Lại mấy năm nữa trôi qua, cha yếu đến mức thể xuống đất nữa. cũng ngày một gầy gò, đôi vai gầy mỏng manh dường như gánh vác những trọng trách nặng nề. Lũ trẻ lớn cả, bé năm nào giờ trổ mã thành một thiếu niên cao lớn, tay chân dài rộng, sức khỏe. Những việc nặng nhọc trong nhà đều do chúng đảm đương. Đôi khi chúng, thấy thấp thoáng bóng dáng của năm xưa.
Cô bé cũng trở thành một thiếu nữ xinh xắn, đảm đang hơn cả , việc gì cũng thạo. cảm thấy an ủi khi thấy lũ trẻ khôn lớn, nhưng đau lòng khi sức khỏe của cha ngày một héo mòn.
Dường như là điềm báo khi xa, hôm cha tỉnh táo lạ thường. Ông dậy tựa lưng giường, ăn gà . Đã lâu lắm xuống núi, nhưng vì cha , quyết định một chuyến. Đôi chân bó của giờ thô ráp, lớp chai lòng bàn chân dày cộm, khô khốc đến mức dùng d.a.o cạo cũng chẳng còn cảm giác gì. Chính đôi chân nâng đỡ cơ thể , từng bước một, đến tận ngày hôm nay.
Tinhhadetmong
mua gà , theo thói quen vẫn lén lút né tránh qua đường, nhưng chợt nhận đều đang hân hoan, phố xá giăng đèn kết hoa. Hỏi mới , quân Nhật đầu hàng!
mừng phát điên, vội mua mấy xấp vải đỏ về để may cho lũ trẻ những bộ đồ mới tươi tắn. Từ nay về , chúng thể xuống núi, còn sống trong sợ hãi từng ngày nữa! , đường chẳng đang nghĩ gì, con đường vốn dĩ dài mà như hoa nở chân.
Về đến núi, thấy một bóng dáng quen thuộc. Là lính năm xưa. Anh mang theo niềm vui, dẫn theo một đội binh lính đến để báo tin rằng là trung đoàn trưởng. khi , gương mặt nụ mà chỉ là sự bi thương.
Như linh tính, gạt đám đông lao thẳng trong. Ba đứa trẻ đang ngất bên giường. Cha chồng , đôi tay đặt lên n.g.ự.c, đôi mắt nhắm nghiền, ông cưỡi hạc quy tiên. Con gà trong tay rơi xuống đất, phủ phục bên giường mà than t.h.ả.m thiết.
Anh lính gần kéo dậy, che chở trong lòng, nén đau thương khuyên đưa lũ trẻ xuống núi, từ nay sẽ là những ngày tươi sáng. cứ thế đ.ấ.m thụi n.g.ự.c , lẩm bẩm: "Sao bây giờ mới đến? Sao bây giờ mới đến?"
Anh lính cảm nhận rằng dường như đang xuyên qua để tìm kiếm một linh hồn khác. Anh đau lòng thêm, liền lệnh cho cấp lo liệu hậu sự cho ông cụ thật chu .
Chỉ trong một đêm, quân Nhật đầu hàng, nhưng cũng mất những thiết cuối cùng.
21
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chim-en-truoc-nha-vuong-ta-nam-xua/chuong-13.html.]
đưa ba đứa trẻ xuống núi. Anh lính đó là những đứa trẻ nhặt về nên tất bật lo liệu nơi ăn chốn ở cho chúng .
Còn , như một xác hồn, cũng chẳng . Đôi mắt mất thần thái ngày thường, gương mặt nhỏ nhắn hốc hác hẳn , trông như một trái mơ khô héo. cầm tấm ảnh chụp chung duy nhất của chúng , thẫn thờ suốt ba ngày trời. Ba ngày , dù ai khuyên nhủ thế nào cũng lay chuyển.
Có ngóng tin tức về nhưng chẳng thu hoạch gì, cứ như thể đời từng tồn tại đàn ông .
Đến ngày thứ tư, cất tấm ảnh , bước những bước nhỏ vụn, lảo đảo ngoài. Anh lính thấy thì mừng lắm, mồ hôi nhễ nhại trán lấp lánh nắng.
" các đều là những lính . Vì thế, giao bản danh sách . Đây là... thứ mà chồng trao cho trong cuối chúng gặp mặt. Vì nó mà bao nhiêu hy sinh, lẽ... bao gồm cả chồng ."
Giọng bình thản như đang kể một câu chuyện cũ chẳng mấy quan trọng. ngẩng đầu lên, dường như lâu mới thấy ánh mặt trời rực rỡ đến thế. Gương mặt lính đanh đầy nghiêm trọng, dám nhận ngay mà vội vàng báo cáo lên cấp .
Rất nhanh đó, của cấp tìm đến. Họ vô cùng xúc động, đôi tay đeo găng trắng run rẩy lật xem từng trang tài liệu. Có gì đó với , nhưng tai chẳng còn thấy gì nữa. chỉ cảm thấy việc thế gian kết thúc, chẳng còn gì để bận lòng thêm.
ngã bệnh. hôn mê suốt nửa tháng trời. Trong nửa tháng , lính luôn túc trực chăm sóc, ba đứa trẻ nhặt về cũng túc trực ở bệnh viện, rời nửa bước. mơ thấy nhiều điều, mơ thấy những kỷ niệm nhỏ nhặt giữa và , nhưng tại rõ mặt nữa? , gọi tên , đôi tay quờ quạng giữa trung, và chính lính là nắm lấy tay , vỗ về .
Cuối cùng cũng tỉnh . Ba đứa trẻ nấc lên vì sợ mất duy nhất. xoa đầu từng đứa. Lúc mới nhặt về, đứa lớn nhất chỉ cao đến thắt lưng vì suy dinh dưỡng, giờ là những trai cao lớn vững chãi. giơ tay lên, đứa lớn cúi thấp đầu xuống mới chạm tới .
chợt mỉm . Anh lính bưng bát canh gà bước , đúng lúc bắt gặp nụ hiếm hoi của . Anh sững sờ, ngây như thể điều gì đó chạm sâu trái tim . Đôi tay bưng bát canh cũng run run vững. Anh kiếm cớ bảo lũ trẻ cho uống canh vội vàng rời phòng bệnh.