lăn, dùng hai tay ấn xuống giường để chống đỡ……

 

Sau đó ầm một tiếng trầm vang.

 

Người ngã xuống.

 

7

 

Bầu khí chút hổ.

 

lưng về phía , cũng , cũng .

 

Ngay khi đang do dự, giọng đè nén của chợt truyền đến từ lưng, dường như bực bội, bực bội nghĩa là tức hộc m.á.u.

 

“Còn đó gì?”

 

“À.”

 

vội vàng xoay .

 

Phó Tiện đất, hai chân trông vô lực, mím c.h.ặ.t môi, tai đỏ.

 

Có thể là hai té ngã liên tiếp tổn thương đến lòng tự trọng của Phó.

 

Để trợ lực, khoác cánh tay vai , đỡ lên, tri kỷ an ủi:

 

“Cậu Phó, cũng đừng để trong lòng, nếu hai chân tàn tật vệ sinh chắc thể tự chùi đ*t , chứ đừng ……”

 

Mới nửa chừng, cánh tay Phó Tiện khoác vai siết c.h.ặ.t hơn vài phần.

 

“Câm miệng.”

 

“Vâng.”

 

Bằng cách , đỡ Phó Tiện lên giường, đó nhận mệnh lệnh của :

 

“Về khi theo ngoài, chỉ mỉm , đừng mở miệng.”

 

“Được……”

 

thì đưa tiền, việc, cho mở miệng, uống nước cũng thể rót từ mũi.

 

8

 

Đêm tân hôn, vốn định ngủ sàn nhà.

 

Phó Tiện cho.

 

Anh bảo ngủ bên cạnh , cùng đắp một chiếc chăn.

 

Thật sẵn lòng, nhưng vẫn tỏ vẻ thẹn thùng một chút, khi đang đỏ mặt ngượng ngùng lắm”, đột nhiên đưa cho một tấm thẻ ngân hàng.

 

Ta im lặng một lát: “Lại là một trăm tệ?”

 

“Hai mươi vạn.”

 

“Chốt đơn, ông xã.”

 

tấm thẻ, tủm tỉm nhận lấy.

 

Đêm vô cùng yên bình, chỉ là lạnh.

 

Tên đáng c.h.é.m ngàn đao , nửa đêm cuộn hết chăn về phía , đó lạnh chịu nổi, chỉ thể dựa sát gần ngủ, miễn cưỡng đắp chăn nửa .

 

Chỉ nhớ mơ hồ là ấm áp lạ thường, giống như gắn một cái lò sưởi .

 

Ngày hôm khi tỉnh dậy, Phó Tiện xe lăn.

 

Cũng lên xe lăn như thế nào.

 

Chiếc xe lăn ở cạnh giường, Phó Tiện đang cúi đầu chăm chú sách.

 

Ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ, mặt mày như dát một lớp vàng.

 

Trông thật là .

 

đang mê mẩn ngắm thì Phó Tiện đột nhiên đầu sang .

 

“Xuống lầu ăn cơm thôi.”

 

trả lời, để ý thấy mắt Phó Tiện thêm một quầng thâm.

 

Tối qua ngủ ngon ?

 

Rõ ràng kéo chăn ngủ sâu như c.h.ế.t.

 

Phó Tiện đặt sách xuống, đẩy xe lăn rời khỏi phòng. cũng vội vàng xuống giường rửa mặt, trong lúc vô tình lướt qua cuốn sách Phó Tiện , khỏi thấy sửng sốt.

 

《Tôn Ngộ Không thật giả》

 

??

 

Hoá mấy ấm nhà quý tộc đều trẻ con như thế.

 

9

 

Sau khi ăn sáng, Phó Tiện ngoài.

 

Trước khi , dặn dò bất kể hôm nay thì 7 giờ tối cũng ăn mặc chỉnh chu chờ ở nhà, tối nay sẽ đưa đến bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó.

 

ngoan ngoãn đồng ý.

 

Bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó thì thể qua loa .

 

Hơn nữa, ngày hôm qua kết hôn với Phó Tiện, nhiều nổi tiếng và các doanh nhân lớn nhỏ đều đến chúc mừng, thế nhưng họ Phó nào tham dự.

 

Có điều, trông Phó Tiện hề để ý chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phon-hoa-co-nguoi/2.html.]

 

……

 

cần việc nên đợi ở trong biệt thự trống vắng cũng thật nhàm chán, vì bắt một chiếc taxi ngoài dạo.

 

Trong gara của Phó Tiện một dàn siêu xe hoành tráng, nhưng mà ——

 

Anh để tài xế cho , còn thậm chí còn thi bằng lái.

 

Với thẻ ngân hàng trong tay, bắt taxi đến một trong những trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.

 

Trong trung tâm thương mại đông , nhưng hầu hết họ đều giống như , chỉ chứ mua.

 

thì chi mấy chục vạn để mua đồ ở đây cơ bản là điều bình thường thể .

 

Đi dạo một vòng, hai tay trống trơn.

 

Đột nhiên, bụng đau như cắt, sực nhớ trong túi giấy nên vội nhà vệ sinh công cộng.

 

mà ——

 

Có lẽ là vì cuối tuần, trong trung tâm thương mại quá đông đúc, một hàng dài xếp hàng để nhà vệ sinh nữ, nhưng nhà vệ sinh nam bên vắng vẻ.

 

Bụng đau tới mức nhịn nổi, nên đành lặng lẽ nhà vệ sinh nam.

 

Khóa cửa, xổm xuống……

 

Mới kéo quần xả nước thì tiếng gõ vách ngăn, ngay đó, một giọng nam trầm thấp từ phòng bên cạnh truyền đến.

 

“Ngại quá, thể mượn một ít giấy ?”

 

Giọng trầm thấp đầy từ tính, còn khàn.

 

Nghe c.h.ế.t .

 

vội vàng lấy giấy còn thừa trong túi , truyền qua mà thèm .

 

vài giây , phòng bên đẩy trở .

 

“Dùng cái lắm thì .”

 

“Có giấy ?”

 

hiểu, đó cúi đầu xuống .

 

Mẹ nó.

 

Thứ bên trả là b.ăn.g v.ệ si.nh bỏ trong túi.

 

Mặt đỏ bừng, vội vàng lấy khăn giấy nhét xuống : “Ngại quá, nãy lấy nhầm.”

 

Người bên mất vài giây mới trả lời, giọng điệu cao lên: “Phụ nữ?”

 

…… Lúc mới nhớ đang ở trong nhà vệ sinh nam.

 

dám trả lời, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

 

10

 

Bảy giờ tối.

 

Khi Phó Tiện về nhà, đầm tiệc, trang điểm tinh tế sô pha.

 

Bóng xe lăn xuất hiện, liền đến đón, xách váy lên khoe.

 

“Trông ?”

 

thừa nhận đôi lúc ngu ngơ sẽ linh tinh, nhưng con đường trở nên xinh từng lật xe.

 

Từ những bữa tiệc sang trọng cho đến nhảy disco trong quán bar, dường như nào gặp rắc rối với trang phục.

 

Phó Tiện chừng sáu bảy giây, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng dời ánh mắt, hờ hững một câu cũng .

 

Cái gì mà cũng , ánh mắt rõ ràng là trốn tránh dám .

 

đương nhiên sẽ vạch trần kim chủ nhà .

 

, xung phong thế trợ lý của Phó Tiện, đẩy xe lăn khỏi cửa.

 

Ra ngoài, lên xe.

 

Biệt thự của Phó Tiện cách biệt thự của nhà họ Phó xa lắm, ước chừng hai mươi phút lái xe.

 

Trên đường , Phó Tiện một lời, nhưng nhận sắc mặt ngày càng trở nên u ám.

 

Xem tin đồn là chính xác, mỗi quan hệ giữa Phó Tiện và nhà họ Phó dường như căng thẳng.

 

——

 

Đây là nhà họ Phó.

 

ở cửa, dừng quan sát.

 

Đó là một biệt thự xa hoa, mà là một trang viên.

 

Nhìn xa thậm chí thấy giới hạn.

 

Sau khi vài , thu hồi ánh mắt, đẩy xe lăn giúp Phó Tiện.

 

Có tấm thẻ sống như Phó Tiện, cả đường cản trở, khi suýt nữa lạc đường, quản gia đưa chúng tới một căn phòng và mở cửa.

 

đẩy Phó Tiện .

 

Sảnh tiệc lớn, chỉ vài chục ít ỏi bên trong.

 

Khoảnh khắc chúng bước , gần như ánh mắt đều đổ dồn chúng .

 

tươi , tự nhiên phóng khoáng đẩy Phó Tiện .

 

Đi thẳng sảnh chính, ở đó một nam một nữ đang . Người đàn ông mặc bộ âu phục cắt may khéo léo, dáng cao thẳng.

 

Người phụ nữ dựa , mặc chiếc váy đỏ tôn lên dáng thướt tha.

 

Vừa nhận cặp đôi đó là chủ của bữa tiệc.

 

Quả nhiên.

 

Sau khi tới, Phó Tiện im lặng vài giây mới trầm giọng gọi một tiếng “”.

 

đoán sai, chính là Phó Thời Chinh, thừa kế của nhà họ Phó.

 

Phó Thời Chinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua Phó Tiện, nhưng dừng ở chỗ .

 

Mắt sáng như đuốc, khác với sự thờ ơ, lạnh nhạt của Phó Tiện, ngược thêm vài phần lấn lướt và sắc bén.

 

Làm dám đối diện.

 

Miễn cưỡng kìm nén sự căng thẳng của , cũng bắt chước Phó Tiện gọi một tiếng “”.

 

Chỉ là khi thấy giọng của , Phó Thời Chinh nhướn mày, đôi mắt bình lặng hiện lên một chút kinh ngạc.

 

Ngay đó.

 

Ánh mắt dời từ mặt rơi nhẹ xuống cổ tay .

 

thắc mắc, cũng cúi đầu xuống.

 

luôn đeo một vòng tay bạc tay , bởi vì cảm thấy nó cũng tương đối phù hợp với trang phục hôm nay nên tháo .

 

vẫn đang thắc mắc, bèn ngước lên thì Phó Thời Chinh dời mắt .

 

Ánh chăm chú giống như là ảo giác của .

 

Người khiến cảm thấy quá áp lực, may mắn là dừng lâu, mặc nhạt trò chuyện với Phó Tiện mấy câu liền dậy sang bên .

 

Phó Tiện dường như thích giao tiếp với cho lắm, bảo đẩy một góc, chuyện với , chỉ lẳng lặng xe lăn như .

 

Ánh mắt thản nhiên liếc hết đến khác.

 

từ đầu đến cuối một lời.

 

Đợi hồi lâu, chán nên rủ vệ sinh.

 

Phó Tiện gật đầu, nhưng gì.

 

Trên hành lang.

 

Thấy xung quanh ai, lấy một điếu t.h.u.ố.c từ ví cầm tay .

 

Nói là vệ sinh nhưng thực chất là nghiện t.h.u.ố.c lá.

 

ngay khi mới châm một điếu t.h.u.ố.c, phía liền truyền đến tiếng bước chân.

 

Khi đang loay hoay dập điếu t.h.u.ố.c, một giọng quen tai vang lên lưng .

 

“Không cần dập, cho một điếu.”

 

giấu bàn tay cầm điếu t.h.u.ố.c lưng, .

 

Người tới là Phó Thời Chinh.

 

Anh bước tới cách hai bước thì dừng , xòe lòng bàn tay mặt , hiệu đưa t.h.u.ố.c lá.

 

ngập ngừng: “Thuốc lá là loại rẻ tiền, hơn nữa mùi còn nồng.”

 

“Không .” Phó Thời Chinh cong môi , như là đang , : “Vừa vặn.”

 

Đã đến mức , chỉ thể mở túi , rút cho một điếu t.h.u.ố.c.

 

Phó Thời Chinh nhận điếu t.h.u.ố.c và bật lửa, châm lửa.

 

Lúc nhả khỏi , đầu : “Không nhận ?”

 

“Dạ?”

 

mờ mịt, nhưng vẫn lúng túng trả lời: “Em nhận , trai của Phó Tiện.”

 

“Không .”

 

Phó Thời Chinh rít một t.h.u.ố.c, mặt hình nghiêng .

 

“Cảm ơn giấy của em chiều nay.”

 

“…… Là ?”

 

kinh ngạc lên tiếng, còn kịp tiêu hóa chuyện , một bóng xe lăn chợt xuất hiện ở chỗ ngoặt.

 

Phó Tiện tự đẩy xe lăn đây, nhướn mi, thản nhiên .

 

“Cái gì là ?”

Loading...