CHỌC BẠCH - 2
Cập nhật lúc: 2026-03-02 23:53:10
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chào bạn, tiếp tục dọn sạch các đoạn văn bản rác từ trang web (như quảng cáo, menu, thông báo ) và hiệu đính Phần 2 để lời văn mượt mà, đậm chất tiểu thuyết cổ đại - nữ cường hơn.
Dưới đây là bản chỉnh sửa:
CHỌC BẠCH (PHẦN 2)
Tác giả: Mễ Hoa
Chương 3 (Tiếp theo)
Nương bưng mặt, nước mắt tuôn rơi qua kẽ tay: "Là , năm đó lẽ nên trực tiếp thắt cổ ở Thôi gia, cũng đỡ để con theo chịu cảnh đọa đày thế ... A Âm, là con về Thôi gia , về kinh thành tìm cha con. Dù con cũng là m.á.u mủ của ông , bọn họ sẽ mặc kệ con ."
Ta liền bật : "Thôi bỏ nương, hà tất ? Chính nương cũng rõ ràng hơn ai hết, dù về Thôi gia, ngày tháng cũng chẳng dễ dàng gì."
"Là của , tất cả là của nương..." Nàng gào nức nở, dứt.
Ta bất đắc dĩ thở dài một tiếng, xé nốt chiếc đùi gà còn đưa cho nàng: "Ăn , ăn cái đùi gà , con liền tha thứ cho ."
Chương 4
Ta và Lam Quan của Diêu gia tóm cổ.
Nguyên nhân cớ sự là thế : Hôm , Lam Quan theo lệ giao thịt cho t.ửu lâu, lúc đầu ngõ hội hợp với thì một đám lưu manh đầu đường xó chợ cướp sạch. Bọn chúng chỉ cướp túi tiền, mà còn lục lọi cướp luôn chiếc vòng cổ bằng bạc của con mèo trắng thước ngọc nhà họ Diêu mà vẫn giấu kỹ trong .
Vài ngày , và Lam Quan trói nghiến giải đến phủ họ Diêu.
Đó là đầu tiên gặp Diêu Cảnh Năm.
Nàng là Nhị tiểu thư của Diêu gia, ruột của Quý phi nương nương. Vốn dĩ nàng ở kinh thành, nhưng vì từ nhỏ tổ mẫu nuôi nấng, nên mấy năm theo tổ mẫu về quê cũ Ung Châu tịnh dưỡng.
Nàng lớn hơn hai tuổi, sở hữu một đôi mắt phượng khẽ xếch, khí thế bức . Mới tuổi cài trâm, nàng toát lên vẻ đoan trang, cao quý đến ch.ói mắt của một thiên kim thế gia.
Giữa ngày hè oi ả, Diêu Cảnh Năm lười biếng tựa lưng ghế. Bên cạnh hai nha , một quạt mát, một bóc nho hầu hạ. Nàng nâng mắt , ánh lên vẻ hứng thú dạt dào:
– Mèo của ?
Ta và Lam Quan đè quỳ rạp mặt nàng, vùng vẫy thoát. Ta đành dõng dạc :
– C.h.ế.t ! Lúc nhặt nó tắt thở, còn bụng đào hố chôn cho nó nữa cơ.
– Ồ? Chôn ở ?
– Dưới gốc liễu trong khu rừng ngoại ô. đó một con ch.ó hoang moi lên gặm xác, tức thịt luôn con ch.ó hoang đó để báo thù cho nó !
Ta há mồm là tuôn một tràng dối trá. Diêu Cảnh Năm tủm tỉm , hề nổi giận:
– G.i.ế.c mèo của , còn dám lừa gạt . Thứ tiểu xảo quyệt nhà ngươi, đầu óc lanh lợi gớm nhỉ. Ngươi tên gì?
– Lê Hoa.
– Người của Lê gia?
– Phải, ông ngoại tên Lê Lộc, nhưng ông c.h.ế.t sớm . Hai cữu cữu của vẫn còn sống, đại cữu tên Lê Chí Cao, tiểu cữu tên Lê Bách Viễn. Ngài cứ tìm bọn họ mà tính sổ, đều do bọn họ quản giáo nghiêm. Muốn c.h.é.m g.i.ế.c cứ nhắm bọn họ !
– Ha ha, thú vị đấy. Ngươi rũ bỏ trách nhiệm cũng sạch sẽ thật.
Lúc Diêu Cảnh Năm , khóe miệng nhếch lên, đôi mắt híp , trông hệt như một con hồ ly. Nàng tò mò quan sát , liếc sang Lam Quan:
– Thằng nhóc quan hệ thế nào với ngươi?
– Quen giữa đường, ! – Ta mặt đổi sắc đáp.
– Âm Âm, ... – Lam Quan , vành mắt hoe đỏ, giọng đầy uất ức.
Ta trừng mắt lườm một cái: "Câm miệng!"
Hắn lập tức mếu máo, dám ho he lời nào nữa.
Diêu Cảnh Năm vẫn , tiếp tục:
– Mèo của c.h.ế.t , tổng kẻ trả giá. Thế , hai đứa các ngươi, chỉ một đứa bước khỏi cái sân . Tự chọn !
– Ta! Để ở !
Không chút do dự, xung phong nhận việc, chẳng thèm liếc Lam Quan lấy một cái: "Hắn là một thằng ngốc, c.h.ế.t cũng chẳng hiểu vì c.h.ế.t. Chi bằng để ở ."
– Âm Âm, ngốc... – Lam Quan uất ức , nước mắt lã chã chực trào.
Diêu Cảnh Năm bật thành tiếng. Quả nhiên, đó nàng nghiêm mặt với :
– Ngươi tưởng là kẻ ngốc chắc? Mồm mép tép nhảy, âm hiểm xảo trá, còn mơ mộng bình yên vô sự rời khỏi đây ?
Thế là, ở Diêu phủ mười ngày. Để "mèo" cho Diêu Cảnh Năm suốt mười ngày.
Nàng sai đuổi cổ Lam Quan ngoài, đó cho tiệm trang sức trong thành, đ.á.n.h một cái vòng cổ bằng bạc mới toanh, khắc chữ "Diêu" tròng lên cổ .
Nàng gọi là Tiểu Bạch. Nàng bảo từ nay về , mặt nàng chỉ phép dùng cái tên .
Quý nữ thế gia quả nhiên cách hành . Lúc nàng sưởi nắng ngoài sân, xổm bên cạnh hệt như một con mèo, ngoan ngoãn chờ nàng vươn tay xoa đầu. Đồ ăn của là cá khô nhỏ, thi thoảng còn đổi vị bằng cá biển nướng. Ngày nào cũng nhét bồn tắm gột rửa sạch sẽ, thơm tho mới đưa lên giường nàng. nàng chỉ cho phép cuộn tròn ở cuối giường để ủ ấm chân.
Lúc nàng chuyện, dùng tiếng mà đáp bằng tiếng "Meo meo meo".
Nói thật lòng, tháng ngày nhàn hạ trôi qua quá đỗi thoải mái, nếu vì nhớ đến nương, chẳng về chút nào. Cho nên mười ngày , chạy đến mặt tổ mẫu của nàng, l.i.ế.m mu bàn tay bà lão kêu một tiếng "Meo".
Khuôn mặt hiền từ của lão phu nhân lập tức biến sắc, bà rầy la cháu gái: "Truyền ngoài còn thể thống gì nữa? Mau đuổi nó ngoài!"
Lúc , Diêu Cảnh Năm cũng qua cơn hứng thú ban đầu, dần chán trò chơi , bèn bĩu môi bảo nha : "Đuổi nó ngoài ."
liền ôm c.h.ặ.t lấy chân nàng, kêu "Meo meo meo" nhất quyết chịu .
Nàng quát một tiếng, bồi thêm một cước:
– Cút!
Lúc đuổi khỏi cổng Diêu phủ, mặt vẫn còn tỏ vẻ vạn phần cam lòng.
Nào ngờ tới ngoài, thấy Lam Quan hóa vẫn túc trực ở đây suốt mười ngày. Ngày nào cũng xông một , đ.á.n.h văng .
Thấy , mang theo khuôn mặt bầm dập, mếu máo lóc: "Âm Âm, ..."
"Meo!"
Suốt mười ngày ròng rã một câu tiếng nào, cứ mở miệng là quen thói kêu meo meo. Lúc định thần , liền nhổ toẹt một bãi, mắng : "Thân nương ngươi !"
Chưa màng đến nương thế nào, nhưng nương ở nhà chắc phát điên mất . Bình thường vắng nhiều nhất cũng chỉ ba ngày. Ta mà về, nàng ở nhà kiểu gì cũng cuống cuồng chạy lên nha môn, thậm chí tìm đến cả Lê gia. Chắc mẩm nàng cầu xin đại cữu cữu giúp đỡ tìm , nhưng thể đoán , ngay cả mặt cữu cữu nàng cũng chẳng gặp , trực tiếp đuổi cổ ngoài.
Nếu về nhanh, khi nàng điên thật mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/choc-bach/2.html.]
Chương 5
Năm Thừa Khánh thứ mười chín, thiên hạ đại hạn.
Năm đầu tiên, một đấu gạo đổi một xấp lụa.
Năm thứ hai, nạn châu chấu bay rợp trời, xương trắng phơi đầy đường. Đất Quan Trung chìm trong đói kém, một hộc kê giá lên tới vạn tiền, bách tính cùng đường bán cả cốt nhục, thê t.h.ả.m tột cùng.
Ban đầu trong thành vẫn còn nơi phát cháo từ thiện. đó thế đạo loạn lạc, các phú hộ đều khóa c.h.ặ.t kho lương, cửa đóng then cài.
Lam Quan biến mất khỏi Mi huyện từ lâu. Ta nghi ngờ trong lúc ngoài kiếm ăn, hại . Nghe đồn ở huyện Khiên Âm cách vách, bắt đầu xuất hiện cảnh ăn thịt . Giữa thời buổi mà còn lo xong, cũng chẳng rảnh bận tâm đến .
Gia đình đại cữu cữu tiếp tế cho con vài , đó cũng mặc kệ sự sống c.h.ế.t của hai con. Mặc cho gõ cửa nhà Lê gia từ sáng tới tối mù, gọi đến khản cả cổ, cũng chẳng ai thèm mở.
Ta và nương nhịn đói suốt ba ngày liền.
Trên đường trở về thôn trang, ngang qua thanh lâu kỹ quán trong thành, vẫn loáng thoáng tiếng lả lơi. Một ả đào thoa son trát phấn cửa, hé đôi môi đỏ ch.ót với : "Sống nổi nữa ? Vào đây , ít cũng còn miếng cơm bỏ bụng, tới ?"
Đói quá, cơn đói cào xé thiêu đốt ruột gan, khó chịu đến phát điên.
Ta lảo đảo bước như một cái xác hồn, cứ nghỉ, chẳng qua bao lâu.
Trên đường, mấy con ch.ó hoang mắt đỏ ngầu cứ theo rình rập. Quả là Thiên đạo luân hồi. Trước vì mưu sinh, g.i.ế.c thịt chúng. Nay chúng rỉa xác bên vệ đường, theo dõi . Có thể thấy, thiên địa bất nhân tẩm bổ vạn vật, và ch.ó cũng chẳng khác gì . Ở cái thế đạo , tất cả đều dựa bản lĩnh để sinh tồn.
Nếu ngã gục, chắc chắn sẽ chúng xé xác nhai xương ngay tức khắc.
Cho nên dựa chút ý chí đó, mới ráng lết về đến thôn trang khi sức cùng lực kiệt mà ngất xỉu.
Lúc tỉnh , đầu tiên thấy là nương.
Nàng đang bưng bát, cẩn thận đút từng thìa cháo cho , đôi mắt sưng đỏ mọng, thần sắc thẫn thờ.
Ta khó nhọc khàn giọng hỏi: "Lấy lương thực ?"
Nàng gạt nước mắt, nấc lên: "Hôm qua cữu cữu con nhờ lén mang tới."
Ồ, đúng là khờ thật, chạy tới tận cổng gõ cửa. Trong thành đầy rẫy dân chạy nạn, bọn họ dám mở cổng. Việc lén mang đến thôn trang, âu cũng dễ dàng gì.
Nhờ bát cháo đó, hoãn hai ngày, khôi phục tinh thần.
Việc đầu tiên là xách d.a.o mổ ch.ó giắt bên hông, tiếp tục cửa.
Vào năm mất mùa, con dường như càng dễ đói, lúc nào cái bụng cũng kêu réo. Hai đấu lương thực cữu cữu gửi tới căn bản chẳng cầm cự bao lâu.
Nương bật nức nở, sống c.h.ế.t ngăn cản : "A Âm, con cứ ở nhà ngoan ngoãn đợi , ăn hết lương thực, cữu cữu con nhất định sẽ sai mang tới nữa."
"Người đói bảy ngày là c.h.ế.t nương ạ, đừng đặt trông chờ bọn họ." Ta lạnh nhạt đáp.
Ta ngoài để tự tìm đường sống.
Nơi định đến, là phủ họ Diêu.
Năm đó g.i.ế.c mèo của Nhị cô nương, với phận của nàng, dù đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng chẳng sai. Nàng buông tha , liền đinh ninh rằng trong lòng nàng vẫn giấu lòng hướng thiện. Ta mang theo chiếc vòng cổ bằng bạc năm xưa để nhờ thông báo.
Rồi nàng cũng chịu gặp .
Thư Sách
Vẫn là tư thế cao như cũ, nàng khẽ híp mắt, dung mạo càng thêm phần kiều diễm, càng giống hệt một con hồ ly:
– Tiểu Bạch, bên ngoài dân tị nạn khắp nơi, đói c.h.ế.t nhiều vô kể, bổn tiểu thư vì cớ gì cứu ngươi?
– Vì là mèo của tiểu thư. Từ nay về , tiểu thư chỉ đ.á.n.h đó, sai bảo vạn t.ử bất từ.
Ta quỳ gối mặt nàng. Nàng cong môi, bật nhẹ:
– Ngươi thì tác dụng gì? Ta cần ngươi gì chứ?
– Tiểu thư xuất từ nhà cao cửa rộng, tuyệt phàm tục ở thế gian , việc lớn ắt xa trông rộng. Tiểu Bạch dẫu vô tài vô năng, nhưng nguyện noi gương Phùng Huyên môn khách của Mạnh Thường Quân, dốc sức khuyển mã phục vụ tiểu thư. Ngày tích cốc phòng cơ, chỉ mong tiểu thư thể kê cao gối mà ngủ.
Ta tỏ vẻ vạn phần chân thành. Diêu Cảnh Năm nhạt, tặc lưỡi:
– Vẫn còn là một tiểu cô nương cơ đấy, lời mạnh miệng thế sợ rớt đầu lưỡi .
– Ta xin thề, từng câu từng chữ đều là lời thật lòng. Nếu trái lời thề , thiên lôi đ.á.n.h xuống!
– Ha ha, ý tứ đấy. Ta thừa ngươi chút bản lĩnh, rốt cuộc thì đến cả mèo của mà ngươi cũng dám g.i.ế.c cơ mà.
Nàng cúi tiến về phía , đưa tay nhéo nhẹ má , thần sắc vi diệu:
– Đáng tiếc Mạnh Thường Quân, xuất danh gia vọng tộc thì , chung quy cũng chỉ là phận nữ nhi tu mi, thật chẳng gì thú vị.
– Ngươi g.i.ế.c mèo của , tưởng xót xa thật ? Chẳng qua là từ nhỏ lớn lên bên cạnh tổ phụ, thường răn dạy: Đạo quan, hết đặt bách tính lên hàng đầu. Ngươi chẳng qua chỉ là một tiểu đồng nữ, vì mưu sinh mới g.i.ế.c ch.ó mổ mèo. Nếu g.i.ế.c ngươi, tổ phụ suối vàng mà ắt sẽ trách tội .
– Tiểu Bạch, chẳng lương thiện gì, giúp ngươi cũng chỉ là chuyện nhỏ nhặt nhấc tay tốn chút sức. Đừng mấy lời đao to b.úa lớn như tích cốc phòng cơ, thế đạo gian truân lắm, ngươi hãy gắng mà sống cho .
Diêu Cảnh Năm mười bốn tuổi, xuất thế gia, mang ngạo cốt của một vị quý nữ danh môn. Dẫu ngoài miệng nàng thừa nhận, nhưng trong thâm tâm hiểu rõ, nàng thực chất là một tâm tồn thiện niệm.
Năm đại hạn đó, Diêu gia ở Ung Châu là gia đình quyên góp nhiều lương thực nhất. Việc dựng lều cháo từ thiện, họ cũng là nhà cuối cùng kết thúc.
năm mất mùa tai ương, bách tính tránh , nửa điểm cách cũng .
Chương 6
Diêu Cảnh Năm hứa với , nếu thiếu lương thực, cứ việc đến tìm nàng.
Lúc về, ghé qua miếu hoang ở Mi huyện một chuyến để tìm Lam Quan, nhưng vẫn biệt vô âm tín. Ta nghĩ lẽ thực sự xảy chuyện .
Mang theo tâm trạng nặng nề trở về nông trang, thấy cửa phòng trong nhà đóng im ỉm, khẽ nhíu mày.
Bước tới đẩy cửa , cảnh tượng đập mắt khiến huyết quản sục sôi xông thẳng lên não, khóe mắt nứt toác.
Phía bức màn giường, nương đang một nam nhân đè nghiến , đang cái việc tằng tịu gian dâm. Âm thanh dâm loàn cất lên khiến da đầu tê rần nổ tung. Đôi mắt đỏ vằn tia m.á.u, nắm c.h.ặ.t con d.a.o mổ ch.ó , điên cuồng lao thẳng tới c.h.é.m xuống!
Nương thấy , hoảng loạn trừng lớn hai mắt, vội vã đưa tay đè lấy cổ gã. Gã đàn ông còn kịp đầu , c.h.é.m đứt lìa nửa cái đầu, c.h.ế.t gục ngay nàng.
Gã đàn ông đó tên là Tiền Chương, quản sự của nông trang. Một kẻ hình béo ịch, tướng mạo thô lậu bỉ ổi.
Sống tại thôn trang của Lê gia, nhưng nương chủ t.ử chẳng quyền chủ, mấy năm nay mặc cho gã tự do chèn ép khắt khe. Bởi vì gã lệnh từ đám đại cữu mẫu , sổ sách đồng áng ruộng đất đều trực tiếp nộp thẳng cho Lê gia.
Ta vạn ngờ tới, chuyện Lê gia gửi lương thực tiếp tế cho chúng là thật, nhưng giao tay gã khi đến tay nương.
Gã vốn rắp tâm dòm ngó nương từ lâu, nhân cái cớ cưỡng ép khinh nhục nàng chỉ một .
Và nương , vì mấy đấu lương thực đó... thế mà c.ắ.n răng chịu đựng nhục nhã.