Chọn Con Trai Hay Con Gái? - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-22 12:59:45
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hác Lệ Mai, cái đồ mặt dày vô liêm sỉ nhà bà! Bà lăng loàn trắc nết đành, đằng xem bà đày đọa hai đứa trẻ đến nông nỗi nào ? Con Na dù cũng là m.á.u mủ bà đứt ruột đẻ , mà bà đối xử với hạng súc sinh còn hơn cả nó. Hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm qua, bà những trò bẩn thỉu gì, đều thấu cả !"
" !" Bà gào lên tuyệt vọng.
"Bà vẫn còn mặt mũi mà chối phăng ? Ngoài miệng thì thốt lời đường mật, nhưng lưng coi con Na chẳng khác gì đứa ở trong nhà mà hành hạ, sai bảo. cứ ngỡ ít bà cũng còn chút thiên tính mà thương lấy thằng Bằng, ai ngờ ... Hác Lệ Mai ơi là Hác Lệ Mai, bảo 'hổ dữ nỡ ăn thịt con', mà chỉ vì cái mạng hèn của , bà sẵn sàng đem đứa con đứt ruột đẻ vật thế mạng. Bà còn xứng đáng , còn tư cách nữa ? Hai đứa trẻ đầu t.h.a.i bụng bà đúng là xui xẻo tám đời. Còn cả ông Trần An Dân nữa, đúng là mù mắt mới yêu hạng độc phụ như bà để cuối cùng chính bà tước mạng sống!"
"Bà chuyện thì đưa bằng chứng!" Liễu Đại Xuyên quát lớn để át sự sợ hãi.
"Bằng chứng ư? Cần gì bằng chứng! Dù vật chứng rành rành thì ai ai cũng thừa hiểu chính hai các liên thủ hại c.h.ế.t ông . cứ đấy, miệng là của , bảo Trần An Dân chính là do đôi gian phu dâm phụ Hác Lệ Mai và Liễu Đại Xuyên hãm hại! Một vụ t.a.i n.ạ.n hầm mỏ thể khéo như thế, chỉ c.h.ế.t đúng ông , còn những khác đều bình an vô sự? Bảo khuất tất thì ai mà tin nổi! là quân táng tận lương tâm. Ông Trần ơi, ông đúng là lầm , trận động đất mang cái đôi luôn cho sạch đất? Sớm muộn gì các cũng quả báo thôi, cứ chờ mà xem!"
Phòng bệnh bỗng chốc trở nên náo loạn. Thím Trương một "độc chiến", mắng c.h.ử.i vô cùng đanh thép và hăng m.á.u. Những hàng xóm xung quanh cũng đồng loạt về phía thím , tạo thành một vòng vây kiên cố khiến đôi nhân tình còn đường lui.
Tiểu Bằng nắm lấy tay , khẽ lay nhẹ. Khi nó ngẩng đầu , đôi mắt nó lấp lánh như chứa cả ngàn vì : "Chị ơi, em cả. Chị đừng đuổi em nhé."
"Tiểu Bằng, chị sẽ vĩnh viễn bao giờ bỏ rơi em." nghẹn ngào hứa với nó.
Sự việc chỉ thực sự ngã ngũ khi vị bác sĩ dẫn theo một đội cảnh sát tiến , bọn họ lập tức khống chế và áp giải Liễu Đại Xuyên ngay tại chỗ.
"Có chuyện gì thế các chú cảnh sát? Chúng chỉ lời qua tiếng vài câu, động chân động tay gì bắt ?" Hác Lệ Mai cuống cuồng đến mức quên cả việc giả vờ lóc.
Thấy nhân tình còng tay, bà bám c.h.ặ.t ống sưởi để nhích gần với vẻ mặt kinh hoàng.
"Liễu Đại Xuyên tình nghi liên quan đến một vụ cố ý g.i.ế.c , đề nghị ông theo chúng về đồn rõ." Viên cảnh sát dõng dạc tuyên bố.
Măng Cụt team
"G.i.ế.c ? G.i.ế.c ai cơ? Đại Xuyên g.i.ế.c ai cả, đó là lời nhảm của bọn họ thôi!"
"G.i.ế.c , do bà quyết định. Giải !"
Hác Lệ Mai gào t.h.ả.m thiết, túm c.h.ặ.t lấy sắc phục cảnh sát buông. Các chiến sĩ cảnh sát nể tình bà đang là bệnh nhân nên dùng biện pháp mạnh, cuối cùng các y tá chạy đến đẩy chiếc xe lăn của bà xa để cảnh sát thực thi nhiệm vụ.
Sau khi màn kịch kết thúc, vị nữ bác sĩ quen mặt bước phòng: "Tiểu Na, là cô đây."
Đó chính là dốc sức cứu sống Tiểu Bằng trong t.h.ả.m họa qua.
"Có ... cô là báo cảnh sát ạ?"
" . Sau khi chuyện của cháu, cô nhờ quen kiểm tra hồ sơ của gã Liễu Đại Xuyên . Lão vốn chẳng sạch sẽ gì, cộng thêm những nghi vấn của cháu, cô tin chân tướng hề đơn giản. Cảnh sát hiện trường hầm mỏ năm xưa, và thật tình cờ, chính trận động đất lộ t.h.i t.h.ể của cha cháu. Trên thi hài ông vẫn còn nguyên dấu vết của một vết thương chí mạng do d.a.o gây . Ông c.h.ế.t vì tai nạn, mà là sát hại ném xác xuống hầm để ngụy trang."
Sau mới , trai của vị nữ bác sĩ đó chính là đội trưởng đội cảnh sát hình sự.
Cuối cùng, Liễu Đại Xuyên tuyên án 20 năm tù giam. Ở cái tuổi của lão, ngày tù cũng là lúc gần đất xa trời. Kể từ khi tình ngục, Hác Lệ Mai suy sụp . Sức khỏe vốn hồi phục thêm cú sốc quá lớn khiến vết thương của bà nhiễm trùng nghiêm trọng. Bác sĩ trao bản thông báo tình trạng nguy kịch cho , vì danh nghĩa pháp luật, vẫn là duy nhất của bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chon-con-trai-hay-con-gai/chuong-6.html.]
Suốt nửa năm ròng rã giày vò, bà tuy giữ mạng sống nhưng cũng chỉ còn là một cái xác hồn sống dật dờ. ngày tròn mười tám tuổi, đến thủ tục xuất viện cho bà .
"Mày định đưa tao ? Tiểu Bằng ? Tao gặp Tiểu Bằng!" Bà thều thào hỏi, ánh mắt đục ngầu và lạc lõng.
"Tiểu Bằng gặp bà." lạnh lùng đáp.
"Mày dối! Nó là con trai tao!"
"Nếu nó thực sự gặp bà, liệu ngăn cản nổi ? Bà tỉnh ! Kể từ cái buổi sáng định mệnh đó, bà vĩnh viễn đ.á.n.h mất đứa con trai duy nhất của . Đó là sự lựa chọn của chính bà cơ mà."
"Mẹ ... thực sự cố ý..."
"Bà biện minh cho những chuyện đó thì còn nghĩa lý gì nữa, yêu của ? Chính bà là hiểu rõ hơn ai hết: bà tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t chồng , hại c.h.ế.t tình, ngược đãi con gái và cuối cùng là bỏ rơi cả con trai. Bây giờ bà chẳng còn gì cả. vẫn bà c.h.ế.t ngay . sẽ gửi bà đến trung tâm phục hồi chức năng thiên tai. Nghe cơm nước ở đó cũng khá lắm, hy vọng bà thể sống thật lâu ở đó để 'tận hưởng' nốt phần đời còn trong sự cô độc đến tận cùng."
đưa bà lên xe. Ánh mắt bà tràn ngập sự uất hận lẫn bất lực, các đường nét khuôn mặt vặn vẹo, méo mó đến dị dạng. điều đó thì chứ? Giờ đây bà chỉ còn là một phế nhân, ngay cả việc lên cũng chẳng thể tự nổi nữa .
lặng lẽ dõi theo bóng chiếc xe khuất dần, bỗng từ phía vang lên tiếng bước chân chạy huỳnh huỵch đầy quen thuộc. Một cánh tay bất ngờ choàng qua ôm lấy cổ , khiến tấm lưng va nhẹ một l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp và vững chãi.
"Chị ơi, chúc mừng sinh nhật chị! Đã hứa là hôm nay hai chị em thăm cha mà, muộn chút nữa là mặt trời lặn mất thôi. Em còn bao nhiêu chuyện thưa với cha đây ."
Nửa năm trôi qua, thiếu niên lớn phổng phao hơn nhiều, giờ đây nó cao hơn cả nửa cái đầu. đón lấy bó cúc dại từ tay nó, những cánh hoa vàng nhạt nở rộ, đến nao lòng.
"Đi thôi, chúng thăm cha nào."
"Đi thôi thôi! ghé mua ít đồ lễ chị ạ. Em định mua cho cha một chiếc điện thoại, bảo iPhone 6 mới mắt đấy, cũng mua một cái hóa vàng cho cha dùng cho 'oách'."
phì : "Em mua thì cha cũng dùng ."
"Lo gì chị, chẳng ông Steve Jobs cũng xuống đó ? Lúc đó cứ để cha tìm ông mà học là ."
" họ cùng quốc tịch, lỡ như bất đồng ngôn ngữ thì tính ?"
"Chậc, xuống đến đó thì quốc tịch nào mà chẳng như , đều do 'bên ' quản lý hết cả thôi!"
Tiếng của thiếu niên vang vọng, rạng rỡ như nắng mai. Nó khoác lấy tay , cả hình to lớn cứ thế dựa dẫm hẳn chị như thuở còn thơ bé. Hai chị em chí ch.óe đùa nghịch. Ánh hoàng hôn kéo dài hai chiếc bóng mặt đất, quấn quýt lấy rời.
Trên con đường tương lai phía , chỉ cần họ còn dìu dắt nương tựa , nhất định sẽ là những ngày tháng rạng rỡ và tràn đầy hy vọng.
[TOÀN VĂN HOÀN]