Ủa, mít ướt thế nhỉ?
Thư Nghiên thầm nghĩ thu hồi ánh , định bụng sẽ bắt đầu cầu nguyện cho chị.
Thế nhưng chỉ trong một tích tắc, đầu óc con bé bỗng trở nên thông suốt lạ thường.
"Anh Phó , cho em hỏi một chút... điện thoại của bốn đuôi là 2420 ?"
Phó Tân Ngôn khi vẫn kịp định thần , chỉ vô thức khẽ gật đầu xác nhận.
Thư Nghiên lập tức phắt dậy, chỉ tay về phía với vẻ mặt sững sờ: "Hóa ... chính là 'Mặt Trăng' đó !"
"Gì cơ?" Phó Tân Ngôn ngơ ngác con bé, hiểu "Mặt Trăng" nghĩa là gì.
"Đó chính là cái tên mà chị em lưu trong danh bạ cho điện thoại của đấy!"
Khi nhận đàn ông mặt chính là mà chị gái bấy lâu nay vẫn thầm thương trộm nhớ, Thư Nghiên bỗng xì hệt như một quả bóng xịt, con bé sụp xuống ghế thở dài: "Chỉ điều... chị bao giờ dám thực sự gọi cho cả. Chị lén lôi điện thoại của một giữa đêm thôi."
Thư Dao cứ ngỡ bản che giấu giỏi, nhưng những thiếu nữ đang độ tuổi dậy thì vốn là những sinh vật cực kỳ nhạy bén.
Thư Nghiên sớm lờ mờ đoán chị tình cảm sâu đậm với chủ nhân của cái tên "Mặt Trăng" .
Cô bé buông một tiếng thở dài đầy tiếc nuối: "Tiếc thật đấy, chị em thích đến nhường nào, mà giờ sắp sửa đính hôn với khác mất . Thế thì chị em bây giờ..."
"Không hề khác nào cả." Phó Tân Ngôn đột ngột lên tiếng.
Anh chằm chằm Thư Nghiên với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Từ tới nay, trong lòng vẫn luôn chỉ duy nhất cô mà thôi."
"Vậy... với chị em quen từ lâu lắm ?"
Thư Nghiên một nữa giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
"Chị đồng ý lời cầu hôn của ? Sao chị chẳng kể gì với em hết ?"
Phó Tân Ngôn im lặng, khẽ mặt chỗ khác.
“Vẫn còn kịp cầu hôn..." Sau khi ngập ngừng một chút, mới tiếp: " thực , bọn chính là thanh mai trúc mã."
, họ từng yêu từ lâu, lâu về .
16
Cuối cùng, chiếc đèn đỏ báo hiệu cửa phòng phẫu thuật cũng vụt tắt.
Giây phút mệt mỏi mở mắt tỉnh trong phòng chăm sóc đặc biệt, ánh đèn trắng ch.ói lòa phía khiến nhíu c.h.ặ.t đôi mắt vì cảm giác đau nhức và choáng váng.
Ngay chính lúc , một bóng dáng cao lớn bỗng nhiên xuất hiện trong tầm của , nhẹ nhàng che thứ ánh sáng ch.ói chang đang hắt xuống từ cao .
Phó Tân Ngôn vẫn mặc nguyên bộ quần áo từ ngày hôm qua, đôi mắt vì thức trắng đêm mà hằn lên những tia m.á.u đỏ ngầu.
Trông bộ dạng lúc thực sự phần nhếch nhác.
trêu chọc một chút, nhưng chẳng thể nào nhếch mép nổi.
Thuốc tê hết tác dụng, cảm giác đau đớn lúc thực sự như lấy mạng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-minh-co-ay-thay/chuong-13.html.]
Thấy cứ dán mắt trân trân, Phó Tân Ngôn khẽ mím môi, ngập ngừng bảo:
"Anh 'đánh lộn' với Thư Nghiên một trận mới tranh cái suất thăm em đầu tiên đấy."
Trời ạ, còn giành giật với cả trẻ con nữa, thấy quá đáng lắm hả?
"Chuyện liên quan đến đại sự cả đời của , nên buộc đối đãi thật trịnh trọng mới ."
Hả? Sao tự dưng câu chuyện "bẻ lái" sang hướng ?
"Em cho thật kỹ ."
Ờ, thì .
Hai chúng cứ thế trao đổi với trong im lặng, nhưng lẽ lọt mắt mấy cô y tá ngoài , thì trông Phó Tân Ngôn cứ như đang lẩm bẩm một hệt như ma nhập .
"Thư Nghiên với rằng... vẫn còn chính thức cầu hôn em."
khẽ chớp chớp mắt.
Tự dưng lúc Phó Tân Ngôn trở nên vặn vẹo và e thẹn một cách lạ thường.
Ngay chính lúc , hình như bên ngoài xảy chuyện gì đó khiến gian đột ngột truyền đến một trận ồn ào.
Tuy nhiên, nhờ khả năng cách âm của phòng chăm sóc đặc biệt nên nó chẳng mảy may ảnh hưởng gì đến chúng cả.
Chỉ thấy Phó Tân Ngôn khẽ móc điện thoại , liếc thời gian nở một nụ rạng rỡ:
"Đã chính thức bước sang năm mới âm lịch ."
Anh mỉm : "Năm thứ mười, cuối cùng cũng đến ."
Ngoại truyện: Phó Tân Ngôn
1.
Tháng đầu tiên khi chia tay, Phó Tân Ngôn thường xuyên giật tỉnh giấc giữa đêm khuya.
Chỉ khi chợt nhận Thư Dao còn ở bên cạnh nữa, mới bàng hoàng nhớ rằng hai vốn đường ai nấy .
Thời gian đầu, luôn cảm thấy bản tài nào thích nghi nổi với sự trống trải .
Mỗi khi thấy những món đồ mà Thư Dao thích, vẫn giữ thói quen mua về sai mang tặng cô.
Mãi cho đến khi trợ lý báo cáo rằng Thư Dao đem bán sạch sành sanh những thứ đồ đó, mới lặng trầm ngâm suy nghĩ một lúc, bắt đầu đổi bằng cách âm thầm chuyển tiền tài khoản của cô.
Về , Thư Dao dứt khoát thèm phản hồi bất kỳ tin nhắn nào của nữa.
Cô quyết định lên vùng núi xa xôi để dạy học tình nguyện, khiến Phó Tân Ngôn mất cơ hội gặp mặt cô, cũng chẳng còn cách nào để tạo những cuộc chạm trán tình cờ như nữa.
Anh luôn mang trong lòng nỗi lo nơm nớp về cô.
====================