Chốn Phồn Hoa Có Người - 1
Cập nhật lúc: 2026-01-26 08:20:41
Lượt xem: 48
1
Sau khi nghiệp đại học, bán cho một đàn ông giàu , lễ hỏi cưới tới hàng chục triệu.
Nghe , đối phương là một ấm tiêu chuẩn.
Anh tàn tật hai chân trong một tai nạn, cũng bởi mất quyền thừa kế gia tộc
Bây giờ xem như giàu nhàn rỗi, điều ——
Mẹ lo lắng sốt ruột: “Nghe , chỉ tật hai chân mà còn thể quan hệ.”
Mắt sáng ngời.
Thật là hảo!
Có tin nở mày nở mặt, ông chồng què quặt còn bất lực, còn gì hạnh phúc hơn?
Vì thế, và chia quà hỏi cưới, vui vẻ gả qua đó.
Vì cưới một tàn tật?
Vì tiền chứ .
là một lý do trục lợi tầm thường.
2
Vào ngày cưới, thấy lo lắng.
Đối phương cần một bình hoa lai lịch để vợ, còn con thì tham tiền, ăn ý với , cho nên đến ngày cưới chúng mới thực sự gặp đầu tiên.
Trước buổi lễ, nhét phòng nghỉ của đối phương, và gọi là…
Vun đắp tình cảm.
….Chỉ còn mười phút nữa là lễ đường, còn vun đắp cái tình cảm gì?
xách váy cưới bước , đang nghĩ xem nên chào hỏi như thế nào bất chợt sửng sốt.
Không đối phương là bé đáng thương hai chân tàn phế, thể quan hệ ?
Vậy đàn ông xe lăn là ai?
Bộ âu phục màu đen cắt may khéo léo rõ ràng là dành cho tiệc cưới, nhưng áo sơ mi tùy ý mở hai cúc.
Dù xe lăn, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, kiêu ngạo lãnh đạm.
Dời tầm mắt lên .
Là một khuôn mặt khiến khác kinh ngạc cảm thán.
Thanh phong tễ nguyệt, ngọc chất kim tướng*, cũng đủ để diễn tả khuôn mặt .
*Thanh phong tễ nguyệt: một cụm từ ẩn dụ cho một vẻ ngoài yên bình, xinh ; ngọc chất kim tướng: thành ngữ chỉ sự hảo, vẻ của một hoặc một đối tượng, thuộc tính nào đó.
Vừa buông tay, vấp gấu váy cưới, nửa quỳ mặt đàn ông trong tư thế vô cùng khó xử.
ngẩng đầu , lắp bắp.
“Em…… em em nhầm phòng…… Anh tin ?”
Sau khi bước cửa, đ.á.n.h giá mấy .
Lúc , ngay ngắn xe lăn, còn hổ quỳ, ánh mắt đảo qua , cuối cùng dừng ở chiếc váy cưới lúc sai đưa tới.
“Em đoán xem?”
3
đoán……
Anh chỉ què chứ ngốc.
Để giảm bớt hổ, vội vàng lên, chỉ thể sự thật ——
“Mẹ em bảo em đến để vun đắp tình cảm với .”
Người đàn ông nhẹ một tiếng.
Anh liếc đồng hồ: “Ừ, vun đắp năm phút chắc cũng đủ để ứng phó lễ cưới.”
Nhớ tới là kim chủ, vội vàng hỏi han ân cần: “Lát nữa trong lễ cưới, em cần lưu ý điều gì ?”
điên cuồng hò hét trong lòng ——
Yêu cầu ! Ra điều kiện ! Sau đó thêm tiền!
mà.
Anh liếc một cái, bình thản nới lỏng cà vạt: “Không cần, cứ yên lặng một bình hoa là .”
“À, .”
điều đáp , ở một bên gì, nhưng mắt nhịn mà cứ liếc .
nông cạn, tội.
hối hận vì đây cảm thấy vui sướng với chuyện bất lực.
Thật tiếc cho khuôn mặt như tiên .
4
Đám cưới kết thúc viên mãn.
Bình hoa , quá đơn giản.
chỉ cần ưỡn n.g.ự.c hóp bụng cong m.ô.n.g, mặt tươi ánh đèn sân khấu, kiên trì đến cuối buổi lễ là thành công.
Phó Tiện vẻ hài lòng với biểu hiện của , đám cưới, say, nhét tay một tấm thẻ ngân hàng.
Không mục đích, hạn mức.
xem ý của , hẳn là thưởng cho .
Cậu ấm nhà họ Phó vung tay thì chắc sẽ bủn xỉn. cất tấm thẻ , một lát mới nhớ đuổi theo hỏi mật khẩu.
Ngoài thẻ ngân hàng, còn ném cho một chùm chìa khóa và một tờ giấy ghi địa chỉ và điện thoại đó.
Anh xe chuyên dụng rời , bảo tự bắt xe về “nhà”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-phon-hoa-co-nguoi/1.html.]
gì tâm trạng về biệt thự của Phó.
Sau khi cầm thẻ ngân hàng, đến ngân hàng gần đó ngay, khi đến cây ATM để kiểm tra dư, tay run lên vì phấn khích.
mà ——
Số dư tài khoản thẻ: Một trăm tệ.
Là tệ, vạn.
chằm chằm màn hình một lúc lâu, cho đến khi trai phía vui thúc giục:
“Em gái , một trăm tệ thôi mà cô cũng do dự nửa ngày, là giúp cô thắp cho nó nén nhang để cô rút nhé?”
đỏ mặt lấy thẻ, vẫn chịu từ bỏ đến quầy giao dịch kiểm tra .
thật là một trăm tệ.
Anh giỏi lắm.
Dù là tình cảm gì, nhưng ít nhiều cũng mặc chiếc váy cưới rườm rà gả cho một .
Một trăm tệ, đang tống cổ đứa ăn mày ?
Càng nghĩ càng giận, rút một trăm tệ , dùng tiền của bắt ba chiếc taxi.
Một chiếc , hai chiếc xe trống còn chạy theo .
mà ——
phạm sai lầm.
Không ngờ biệt thự của Phó xa như , ba chiếc taxi ngốn của hơn bốn trăm tệ.
Tiêu hết một trăm tệ thì thôi , còn bù hơn 300.
Thật xui xẻo.
5
Buổi tối, đêm tân hôn.
sô pha chằm chằm khuôn mặt trai của Phó Tiện, thế nào cũng cảm thấy tức giận.
Lúc đang thầm sỉ vả , Phó Tiện bỗng nhiên sang đây:
“Tư Dao?”
: “Ồ, , em đây.”
…… là thấy kim chủ liền túng lúng.
Ánh mắt Phó Tiện dừng ở mặt , nhẹ nhàng nhàn nhạt nhưng khiến lòng hoảng loạn.
Hai chúng , câu môi , nhẹ giọng :
“Nên ngủ .”
Mặt bỏ bừng trong vô thức.
nghĩ lời , một chậu nước lạnh dội lên đầu.
“Cái ……” đôi chân thon dài của xe lăn, dè dặt hỏi: “Có cần em cõng lên giường ?”
Tạm dừng hai giây, l.i.ế.m môi bổ sung: “Em khỏe lắm.”
Phó Tiện xe lăn, đưa tay tháo hai cúc áo, mấy bận tâm: “Phiền em .”
bước tới, ngổi xổm lưng mặt Phó Tiện.
Sau hai giây, Phó Tiện nghiêng về phía đặt hai tay lên vai .
Cánh tay của cũng mảnh khảnh, choàng hờ cổ , mùi hương dễ chịu, giống mùi thông xanh tươi mát.
Ý định ban đầu của đơn giản, chỉ là tỏ lòng với kim chủ mà thôi, nhưng khi thật sự vai , tiếp xúc gần như khiến lập tức đỏ mặt.
Anh lúc cởi vest , chỉ còn một chiếc áo sơ mi trắng, còn cũng váy cưới, mặc một chiếc váy đơn giản để mời rượu.
Khoảnh khắc cõng lưng, thậm chí thể cảm nhận nhiệt độ cơ thể của Phó Tiện.
Nghĩ theo cách , bối rối.
Chân loạng choạng, giẫm lên gấu váy đang kéo lê sàn ——
cõng Phó Tiện ngã rầm xuống đất.
…… đất dám dậy.
bảo đảm cô gái ngớ ngẩn thường xuyên tấu hài, hai mươi mấy năm đầu đời cũng xem là thông minh lanh lợi.
Cũng hôm nay mà trúng tới hai , tự té ngã thì thôi còn quăng ngã cả kim chủ.
Thật lâu , cũng thấy động tĩnh gì từ Phó Tiện.
chợt hốt hoảng, sẽ …… ngã ngất chứ?
Vừa định ngẩng đầu lên xem, phía bỗng nhiên truyền đến tiếng của Phó Tiện.
Mờ nhạt, trầm thấp.
“Lại đây.”
bò dậy, cẩn thận bước tới, xổm xuống.
“Cái đó……”
định giải thích, nhưng còn dứt lời thì cổ tay bỗng dưng siết c.h.ặ.t.
Phó Tiện nắm cổ tay của kéo mạnh, liền ngã trong lòng .
Sàn nhà lạnh lẽo, Phó Tiện ngửa mặt đất, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y , rũ mắt đang .
Nhìn gần, đàn ông vẫn c.h.ế.t .
“Tư Dao.”
Anh thẳng , nghiến răng : “Đỡ lên xe lăn, tự lên giường .”