Cha chồng lâm bệnh nặng những cú sốc liên tiếp. Mẹ chồng thì hóa dại, suốt ngày chạy ngoài bảo tìm con, ai khuyên cũng chẳng . Bà còn tìm đến em bên nhà đẻ cầu cứu, ai ngờ dẫn quân Nhật , đòi quật quan tài lên nghiệm xác.
Mẹ chồng ngây , ngờ quân Nhật lật lọng, nể nang gì. Bà chỉ nghĩ đơn giản là chứng minh đó con , mà lường nỗi sỉ nhục to lớn mang đến cho gia đình. Tên lính Nhật còn định giở trò đồi bại với , chúng tỏ cực kỳ thích thú nghiên cứu đôi chân bó của .
Cha chồng giận đến mức tát chồng ngã nhào, dùng chiếc gậy mới nện mạnh lưng bà khiến bà nôn m.á.u.
"Đồ ngu ! Bao nhiêu năm nay bảo liên lạc với lũ nhà ngoại , bà coi lời như gió thoảng mây bay ?"
Tinhhadetmong
Cha chồng định đ.á.n.h tiếp nhưng ngăn .
"Con dâu vì đuổi khéo tên Hán gian mà đến sự trong sạch của cũng chẳng màng. Còn bà? Là một , chỉ vì chút ích kỷ, vì chứng thực cái xác mà dám bắt tay với quân Nhật, thấy bà mất trí ! Bà phân biệt ai là kẻ g.i.ế.c con ?"
"Cái nhà nuôi nổi bà nữa. thể để con dâu chịu oan ức, cũng thể để nó rơi tay quân Nhật! Chỉ vì bà mà con dâu sỉ nhục như thế, bà đập đầu c.h.ế.t cho xong? Từ nay về , đường ai nấy , bà về nhà bà, đường , đôi bên nợ nần gì nữa!"
Nói đoạn, cha chồng ngay thư hòa ly, chẳng thèm liếc chồng lấy một cái. Ông vịnh tay , chậm rãi bước lên lầu.
18
Đôi khi vẫn chẳng thể hiểu nổi, tại chồng cố chấp đến thế? Một đạo lý đơn giản như , bà chịu hiểu cho cam? Ai mà chẳng cái xác đó là , nhưng chúng buộc nhận! Nếu , sẽ còn gặp nguy hiểm gấp bội phần.
Chúng chỉ nhận, mà còn tổ chức một tang lễ thật long trọng, ai nấy đều than t.h.ả.m thiết hơn cả khi bà nội mất. Khó khăn lắm mới đuổi khéo tên Hán gian, mà chồng nông nỗi . Kết quả là quân Nhật để mắt tới , định bắt . Nếu cha chấp nhận ký giấy tặng tòa nhà văn phòng kiểu Tây cho chúng, lẽ chẳng còn cơ hội mà nữa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chim-en-truoc-nha-vuong-ta-nam-xua/chuong-11.html.]
Nói hận chồng là dối. ngờ, để trừ hậu họa về , cha dứt khoát ly hôn với bà. Mẹ chồng thất thần rời , đến cả quần áo trang sức cũng chẳng mang theo món nào. Không một ai hỏi han xem bà , cứ như thể con từng hiện hữu trong gia đình .
thẫn thờ đôi tất kính mà bà tặng ngày nào, những tiếng vui vẻ như vẫn còn đây. tại , tại thứ đổi đến mức ?
Cha bàn với rằng nơi thể ở lâu, chúng cần rời ngay trong đêm. Cha cho hầu giải tán, nhờ quen lo lót tờ giấy thông hành khỏi thành, ông hỏi . căn phòng ở bấy lâu, mỗi góc nhỏ đều in đậm hình bóng của . Suy nghĩ hồi lâu, cắt tấm ảnh chụp chung duy nhất của và , giấu kỹ lớp áo trong, đặt sát bên bản danh sách . Chuyện ngay cả cha cũng .
Cũng may tất cả, nếu , chẳng chồng vì nôn nóng tìm con mà lộ bản danh sách . đưa tay sờ tấm ảnh qua lớp áo. Anh bảo vì mà sống tiếp. Vậy thì sẽ nỗ lực mà sống. Mang theo cả kỳ vọng và hy vọng của .
Vì trong đêm nên thể mang theo nhiều đồ đạc, và cha nép một chiếc xe ngựa chở đầy thức ăn thừa và rác rưởi. Giữa mùi hôi thối nồng nặc, cuối cùng chúng cũng thoát ngoài.
Cứ ngỡ thoát sẽ tia hy vọng mới, nào ngờ tứ phía đều là cảnh hoang tàn đổ nát. Quân Nhật thực hiện chính sách "ba sạch": g.i.ế.c sạch, đốt sạch, phá sạch. Đâu cũng là cảnh dân lầm than, thê lương đến tột cùng. Ban đầu, còn mủi lòng chia chút lương khô cho những lánh nạn khác. nhận , lòng hiểm ác khôn lường, kẻ thấy gầy gò mang đôi chân bó nên nảy ý đồ . Nếu khẩu s.ú.n.g trong tay cha thị uy, lẽ "ăn tươi nuốt sống" từ lâu .
Suy tính kỹ, quyết định cho cha về kho lương của bà nội. Nghe xong, một đàn ông trải bao sương gió như cha đỏ hoe mắt. Ông thở dài, chậm rãi bảo :
"Bà nội lúc sinh thời từng dặn cha: Nếu con nhắc đến, cha coi như gì. Còn nếu con chủ động , nghĩa là con dành cho cha sự hiếu thảo tuyệt đối, coi cha là thiết nhất, và cha đối xử với con như con gái ruột thịt..."
Nói đến đó, cả hai chúng đều . Không ngờ đến lúc lâm chung bà nội vẫn để "đòn cân não" , chính là để cho một sự lựa chọn cuối cùng. Nếu cả đời , cha cũng cả đời núi, vì bà dặn: đó là của để dành cho cháu dâu, ai cũng tơ hào, dù c.h.ế.t đói.
sụt sịt, quỳ xuống lạy cha một lạy: "Nếu cha chê, từ nay về , cha chính là cha ruột của con!"