Chìm Đắm - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-05-03 21:18:21
Lượt xem: 1
“Anh Trần thong thả nhé!”
Tô Tô giữ nụ tiêu chuẩn đến mức hở cả răng, vẫy tay tiễn đối tượng xem mắt đầu tiên trong ngày.
Thấy bóng dáng Trần xa, cô mới đầu thở phào nhẹ nhõm.
Kể từ khi cô nghiệp và , Tô bắt đầu săn lùng đủ đối tượng xem mắt cho cô khắp các trang web hẹn hò lẫn ngõ ngách của khu phố.
Mẹ Tô chọn ảnh lúc nhỏ của cô khi các nét còn rõ ràng, nhưng kỳ lạ là kết bạn để xem mắt nhiều, nếu do tan ngang qua, tận mắt thấy tấm ảnh ở góc xem mắt, cô tưởng vận đào hoa của cuối cùng cũng đến .
Tô Tô thở dài, liếc lịch trình tiếp theo, đối tượng thứ hai sẽ đến nửa giờ nữa.
Cô mệt mỏi xoa xoa thái dương, cúi đầu nghịch điện thoại. Bất chợt, phía đối diện một xuống. Dáng thanh mảnh nhưng trông khá cao lớn, xuống với tư thế tùy tiện, hai chân giang rộng một cách bất cần.
Chỉ dựa ấn tượng đầu tiên , Tô Tô gạch một dấu chéo thật lớn trong lòng. Quả nhiên, là mấy đóa đào hoa nát vây quanh, đối phó với hạng thì chỉ thể gậy ông đập lưng ông.
Tô Tô học theo dáng vẻ của , cũng giang chân , gác chân lên chân trái, lười biếng bắt chéo chân.
Cô chẳng buồn ngẩng đầu lên, trực tiếp đẩy thực đơn tới mặt : “Anh Trì, xem xem uống chút gì?”
Ngoài dự liệu, đối phương hề đáp .
Tô Tô nghi hoặc liếc mắt lên, bắt gặp một đôi mắt cáo đầy tính công kích. Đôi mắt dài hẹp khẽ nheo , dường như một luồng thở nguy hiểm đang lan tỏa xung quanh.
Khóe môi nhếch lên một nụ ngạo mạn, đôi mắt rũ xuống cô, lạ lẫm, nhưng quen thuộc đến kỳ lạ.
Cô ảnh của đàn ông họ Trì , nhưng mặt và trong ảnh khác hẳn . Chẳng lẽ đây là kiểu... ảnh lừa tình phiên bản mới? cũng đến mức tự dán ảnh của lên chứ.
Tô Tô cẩn thận quan sát gương mặt đối phương một nữa, vẫn cảm thấy quen.
Tửu Lâu Của Dạ
Cô nhíu mày, tổng thấy giống một bạn học cũ hồi cấp ba. Cô lật bản ảnh nghiệp trong điện thoại, ngẩng đầu đối chiếu một lượt.
Phá... phá án ! Đây chẳng là Lộ Minh Bạch, đại ca trường học ngay lưng cô, kẻ mà mỗi tuần cơ bản chỉ học một ngày và ai dám đắc tội đó ?
Tô Tô cố lục lọi trí nhớ nhưng tài nào nhớ nổi đắc tội với vị thần linh thần long kiến thủ bất kiến vĩ, thấy đầu thấy đuôi, cả nửa đời chẳng chút giao thiệp nào từ bao giờ.
Lộ Minh Bạch tập trượt tuyết ván đơn từ nhỏ, năm lớp mười đặc cách đội tuyển tập huấn quốc gia.
Dù bố ủng hộ trượt tuyết, nhưng họ cũng yêu cầu nghiêm khắc rằng bỏ bê việc học, nên mỗi khi thời gian nghỉ đều trường, chỉ là vị thiếu gia vốn tính phản nghịch, đến trường chỉ để ngủ, nghịch điện thoại, chơi game, hoặc tiện tay cướp bài tập của khác để chép bừa .
Suốt ba năm cấp ba, Tô Tô gặp đếm hết mười đầu ngón tay. Mà lúc , cô càng cảm thấy phiền não hơn khi tại đột nhiên vướng pho tượng Phật lớn .
“Cái đó... đại ca , nhầm chỗ ?”
Tô Tô đặt điện thoại xuống, bất giác ngay ngắn . Người đàn ông đối diện khẽ điều chỉnh tư thế, khoanh tay lười biếng cô:
“Vừa nãy còn mời uống nước ? Sao thế, đầy hai phút đuổi khách ?”
“...”
Tô Tô khổ mà nên lời, ngón tay cô bồn chồn vân vê đầu gối: “Vừa nãy là nhận nhầm với đối tượng xem mắt của . Hơn nữa, hẹn là Trì, lẽ... cũng họ Trì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chim-dam-aluw/chuong-1.html.]
Người đàn ông sững một chút cúi đầu khẽ, giơ tay rút lấy cuốn thực đơn, liếc qua một lượt thản nhiên đáp:
“Ừ, họ Trì.”
“???”
Đổi họ ngay tại chỗ luôn mới chịu chứ.
Tô Tô nhéo mạnh đùi một cái, cố gắng kiềm chế câu vạch trần đang chực chờ thốt , nhưng đôi khi, rõ ràng não bộ phanh , mà cái miệng c.h.ế.t tiệt cứ thích chạy rông.
“Rõ ràng họ Trì, lừa chứ.”
Lời lầm bầm của cô đối phương thu trọn tai sót chữ nào. Lộ Minh Bạch khẽ ngước mắt lặng lẽ cô, giây bất chợt nghiêng đầu thành tiếng:
“Ồ, hóa vẫn còn nhớ . Vậy bạn cũ gặp , cũng nên mời một ly nước nhỉ?”
Tìm hung thủ , hóa là đến để uống chực.
Tô Tô định mở miệng đáp lời thì chiếc điện thoại đặt cạnh tay rung lên, là tin nhắn từ đối tượng xem mắt gửi đến.
[Đối tượng xem mắt 14: Cô Tô, đến cửa , cô đang ở vị trí nào ?]
[Tô Tô: ở bàn thứ hai cạnh cửa sổ.]
[Đối tượng xem mắt 14: Có là cái bàn... mà đối diện cô đang một đàn ông đó ?]
“...”
Quên mất, cục nợ Lộ Minh Bạch vẫn còn ở đây.
[Tô Tô: , chính là bàn đó. Anh đừng hiểu lầm, đây chỉ là bạn cũ của thôi.]
Cô thở phào đặt điện thoại xuống, đó lịch sự hỏi Lộ Minh Bạch: “Cậu... thể đổi sang bàn khác ?”
Bàn tay đang lật thực đơn của khựng , ngẩng lên cô:
“Đối tượng xem mắt tiếp theo đến ? Sợ hiểu lầm ? Là do ai theo đuổi, là nếm trải nỗi khổ của tình yêu ?”
“...”
Tô Tô vốn hiền lành gì, nhất là khi ai đó đụng chạm đến vấn đề cô theo đuổi. Ngay cả là bạn bè thiết nhất, cô cũng sẽ nhịn mà bùng nổ, cũng .
Cô định dậy phản bác thì một đàn ông mặc vest, giày da với dáng vẻ đạo mạo bước tới bàn. Anh Lộ Minh Bạch với vẻ đề phòng, sang hỏi Tô Tô:
“Cô Tô, đây là...?”
Tô Tô hít sâu một , nặn nụ công nghiệp:
“Chào Trì, đây là bạn học cũ của , chúng vô tình gặp thôi.”
Nói xong, cô ném cho Lộ Minh Bạch một ánh mắt sắc lẹm, hiệu cho mau ch.óng rời , nhưng Lộ Minh Bạch dường như hề thấy tín hiệu đó. Anh thong thả gấp cuốn thực đơn , tự ý gọi một ly cà phê đen đường, đó tựa lưng ghế, vẻ xem kịch mà :
“Hai cứ tự nhiên, đây hóng gió chút thôi, phiền chuyện đại sự của hai .”
Tô Tô: “...” Cậu đây thì ai mà xem mắt cho nổi!