Chiếc áo hai dây giá 689 tệ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-19 20:13:46
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô nhân viên vui vẻ đồng ý nhưng ngay khi cô định cầm lấy chiếc áo, Diệp Tiểu Linh bất ngờ gào lên:
"Cô cái gì ?! Chị chủ lát nữa đến tiệm kiểm tra, lo ủi áo cho xong? Không thấy đang bận tối tăm mặt mũi !"
Cô nhân viên ngơ ngác:
"Kiểm tra? Sao nhỉ..."
Chưa dứt câu, Diệp Tiểu Linh quát to hơn:
"Cô hỏi nhiều thế gì, bảo gì thì ! Mới mà cái gì hả?"
Cô nhân viên đành hạ giọng xin :
"Thật ngại quá, lát nữa sẽ giúp cô nhé..."
Diệp Tiểu Linh sang :
"Chỉ còn cách phiền cô đợi thêm chút nữa, chị chủ kiểm tra là chuyện quan trọng!"
kiểm tra điện thoại, bạn báo đường gặp t.a.i n.ạ.n nên tắc nghẽn, chắc mất thêm nửa tiếng nữa.
"Đằng nào cũng đợi, còn hơn !"
Thoắt cái qua thêm hơn hai mươi phút.
Diệp Tiểu Linh cuối cùng cũng xong việc. Cô nhân viên định tiến về phía Diệp Tiểu Linh lệnh kho phía sắp xếp quần áo.
Cô thong thả cầm chiếc áo hai dây lên, lật qua lật xem đến năm sáu mới chịu đặt xuống.
Cuối cùng, cô bình tĩnh cầm hóa đơn qua ném sang một bên, :
"Ngại quá, cái áo trả !"
giật , vội vàng hỏi dồn:
"Áo vấn đề gì ?"
Diệp Tiểu Linh thái độ ngạo mạn:
"Áo vấn đề gì nhưng tiệm quy định trong vòng 48 giờ mới trả hàng tiền, cô quá thời hạn !"
4
"Chúng tính thời gian trả hàng theo đúng thời gian hóa đơn. Cô thanh toán thành công lúc 6 giờ 10 phút chiều hôm , tính đến 6 giờ 10 phút hôm nay là tròn 48 tiếng. Cô tự xem quá giờ ?"
cầm điện thoại lên kiểm tra, chà, đúng là quá thật!
Mà còn quá tận hai phút cơ đấy!
tức vội.
đến tiệm từ tầm 5 giờ 20, chỉ riêng việc đợi cô gần năm mươi phút , nếu thì mà quá giờ !
"Quá giờ của . đến từ sớm, cô cứ ngâm chịu kiểm tra bắt đợi gần năm mươi phút, thì mà trễ ?"
Diệp Tiểu Linh khoanh tay n.g.ự.c, mỉm :
"Đó là do cô chú ý thời gian thôi. Đợi lâu giục ? chỉ trách nhiệm đối chiếu thời gian và hàng hóa, quá giờ là trả , còn nguyên nhân thế nào thì liên quan đến !"
Cô rũ bỏ trách nhiệm sạch sành sanh!
tức phát điên, định cầm đồ bỏ thì Diệp Tiểu Linh giữ c.h.ặ.t lấy :
"Hàng trả , thế nên phiền cô bù nốt 1200 tệ còn thiếu hãy !"
giận tím , cô gây nông nỗi mà còn dám bắt bù tiền?
thèm đếm xỉa, định tiếp tục bước ngoài thì Diệp Tiểu Linh chặn ngay cửa:
"Sao, chịu trả tiền ăn quỵt ? Có nhục thế! Tin báo cảnh sát bắt cô ?"
Thái độ đó rõ ràng là đưa tiền thì đừng hòng rời khỏi đây!
Thấy dừng bước, Diệp Tiểu Linh lộ vẻ đắc thắng:
"Sao nào? Sợ chứ gì? Cô còn đang học đấy, đồn cảnh sát xem cô ăn thế nào!"
Nhìn vẻ mặt đạt mục đích của cô , bỗng chốc hiểu !
Có lẽ ngay từ đầu Diệp Tiểu Linh hề ý định cho trả hàng!
Hôm qua với cô là hôm nay lịch học cả ngày, 4 giờ rưỡi mới kết thúc.
Thế nên Diệp Tiểu Linh mới khăng khăng bắt đích đến tiệm. Những lời than bận bịu chị chủ kiểm tra đều chỉ là lý do kéo dài thời gian, mục đích chính là để thể trả hàng mà buộc bù tiền!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chiec-ao-hai-day-gia-689-te/chuong-2.html.]
Hèn gì lúc cô nhân viên giúp, cô sức ngăn cản.
Nghĩ đến đây, càng thêm tức giận.
là coi như kẻ ngốc để dắt mũi mà!
Bạn gọi điện báo hiện trường t.a.i n.ạ.n phức tạp, cần xử lý lâu nên tạm thời qua .
Vì , đành hẹn bạn cuối tuần.
Cúp máy, Diệp Tiểu Linh thúc giục:
"Đừng mất thời gian của nữa, mau bù tiền , kẻo ảnh hưởng đến việc kinh doanh của tiệm!"
xoay xuống:
" gặp quản lý tiệm các !"
tận mắt xem xem ông chủ kiểu gì mà dung túng nhân viên trò mèo thế .
Diệp Tiểu Linh chẳng hề sợ hãi:
"Tìm quản lý cũng vô ích thôi, tiền vẫn bù! Hơn nữa quản lý tiệm bận lắm, chắc tiếp cô , cô tưởng là ai chứ?"
điện thoại dán bên cạnh quầy thu ngân, nhanh nhận câu trả lời khẳng định.
Nửa tiếng , đến là một nữ quản lý trông phúc hậu.
Quả nhiên, khi tường tận sự việc, bà lập tức phê bình Diệp Tiểu Linh:
"Cô ăn kiểu gì thế? Chuyện như cũng nhầm , bắt khách hàng nhiều , còn mau xin !"
Diệp Tiểu Linh mặt đầy cam chịu, miễn cưỡng cất lời xin .
thở phào nhẹ nhõm thì quản lý tiếp lời:
"Tuy nhiên…"
5
"Số tiền chênh lệch cô vẫn cần bù. Trách nhiệm chính là do nhân viên của , , giảm cho cô 300 tệ, cô chỉ cần trả 900 là , cũng sẽ tăng cường đào tạo nhân viên!"
Nói đoạn, bà giơ mã QR thanh toán .
Diệp Tiểu Linh chuyển từ buồn sang vui, nở nụ đắc ý.
Sau giây lát ngạc nhiên, bày tỏ thái độ:
" sẽ bù tiền . Mọi sai lầm đều do cô gây thì tự cô gánh chịu hậu quả. Hơn nữa thái độ cô tệ, tìm cách ngăn cản trả hàng, đây chẳng là ép bù tiền ? Nếu bù thì cô tự bỏ tiền túi , bằng thì cứ trả hàng cho !"
Quản lý suy nghĩ một lát từ chối:
"Nhân viên tất nhiên là , thế nên mới giảm cho cô 300 tệ đấy thôi. Còn về việc trả hàng, tiệm chúng quy định, quá thời gian là chắc chắn trả!"
Thấy thái độ kiên quyết, Diệp Tiểu Linh bắt đầu ầm ĩ:
"Chị Hồng ơi, báo cảnh sát luôn ! Cô rõ ràng ăn quỵt đồ đấy! Còn dám c.ắ.n ngược , để xem cảnh sát đến cô thế nào!"
Chị Hồng nặn nụ :
"Cô bé , chị cũng là buôn bán nhỏ lẻ, dễ dàng gì. Hay là mỗi bên lùi một bước , cho trả hàng nhưng chỉ 30% tiền, cô thấy ?"
thể nhịn nữa.
30% cơ đấy?!
Tiền cầm về tay chỉ hơn năm mươi đồng, bù lỗ mất hơn một trăm, áo thì trả , đúng là mất cả chì lẫn chài!
hừ lạnh một tiếng, vốn tưởng chị chủ cửa hàng sẽ hiểu lý lẽ, xem nghĩ nhiều .
"Cô tưởng ngu ? Muốn trả thì trả bộ, chỉ hai lựa chọn: một là cô bù tiền, hai là trả hàng tiền!"
Chị Hồng còn nữa, giọng điệu trở nên khó :
"Cô gái nhỏ, cô là . Áo 689 tệ một cái mà cô định cầm với giá 89 tệ, gì đạo lý đó? Người trẻ tuổi đừng suốt ngày nghĩ cách dùng mấy trò vặt để chiếm lợi. Diệp Tiểu Linh sai, nếu thực sự báo cảnh sát lớn chuyện thì cho cô ."
Nói chị đẩy mã thanh toán về phía , còn hiệu cho Diệp Tiểu Linh đóng cửa tiệm .
"Chuyện 900 tệ thôi mà, trả là xong. Không trả thì cô cũng đừng hòng rời khỏi đây, đến lúc đó mà thật thì..."
Chị Hồng hết câu, thấy chiếc điện thoại giơ lên thì đột nhiên trợn tròn mắt.
"Báo cảnh sát ? Không cần phiền đến chị , báo giúp chị !"