Trong khi cách nhà quá xa, hoài bão cũng chẳng cao vời vợi.
Khi rảnh rỗi thích leo núi, những môn thể thao mạo hiểm cảm giác mạnh như đua xe.
Còn thích ru rú ở nhà chăm hoa cỏ hơn.
Sự dịu dàng của chỉ là vỏ bọc bên ngoài, bên trong cất giấu sự tàn nhẫn ai .
Còn trái ngược với .
"......"
Từ khoảnh khắc gặp ở sân bay, lẽ nên sớm hiểu .
và Chu Độ vốn dĩ hợp để ở bên .
Có lẽ sớm thích một khác trong vô thức từ lúc nào chẳng ...
16.
Khi bước khỏi sân bay.
Vai một ăn xin ngược chiều đụng .
Ông vội vàng, nhưng vẫn ngoảnh mặt một tiếng xin .
"Xin nhé."
nhếch khóe môi: "Không ."
Gương mặt đó thoạt vô cùng quen thiện, quen thuộc.
vắt óc suy nghĩ thế nào cũng thể nhớ là gặp ở .
Cho đến khi bóng lưng ông ngày một xa dần, mất hút giữa biển mênh m.ô.n.g.
Đêm hôm đó, liền mơ một giấc mơ về trải nghiệm từng bắt cóc của bản .
Trong giấc mơ, đó là năm học đại học năm thứ ba.
Một vụ bắt cóc mà cảnh sát miêu tả vô cùng hung hiểm, còn thì chỉ như ngủ một giấc.
Năm ba đại học, đang t.ử tế đường thì đột nhiên hai đàn ông lạ mặt bắt cóc.
trong trí nhớ của chỉ việc đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê, trói gô ở hàng ghế .
Tỉnh dậy thì bình an vô sự trong bệnh viện.
Cảnh sát cạnh giường bệnh, kể với bố rằng tình hình lúc đó vô cùng nguy hiểm.
Hai gã côn đồ đó là những kẻ lưu manh trốn nã năm, sáu năm trời, gần đây cảnh sát nhắm tới, chúng liền bắt cóc một con tin để tìm cách tẩu thoát thêm nữa.
Còn chính là con tin xui xẻo đó.
Nếu phát hiện kế hoạch đào tẩu thất bại, chúng chắc chắn sẽ chút do dự mà g.i.ế.c c.h.ế.t để bia đỡ đạn.
May xe của chúng t.a.i n.ạ.n đường, một tên c.h.ế.t còn một tên thương nặng.
Bị cảnh sát tóm gọn ngay tại trận.
Góc độ đ.â.m va hiểm hóc, khéo hàng ghế chịu ít tổn thương nhất.
Do đó chẳng hề sứt mẻ gì.
Đang lúc thầm cảm thấy may mắn, bối cảnh trong giấc mơ đột ngột chuyển đổi.
Trên xe của bọn bắt cóc, trói c.h.ặ.t ở băng ghế , bất tỉnh nhân sự.
Tên bắt cóc ở ghế phụ lái bồn chồn gương chiếu hậu của chiếc xe.
"Đại ca, phía ngoài xe cảnh sát , nó còn một chiếc xe thể thao cứ bám theo chúng mãi."
Tên bắt cóc lái xe điềm nhiên thẳng về phía , nặn một nụ gắt gao nham hiểm như ác quỷ.
"Mặc xác ."
"Xuống khỏi đoạn đường là chúng thể cắt đuôi bọn họ ."
Ngày càng tiến gần đến ngã rẽ phía , chiếc xe thể thao bỗng chốc tăng tốc, lấy một tốc độ mà chẳng ai kịp phản ứng lao sầm xe của bọn bắt cóc.
Tiếng động cơ gầm rú, tiếng còi cảnh sát hụ, tiếng la hét... đồng loạt ùa trong tâm trí .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chiec-vay-cong-chua-mau-den/chuong-6.html.]
Vô cảnh sát vây quanh .
Giữa lớp khói bụi mịt mù bốc lên, rõ mặt ở vị trí ghế lái của chiếc xe thể thao .
Là Lục Tây Châu.
Những dòng m.á.u tươi ồ ạt chảy dọc từ trán xuống, cả chìm trạng thái hôn mê từ lâu.
cuống cuồng lao đến cứu .
từ đầu đến cuối, vẻ như chỉ là một ngoài quan sát.
Chẳng thể mảy may nhúc nhích.
Khung cảnh một nữa chuyển sang bệnh viện.
Lần , thấy thư ký riêng của Lục Tây Châu là Tiểu Trần.
Đèn phòng phẫu thuật tắt phụt.
Bác sĩ bước , lắc đầu với Tiểu Trần.
Ông : "Đôi chân của giám đốc Lục cuối cùng vẫn giữ ."
17.
Một giờ sáng, giật tỉnh giấc.
thuyết phục bản rằng đó chỉ là một giấc mơ.
mức độ chân thực của bộ giấc mơ đó quá cao.
Là cái mức độ mà khi choàng tỉnh hồi tưởng , vẫn thể cảm nhận m.á.u huyết lạnh toát trong chớp mắt.
cầm điện thoại lên gõ chữ, đôi tay run rẩy.
"Lục Tây Châu, em gặp ."
Anh trả lời ngay lập tức:
"Em mặc quần áo ấm , hai mươi phút nữa hẵng xuống lầu."
"Không, gửi định vị , em đến gặp ."
Bên hiện lên chữ đang soạn tin lâu, vẻ như đang đắn đo điều gì.
Cuối cùng gửi đến một vị trí định vị.
Lúc thấy Lục Tây Châu, đang ngọn đèn đường nơi đầu con hẻm nhỏ.
Dáng cao gầy bệ vệ, đỗi bắt mắt.
Thấy xuống xe, sải bước tiến về phía .
Nơi cuống họng nghẹn đắng, cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào.
"Kiếp , chân của mà xảy chuyện ?"
"Đâu vì đuổi theo tàu cao tốc gì đó, mà là vì cứu em đúng ?"
Lục Tây Châu gì, bước chân bỗng chốc cứng đờ.
Dường như đang kinh ngạc tự hỏi tại chuyện .
"Có nếu em hỏi, kiếp cũng định giải thích luôn ?"
Lần , hề chần chừ.
"."
giận đến đỏ hoe cả mắt, nhưng chẳng mở miệng thế nào.
Giằng co bao lâu, Lục Tây Châu chợt nhíu mày.
Anh kéo về phía , lòng bàn chân như đổ chì, nặng trĩu lạ thường.
Lục Tây Châu ấn xuống chiếc ghế dài ven đường.
"Ngồi xuống ."
====================