Chối Bỏ Tình Yêu Cũ, Gả Cho Yến Tiên Sinh - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-03 13:23:39
Lượt xem: 33
1
Đám đông bỗng chốc rơi im lặng.
Mọi gần như theo bản năng đồng loạt sang Trần Tẫn Dã.
Trần Tẫn Dã đang tựa lưng ghế sofa.
Dáng vẻ lười biếng của bỗng nhiên cứng đờ.
Sau đó bật một tiếng khẩy:
“Thế thì quá.”
“Đỡ khiến ngày nào cũng phiền lòng vì em cứ bám riết lấy buông.”
mỉm nhạt và buồn đáp lời.
Bầu khí bất chợt trở nên vô cùng gượng gạo.
Cậu bạn tổ chức buổi tiệc vội vàng lên tiếng ồn ào nhằm khuấy động phong trào:
“Nào nào nào.”
“Trò chơi tiếp tục thôi.”
“Ván đến lượt Dã ca !”
“Nhiệm vụ là chọn một khác giới mặt tại đây để hôn trong vòng ba mươi giây!”
Đây vốn dĩ là một trò chơi mập mờ nhằm kích động sự cổ vũ từ .
Thế nhưng hiện trường một nữa chìm tĩnh lặng.
Bởi vì những khác giới mặt ở đây chỉ vỏn vẹn hai .
Một là .
Người còn chính là nữ sinh mới chuyển trường Sở Miên Miên.
Ai nấy đều rõ từ ngày đầu tiên Sở Miên Miên chuyển đến đây thì và cô luôn ở thế đối đầu.
Cậu bạn dẫn đầu nhóm lúng túng nở nụ trừ:
“Dã ca .”
“Hay là chúng trực tiếp uống một ly rượu …”
“Không cần.”
Trần Tẫn Dã dụi tắt điếu t.h.u.ố.c đang cầm tay.
Hắn hề do dự chút nào mà lập tức xoay .
Một tay giữ c.h.ặ.t lấy gáy Sở Miên Miên cúi xuống hôn ngấu nghiến.
Sở Miên Miên bật một tiếng kêu kinh hô như chú nai con giật .
Ngay giây tiếp theo cô liền bẽn lẽn nhắm nghiền hai mắt .
Nụ hôn kết thúc.
Trần Tẫn Dã ngả tựa ghế sofa.
Thế nhưng ánh mắt chằm chằm thẳng :
“Chỉ là một trò chơi thôi mà.”
“Đâu là dám chơi.”
Những xung quanh lập tức phá lên hùa theo.
Người bạn ngay bên cạnh vội vàng phóng về phía một ánh mắt an ủi.
định lên tiếng điều gì đó thì chiếc điện thoại gọn trong túi áo chợt rung lên.
Đó là một tin nhắn văn bản.
[Em về đến nhà .]
Nhìn thấy dòng chữ , bình thản dậy khỏi ghế sofa.
dõng dạc với những xung quanh:
“ chút việc bận nên xin phép về .”
Nói xong câu đó hề nán thêm một giây phút nào mà dứt khoát rời khỏi phòng bao.
2
trọng sinh trở về từ một tháng .
Việc đầu tiên khi sống chính là chủ động đề nghị chia tay với Trần Tẫn Dã.
chấp nhận sự sắp đặt của gia tộc để đính hôn cùng Yến Tri Châu.
Anh là vị thiếu gia thế gia danh giá bậc nhất tại Cảng Thành.
Kiếp gia tộc cũng từng sắp xếp cho đính hôn với .
lúc đó chỉ một lòng một hướng về Trần Tẫn Dã nên thẳng thừng từ chối.
Vậy mà đến khi bỏ mạng bàn mổ thì Trần Tẫn Dã đang thong dong cùng Sở Miên Miên du lịch vòng quanh thế giới.
Cuối cùng nhặt xác cho chính là Yến Tri Châu…
cúi đầu gõ phím trả lời tin nhắn của .
[Em vẫn về.]
[Bây giờ em đang chuẩn xuất phát đây.]
Vài ngày nữa là đến lễ mừng thọ của Yến lão gia t.ử.
Tối nay và Yến Tri Châu hẹn sẽ gọi video call để cùng chọn quà cho ông nội.
Chiếc điện thoại tay liên tục rung lên mấy hồi.
rũ mắt liếc màn hình.
Người gửi đến là Trần Tẫn Dã.
[Sao thế?]
[Mới mà chịu nổi bỏ ?]
[Lúc nãy chẳng em còn tỏ cứng cỏi .]
[Dám dối là đính hôn để cố tình chọc tức cơ mà?]
Ánh mắt lạnh lẽo lướt qua những dòng tin nhắn hiển thị bên .
Tin nhắn đề nghị chia tay mà gửi cho Trần Tẫn Dã từ một tháng vẫn chìm im lặng.
Hắn từng hồi đáp.
khẽ thu liễm ánh mắt.
cũng chẳng buồn trả lời mà trực tiếp cất điện thoại túi.
Ở ven đường một chiếc Maybach màu đen đang lẳng lặng đỗ ở đó.
[Buổi tối một về sẽ an .]
[Anh gọi một chiếc xe đến đón em .]
[Xin em.]
[Dạo bên Cảng Thành đang chút việc bận.]
[Anh thể đích đến đón em .]
khẽ mỉm nhắn :
[Không .]
[Anh cứ việc nhé.]
3
Thế lực của Yến gia vô cùng hùng hậu.
Lễ mừng thọ của Yến lão gia t.ử chắc chắn sẽ tổ chức vô cùng hoành tráng.
Yến Tri Châu vốn dĩ chuẩn sẵn quà .
để thể hiện tấm lòng thành thì vẫn đích chọn lựa.
Khoảnh khắc cuộc gọi video kết nối.
Một gương mặt tuấn mỹ hiện lên màn hình điện thoại.
Anh mặc một bộ trang phục màu đen.
Sống mũi cao thẳng.
Đôi mắt đen láy sâu thẳm.
Đôi môi mỏng ánh đèn hiện lên những đường nét ưu mỹ và dứt khoát.
Giọng của Yến Tri Châu chút ăn nhập với vẻ ngoài của .
Nhìn bề ngoài rõ ràng là một mang đầy cảm giác thanh lãnh.
khi cất lời vô cùng dịu dàng.
đưa từng món quà chọn theo sở thích của Yến lão gia t.ử lên cho xem.
Anh cũng cực kỳ kiên nhẫn quan sát.
Bất tri bất giác hai chúng trò chuyện hơn một tiếng đồng hồ.
Khi câu chuyện chuẩn kết thúc, nhẹ nhàng lên tiếng:
“Vãn Tinh.”
“Cuối tuần sẽ cho qua đón em.”
gật đầu đáp một tiếng:
“Vâng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/choi-bo-tinh-yeu-cu-ga-cho-yen-tien-sinh/chuong-1.html.]
Sau khi cúp máy, đ.á.n.h răng rửa mặt.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi giường, cầm điện thoại lên thì phát hiện cô bạn gửi tin nhắn đến.
[Vãn Tinh.]
[Cậu chứ?]
[Hôm nay tổ chức buổi tiệc vốn dĩ là tác hợp cho và Tẫn Dã.]
[Kết quả ngờ tới thành như …]
gửi cho cô một nhãn dán vui nhộn.
hiệu rằng bản thực sự cả.
Suy nghĩ một lát, gõ thêm một dòng tin nhắn gửi qua.
[Mình thực sự đính hôn .]
[Sau và Trần Tẫn Dã cũng sẽ còn bất cứ quan hệ gì nữa.]
Phía cô bạn hiển thị dòng chữ “Đang nhập…”.
Phải một lúc lâu cô mới trả lời :
[Cậu thể nghĩ thông suốt thì quá .]
khẽ nhếch khóe môi.
thoát khỏi giao diện trò chuyện lướt xem vòng bạn bè.
Bài đăng mới nhất là từ Trần Tẫn Dã.
[Giới thiệu với một chút.]
[Đây là cô bạn gái nhỏ mới quen.]
[Yêu cô nhất luôn nhé~]
Bức ảnh đính kèm là hình chụp chung của Trần Tẫn Dã và Sở Miên Miên.
Giọng điệu câu chữ cộng thêm việc sử dụng biểu tượng cảm xúc.
Rõ ràng đây do chính tay Trần Tẫn Dã đăng tải.
Nghĩ cũng thấy thật nực .
Ở bên Trần Tẫn Dã suốt ba năm trời.
Hắn từng cho phép chạm điện thoại của .
Càng đừng đến việc lấy điện thoại của để đăng bài lên vòng bạn bè.
bây giờ thì …
Mọi chuyện chẳng còn liên quan gì đến nữa.
Tắt điện thoại xong, chẳng bao lâu chìm giấc mộng.
Thế nhưng lúc đang ngủ say sưa thì một tràng chuông điện thoại đ.á.n.h thức.
nheo mắt .
mò mẫm ấn nút máy.
Ngay giây tiếp theo, giọng của Trần Tẫn Dã vang lên từ đầu dây bên :
“Tinh Tinh.”
“ uống say .”
“Đến đón …”
lập tức tỉnh táo hẳn.
Trong lòng thầm c.h.ử.i thề một tiếng đen đủi.
Đáng lẽ nên kéo danh sách chặn từ sớm mới !
Thấy gì, Trần Tẫn Dã khẽ một tiếng:
“Vẫn còn giận ?”
“Đã thấy bài đăng vòng bạn bè đúng ?”
“Hửm?”
Âm cuối của kéo dài và cao lên.
Giọng điệu mang theo sự vui vẻ đắc ý.
“Trò chơi thua phạt thôi.”
“Chơi đùa một chút.”
“Ba ngày sẽ xóa ngay.”
lạnh lùng đáp trả:
“Không liên quan đến .”
hiểu câu chạm trúng dây thần kinh nào của .
Ý trong giọng của càng sâu hơn.
“Được .”
“Đừng loạn nữa.”
“Sáng ngày mai sẽ mua bánh bao hấp ở cửa tiệm phía đông thành phố mà em thích ăn nhất.”
“Nhớ để dành bụng đấy nhé.”
“Ngoan nào.”
Chữ cuối cùng lọt tai khiến đáy lòng dâng lên một cỗ buồn nôn.
trực tiếp cúp máy thẳng tay chặn điện thoại.
Sau đó tắt nguồn máy và tiếp tục ngủ.
4
Sáng sớm ngày hôm , bước lớp học.
Sở Miên Miên đang yên vị ghế để ăn sáng.
Thấy bước đến, cô khẽ nhếch khóe môi lên.
Cô sang mở lời với Trần Tẫn Dã đang gục mặt xuống bàn ngủ bù ngay bên cạnh:
“A Dã.”
“Cảm ơn sáng sớm cất công chạy đến tận phía đông thành phố để mua bánh bao cho .”
“Mình vui lắm.”
Trần Tẫn Dã nặng nề nhấc mí mắt lên:
“Cậu thích là …”
Lời còn dứt thì thấy .
Hắn lập tức im bặt.
mắt thẳng tắp bước ngang qua hai họ.
chỗ của bắt đầu mở sách .
Mãi cho đến khi hết tiết, nhà vệ sinh thì Trần Tẫn Dã chặn ở góc tường.
“Tinh Tinh.”
“Sáng nay Miên Miên dày khỏe.”
“Thế nên mới…”
“Ồ.”
đợi Trần Tẫn Dã hết câu gật đầu ngắt lời .
định lách qua để rời .
Trần Tẫn Dã cau mày .
Hắn vươn tay tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay :
“Tinh Tinh.”
“Đừng hẹp hòi như .”
“Đổi là em thấy bạn học khỏe trong thì em cũng sẽ như thôi.”
hung hăng hất tay .
Khóe miệng hiện lên một nụ mỉa mai.
Những chuyện tương tự như thế từng xảy bao nhiêu .
Sở Miên Miên luôn viện đủ loại lý do để cướp những thứ mà Trần Tẫn Dã hứa sẽ dành cho .
Cô luôn tỏ ngây thơ đơn thuần.
Tính cách thì dịu dàng như nước.
Lần nào cô cũng đỏ hoe vành mắt mà xin :
“Vãn Tinh, xin .”
“Tất cả là của …”
Nếu đem so sánh thì trở thành một kẻ hiểu chuyện.
Tính tình thì cáu bẳn.
Lại còn thích vô cớ gây rối.
Trần Tẫn Dã đưa tay xoa xoa ấn đường:
“Được .”