CHỌC BẠCH - 8
Cập nhật lúc: 2026-03-03 00:03:34
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nhỏ tuổi hơn một chút, nên trong thâm tâm, vẫn luôn coi như một đứa em trai.
Mới qua hai năm, khuôn mặt diễm lệ , ánh mắt sạch sẽ và thuần túy vẫn y nguyên như thuở nào, tinh xảo đến mức bới góc c.h.ế.t.
Chỉ là lúc , cái liếc mắt ném về phía chất chứa đầy ngọn lửa phẫn nộ bi thương và một nỗi uất ức tột cùng.
Đến vành mắt cũng bắt đầu hoe đỏ.
Ta cứ ngỡ giây tiếp theo sẽ chạy vội đến mặt , giận dỗi ấm ức mà : "Âm Âm, nhớ tỷ."
Không ngờ dạo trưởng thành đến , lao tới nhận mặt , mà chỉ sải những bước dài tiến nhanh đến, chìa tay mặt :
– Cho!
Chất giọng trong trẻo sạch sẽ, chỉ độc một chữ "cho", mà tủi đến lạ, chất chứa muôn vàn cảm xúc.
Lúc mới để ý, trong tay đang ôm một bó hoa lan nở rộ.
Nhất thời, chợt thấy bùi ngùi.
Năm xưa khi hai đứa còn lêu lổng núi bắt rắn, thích hái dăm ba bông hoa ngọn cỏ, ngốc nghếch chìa tặng .
Ta bảo thích hoa.
Hắn liền dẩu môi, tự lẩm bẩm: "Đẹp mà."
Thế hôm quên sạch, tới rừng hái hoa đem tặng như thường.
Chỉ điều, chỗ hoa lan trong hoa viên phủ Thẩm Công là những giống quý hiếm khó tìm, mà cứ thế vặt trụi thui lủi.
Lam Quan là một tên ngốc, nhưng là tên ngốc kề cận bên Hoàng đế.
Thế nên Triệu thế t.ử cũng nể mặt vài phần, chủ động chắp tay hành lễ chào hỏi: "Diêu hộ vệ."
Đáng tiếc, Lam Quan chẳng thèm nể mặt , lạnh lùng liếc một cái nhả đúng một chữ:
– Cút!
Chắc là vì mất mặt mặt , Triệu thế t.ử tối sầm mặt mũi, giọng điệu âm trầm, tính toán so đo với một tên ngốc:
– Diêu Kim An, ngươi chỉ là một tên nhãi ranh vắt mũi sạch, bản thế t.ử cho ngươi quá nhiều thể diện ?
À , từ ngày Lam Quan Diêu gia nhận nghĩa t.ử, đổi tên, hiện giờ mang họ Diêu, tên Kim An.
Lúc tưởng tiến bộ thì tiến bộ.
Đến lúc đinh ninh tiến bộ , thì hành xử chẳng khác gì một thằng ngốc.
Quả nhiên, suy nghĩ của kẻ ngốc thường tài nào lường .
Hắn liếc Triệu thế t.ử một cái, liền giật phắt bó hoa đưa cho , ném thẳng .
– Cho!
Triệu thế t.ử còn đang ngơ ngác hiểu mô tê gì, gằn thêm một chữ: "Cầm!"
Thế Triệu Dần đưa tay đón lấy, ngón tay mới chạm cánh hoa lan, sắc mặt Lam Quan thoắt biến. Hắn vung tay c.h.é.m mạnh một cú đao bửa củi, đ.á.n.h Triệu thế t.ử ngã nhào xuống đất.
Tiếp đó, một tia tàn độc xẹt qua trong đôi mắt xinh của . Hắn giơ chiếc ủng đen lên giẫm đạp tàn bạo lên tên , đặc biệt nhắm thẳng n.g.ự.c mà đá.
Triệu thế t.ử đ.á.n.h đến mức hộc m.á.u tươi, tiếng la hét t.h.ả.m thiết vang lên liên hồi.
Động tĩnh quá lớn khiến đông đổ xô tới vây xem.
Đích tôn t.ử của Thẩm gia tin vội vã chạy tới, sắc mặt biến đổi kinh hoàng:
– Diêu hộ vệ, mau dừng tay! Đánh nữa sẽ c.h.ế.t mất!
Gương mặt Lam Quan lúc bấy giờ lạnh lẽo đến rợn .
Khi đích tôn t.ử hỏi cớ sự , đáp với vẻ mặt tỉnh bơ, cực kỳ nghiêm túc:
– Hắn cướp hoa của .
Trên mặt đất, bó hoa lan chỏng chơ yên tĩnh.
Bên cạnh, yên lặng chớp mắt.
Trong khoảnh khắc , vô ánh mắt đổ dồn về phía .
Bao gồm cả đích tôn t.ử Thẩm gia, và vị Ngụy Tiểu hầu gia từ phía bước tới.
Chương 18
Những lời đồn thổi vô căn cứ ở kinh thành lan truyền nhanh như chớp.
Người rỉ tai rằng, vị trưởng nữ mới đón về của Lễ bộ Thị lang phủ, bề ngoài trông vẻ thành thật ngoan ngoãn, nhưng thực chất thủ đoạn vô cùng cao tay.
Ả thế mà khiến cho đai đao thị vệ ngự tiền nổi cơn ghen tuông, suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t cả thế t.ử của phủ Quận công.
Ngày hôm đặt chân về đến Thôi gia, phụ Thôi Khiêm đùng đùng tới đón đầu, giơ tay định tát cho một cú nảy lửa để dằn mặt.
Đáng tiếc, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn chớp lấy một cái, trực tiếp rút thanh kiếm trong tay Hòe Hoa, phạt đứt ba ngón tay của ông .
Thư Sách
Chỉ trong nháy mắt, tiếng gào thét t.h.ả.m thiết vang vọng khắp Thôi phủ.
Người Thôi gia lúc đó đều túc trực đông đủ ở tiền đường. Tổ mẫu chễm chệ ghế cao, Tô thị, Dương di nương và đám nữ quyến hầu hạ hai bên.
Bọn Thôi Cẩm Trạch, Thôi Viện cùng đám tiểu bối cũng mặt.
Bọn họ vốn dĩ đang xoa tay chờ xem màn kịch đ.á.n.h cơ mà.
khi ba ngón tay đẫm m.á.u rơi lạch cạch xuống nền gạch, sắc mặt tất cả đồng loạt trắng bệch, thất thanh la hét.
Hiện trường nháy mắt hỗn loạn thành một đống. Tổ mẫu run lẩy bẩy bật dậy, hung tợn chỉ tay thẳng mặt :
– Bắt lấy nó! Bắt lấy nó! Cái đồ nghiệt chủng g.i.ế.t cha! G.i.ế.t nó !
Ta chỉ mỉm bà , buồn mở miệng phản bác.
Ngay lúc đám gia đinh nhao nhao lao tới định khống chế , Hòe Hoa giơ cao tấm lệnh bài trong tay:
– Lệnh bài ngự tứ của Thánh Thượng đang ở đây, kẻ nào dám càn!
Cục diện lập tức kiểm soát. Người Thôi gia trố mắt ngây dại. Thôi Khiêm ôm c.h.ặ.t bàn tay đầm đìa m.á.u tươi, mồ hôi lạnh vã như tắm.
Chỉ Tô thị là phản ứng cực nhanh. Bà vứt bỏ luôn cái vẻ điềm đạm thường ngày, the thé giọng the thé rít lên như kẻ điên:
– Nó lấy lệnh bài ngự tứ chứ? Chắc chắn là đồ giả! Mau bắt nó !
Ta thấy buồn khôn tả, bà bằng ánh mắt thương hại:
– Phụ đại nhân là Lễ bộ Thị lang tôn quý, đồ giả thật chỉ cần liếc mắt là nhận ngay. Thay vì nghi ngờ, chi bằng các thử đoán xem... vì cớ gì mà tấm lệnh bài ngự tứ của Thánh Thượng ?
Chỉ một câu , khuôn mặt vốn dĩ trắng bệch của Thôi Khiêm nay càng mất thêm mấy phần huyết sắc.
Đến cả vị trưởng Thôi Cẩm Trạch của cũng kinh sợ trừng mắt , nửa chữ cũng thốt nên lời.
Ta chậm rãi :
– Hôm nay mệt . Phụ cứ băng bó vết thương . Vài ngày nữa, chúng sẽ chơi đùa với thật cẩn thận.
Ta thản nhiên dắt Hòe Hoa trở về Đinh Lan uyển.
Bỏ phía lưng màn kêu trời đất hỗn loạn.
Chỉ còn đầy năm ngày nữa là đến ngày giỗ của nương.
Giờ phút , dẫu Thôi gia lập tức phái ngày đêm phóng ngựa tới Ung Châu điều tra ngọn ngành gốc gác của , thì cũng chẳng còn kịp nữa .
Huống hồ Lý tri phủ, lão già nhỏ thó vốn dĩ là một con cáo già tinh ranh.
Ta chẳng cần gì cả. Bọn họ sẽ tự suy đoán, tự ôm lấy nỗi kinh hoàng nơm nớp lo sợ, từ đó mà nảy sinh những dã tâm độc ác.
Hòe Hoa dặn dò: "Mấy ngày tới, những thứ bọn chúng mang đến, cô nương tuyệt đối động đũa."
Đó là lẽ đương nhiên. Thấy nhiều âm mưu quỷ kế , chúng đều hiểu rõ: Sau khi cơn hoảng loạn qua , việc đầu tiên Thôi gia nghĩ đến chắc chắn là tìm cách trừ khử .
Trừ khử một cách thần quỷ , đó cáo phó bên ngoài rằng trưởng nữ Thôi gia vì phát bạo bệnh mà qua đời.
Tại năm xưa đón trở về?
Tại đến trêu chọc ?
Tại hãm hại nương ?
Nàng nhu nhược yếu đuối đến thế, cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn chẳng thể nào thấy ánh thanh thiên của đời .
Thôi Khiêm cáo ốm xin nghỉ chầu, phủ môn đóng c.h.ặ.t im ỉm, một lòng đẩy chỗ c.h.ế.t.
quá muộn , bọn họ thể g.i.ế.t .
Bên cạnh ngoài Hòe Hoa, còn thêm hai tỳ nữ do Diêu phi phái tới.
Bọn họ đều là t.ử sĩ ám vệ, am hiểu nhất là thủ đoạn g.i.ế.t vô hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/choc-bach/8.html.]
Chẳng cần đích tay, bất cứ kẻ nào dám bén mảng đến gần Đinh Lan uyển, đều còn mạng sống mà trở .
Đến ngày thứ năm, màn kịch chính thức vén màn.
Đai đao thị vệ ngự tiền Diêu Kim An dẫn theo một đạo binh mã bao vây tầng tầng lớp lớp quanh phủ Thị lang.
Một đạo ý chỉ niêm phong của Diêu phi ban xuống, bộ Thôi gia phong tỏa .
Đương kim Thánh Thượng long thể bất an, bệnh cũ tái phát dầm dề nhiều ngày. Thượng thư Bộ Công tấu trình rằng, kẻ lén lút chôn b.úp bê yểm bùa ở phương vị Ngân Dương của con sông chảy ngang kinh thành.
Vu thuật yểm thắng, xưa nay vẫn luôn là đại kỵ cấm kỵ chốn hoàng gia.
Nghe đồn năm xưa cái c.h.ế.t đầy khuất tất của Diêu Quý phi, cũng chính là do thứ tà thuật hãm hại mà .
Đêm đó, gió thu rít gào, lá rụng xào xạc. Chính là ngày nương khuất bóng.
Tại Đinh Lan uyển, đêm thanh vắng, trăng sáng vằng vặc, hương quế thoang thoảng bay trong gió.
Giữa sân đặt một chiếc bàn gỗ. Trên bàn đặt linh vị của nương , cùng với một thanh trường đao.
Trước bàn kê một chiếc ghế tựa. Ta đó, ngửa mặt nhắm mắt tận hưởng bầu khí.
Trong sân lúc chật nịnh . Phàm là những kẻ mặt trong Thôi phủ, đều Lam Quan sai áp giải tới đây.
Đám gia đinh tỳ nữ quỳ rạp đất thành một mảng đen ngòm.
Trong phòng, ba dải lụa trắng treo sẵn lơ lửng xà nhà, lặng lẽ chờ đợi chủ nhân của chúng.
Dương di nương, Tô thị, và cả bà tổ mẫu tuy rõ cháu gái ruột thịt đang hãm hại con dâu nhưng vẫn mắt nhắm mắt mở giả câm giả điếc ... một kẻ cũng đừng hòng trốn thoát.
Tổ mẫu tuổi tác cao, phận con cháu cũng hiếu thuận, sai khiêng bà lên tận nơi.
Ta là lành gì, nhưng việc nay vẫn chú trọng hai chữ ân oán phân minh.
Nương c.h.ế.t , nhưng vẫn còn sống.
Nên chỉ cần ba kẻ đền mạng, sẽ buông tha cho Thôi Viện và Thôi Xu.
Lúc ép bọn họ đưa cổ thòng lọng, tiếng than van xin vang lên thấu trời xanh.
Ta đặt thanh đao lạnh buốt lên cổ Thôi Viện, lạnh nhạt : "Khóc lớn lên một chút, tiễn nương ngươi một đoạn đường cuối."
Mới năm ngày mà thôi, Thôi Khiêm trông già sọm cả chục tuổi. Ông nghiến răng ken két, trừng mắt giận dữ, liên tục chất vấn :
– Súc sinh! Thôi gia lúc nào bạc đãi ngươi, mà ngươi rắp tâm dồn cả nhà chỗ c.h.ế.t thế ?!
Linh vị của nương đặt sờ sờ giữa sân, thế mà ông vẫn còn dám mở miệng hỏi câu đó.
Thật nực .
Nếu một kẻ mù lòa cả đời, thì hãy mù vĩnh viễn !
Ta nhếch mép lạnh, bước tới mặt ông . Lưỡi kiếm vung lên, một đường kiếm sắc lẹm rạch nát đôi mắt ông .
Lại thêm một tiếng gào thét đau đớn đến xé ruột xé gan vang lên.
Bên cạnh, Thôi Cẩm Trạch khóe mắt nứt toác, gào thét tên như một kẻ điên, hận thể lao tới ăn tươi nuốt sống :
– Thôi Âm! Thôi Âm! Ta g.i.ế.t ngươi!
Ta nhạt, từ cao xuống cái ảnh t.h.ả.m hại của , buông một tiếng giễu cợt:
– Cẩu tặc, ngươi cũng xứng ?
Thôi Viện và Thôi Xu dọa đến vỡ mật, chỉ còn rúm ró ôm lóc.
Ta đưa mắt đám hạ nhân đang quỳ lạy run rẩy khắp sân, nhàn nhạt hỏi:
– Ở đây ai hát khúc "Bái Nguyệt Đình" ?
Thế mà một tiểu nha rụt rè giơ tay lên.
Con bé trạc tuổi hồi mười hai tuổi, độ tuổi mà nương treo cổ tự vẫn.
Trong phòng, đang "giúp" bọn họ thắt cổ.
Ngoài sân, tiếng lóc c.h.ử.i rủa vang vọng dứt. Lẫn trong đó, là tiếng ê a ngâm nga khúc "Bái Nguyệt Đình" của tiểu nha .
Trăng sáng vằng vặc chiếu rọi. Ta thẫn thờ ngước bầu trời đêm, chẳng từ lúc nào những giọt nước mắt lăn dài gò má.
Nương , thấy ?
Hôm nay, hài nhi chính là vầng thanh thiên của .
Chương 19
Ta tiến cung diện kiến Diêu Cảnh Năm.
Mới qua hai năm mà thôi, nàng đổi nhiều đến ch.óng mặt.
Đuôi mắt phượng xếch khẽ híp , phóng những tia sắc bén, diễm lệ rực rỡ nhưng mang theo áp bức bức .
Khắp thiên hạ ai mà chẳng , đương kim Thánh Thượng độc sủng Diêu Quý phi. Sau khi Quý phi băng hà, Nhị tiểu thư Diêu gia tiến cung, Thánh Thượng từ đó chuyển sang chuyên sủng một nàng.
Hai năm , Hoàng hậu ở Trung cung phế truất, công việc lớn nhỏ ở hậu cung đều do một tay Diêu phi lo liệu.
Dạo , sức khỏe của Hoàng đế ngày càng sa sút. Đôi khi, những việc trọng đại liên quan đến quốc sự triều đình cũng do Diêu phi tiện tay phê duyệt .
Nàng khoác bộ phượng bào lộng lẫy, cao cao tại thượng. Đôi mắt phượng khẽ nheo , giận mà uy.
Vừa thấy , nàng hừ lạnh một tiếng:
– Đồ vô lương tâm nhà ngươi, lên kinh thành hai tháng trời , bây giờ mới vác mặt đến thăm ?
– Xin Diêu phi nương nương thứ tội.
Ta quy củ hành lễ, giọng điệu kiêu ngạo cũng nịnh nọt. Nàng bất chợt bật , nhan sắc tỏa sáng rạng rỡ:
– Được , là trách tội ngươi .
Diêu Cảnh Năm bước xuống, nắm lấy tay kéo đến bên sập. Nàng đưa mắt quan sát từ đầu đến chân một lượt, gật gù hài lòng:
– Tiểu Bạch, ngươi chẳng đổi chút nào cả.
– Đều là nhờ phúc phần của Diêu phi nương nương che chở.
– Ngươi định chọc tức đấy ? Cái gì mà Diêu phi nương nương, là a tỷ của ngươi!
– A tỷ đổi lớn quá, Tiểu Bạch dám nhận bừa.
– Nói bậy bạ gì thế. Ta và ngươi kết nghĩa kim lan, thì mãi mãi là a tỷ của ngươi.
Diêu Cảnh Năm níu tay , ôn tồn hàn huyên ôn chuyện cũ.
khi nhắc đến chuyện của Thôi gia, vẻ mặt nàng trở nên lạnh nhạt:
– Phụ ngươi đúng là một kẻ ngu xuẩn tự lượng sức. Phụ Thượng thư Lục bộ đầu bá quan, thế mà ông chỉ là một tên Thị lang quèn dám ngả nghiêng đong đưa, âm thầm chọn phe Ngũ Hoàng t.ử. Lại còn vọng tưởng mượn cơ hội thăng quan tiến chức, quả thực là nực . Lần tay tàn sát Thôi gia, chính là để gi.ết gà dọa khỉ cho đám đó mở to mắt mà xem. Ngụy gia thì ? Thái hậu giờ tuổi cao sức yếu, Diêu gia chúng cũng chẳng phường ăn chay niệm Phật.
Thôi gia xét nhà tịch thu tài sản.
Ngay cái đêm Lam Quan dẫn binh vây ráp phủ Thị lang, bọn họ đào tượng b.úp bê yểm bùa giấu kỹ trong hoa viên.
Chỉ một đêm ngắn ngủi, Thôi phủ sụp đổ . Những kẻ còn sống sót đều tống giam đại lao.
Diêu Cảnh Năm tay tàn độc với Thôi gia, một nửa là vì , một nửa là vì chính bản nàng.
Giống như năm xưa ở Ung Châu, khi tàn sát diệt khẩu bộ Lê gia, nàng vươn tay che chở cũng là vì mục đích riêng của .
Đương kim Thánh Thượng do Thái hậu ruột thịt sinh . Lên ngôi năm mười ba tuổi, cả cuộc đời ngài luôn sống sự kìm kẹp, thao túng của khác.
Thái hậu mang họ Ngụy, xuất từ một trong Tứ đại vọng tộc ở Nam triều – Ngụy gia.
Bà buông rèm nhiếp chính, lũng đoạn triều chính suốt bao năm trời, một tay che cả bầu trời. Ngay cả việc kén chọn Hoàng hậu cho Hoàng đế, bà cũng ép ngài lấy nữ nhi của Ngụy gia.
Hoàng thượng lên ngôi từ năm mười ba tuổi, nay bước sang tuổi tứ tuần.
Cả cuộc đời , khát khao lớn nhất của ngài là thể thoát khỏi sự kiểm soát gắt gao của Ngụy gia, và đủ thế lực để công khai đối đầu với họ.
Năm xưa, Diêu Quý phi và ngài tâm đầu ý hợp, hai bên mặn nồng sinh hạ Thập tam Hoàng t.ử.
vì ngài cứ chần chừ mãi chịu lập Ngũ Hoàng t.ử – con ruột của vị Hoàng hậu xuất Ngụy thị – lên Thái t.ử, nên chọc giận Ngụy gia.
Về , khi đ.á.n.h thấy Hoàng thượng ý định phế hậu, Ngụy Thái hậu nhẫn tâm hạ độc thủ ám hại Diêu Quý phi.
Diêu Cảnh Năm sở hữu dung mạo đến bảy tám phần giống hệt tỷ tỷ khuất. Ngày nàng mới đặt chân cung, ngay cả Hoàng thượng cũng sững sờ kinh ngạc.
Lúc đó, sức khỏe của Hoàng thượng suy giảm nhiều. Sự thù hận dồn nén bấy lâu đối với Ngụy gia cuối cùng cũng bùng nổ. Sau khi Diêu Quý phi qua đời, ngài dứt khoát phế truất Hoàng hậu.
Hiện tại triều đình đều truyền tai rằng, Hoàng thượng vẫn luôn nuôi ý định lập Thập tam Hoàng t.ử lên ngôi Thái t.ử.
ngài dám hành động hấp tấp, cũng dám công khai sắc phong Diêu Cảnh Năm lên ngôi Hoàng hậu.
Ngài sợ Ngụy gia sẽ giở trò ám hại các nàng thêm nữa.
thừa , Diêu Cảnh Năm bao giờ là một kẻ chịu yên chờ c.h.ế.t.
Giữa chốn quyền lực đẫm m.á.u gươm đao , nàng dần dà thấu hiểu và nắm giữ luật chơi. Nàng những bảo vệ an cho Thập tam Hoàng t.ử, mà còn bắt đầu công khai nhúng tay chính sự triều đình.