và Tần Thương Ngôn cùng qua đó, chị nâng mặt lên hôn một cái rò kêu.
“Dạo sống lắm đây, mặt mũi trắng trẻo hồng hào hẳn .”
Tần Thương Ngôn cau mày, rút khăn giấy lau mặt cho kín đáo kéo nấp lưng .
Chị giận quá hóa .
“Cậu ghen cả với cơ ? Ai là lúc cầu xin bắc cầu kéo mối cho hả?”
Tần Thương Ngôn im lặng, liền đưa tay chọt chọt tay .
“Hóa là chủ động tìm chị em ?”
Anh ngoảnh đầu , ánh mắt dịu dàng như nước.
“Về nhà kể cho em .”
hi hí, nào hỏi cũng lấp l.i.ế.m cho qua, tối nay vẻ như định khai hết bí mật cho .
Chị gái vốn dĩ luôn nhân duyên .
Chị xinh , tự tin hào phóng, khác xa với đứa con gái hướng nội như .
ăn quen đồ ăn trong bữa tiệc của chị, Tần Thương Ngôn liền chui bếp mở “tiểu táo” nấu riêng cho , chị thấy chỉ lắc đầu cạn lời.
“Chiều chuộng đến nông nỗi , cầu trời kiếp cũng gặp con mị ma cực phẩm thuộc về riêng .”
cảm thấy ngượng, bèn lấy cớ vệ sinh.
Lúc bước , bất ngờ chạm mắt với đàn ông cách đó xa.
Tim bỗng lỡ mất một nhịp.
Giang Úc lặng lẽ đó, ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy buông.
“Ương Ương...”
Đã hơn nửa năm trôi qua kể từ cuối gặp mặt, Giang Úc gầy nhiều, nét hoang dã và vẻ tự kiêu giữa trán dường như mài mòn sạch sẽ.
Khóe mắt hoe đỏ, rõ ràng khóe môi đang nhưng nước mắt thi lã chã tuôn rơi.
“Lâu gặp, dạo em sống chứ?”
gật đầu, tầm mắt vô tình chạm tới đôi tay . Đôi bàn tay vốn thon dài trắng ngần ngày xưa giờ đây trở nên thô kệch chai sạn vô cùng, đang khoác bộ đồ vườn rách rưới.
nghẹn họng, hóa chị gái đem trả hàng, mà nhốt bọn họ ở hoa viên phía cu li khổ sai.
“Không ngờ vẫn còn gặp em, nhớ em lắm.”
Hắn dám bước tới gần, chỉ chôn chân tại chỗ, sự lưu luyến luyến tiếc đáy mắt như trào .
Hắn còn ồn ào bốc đồng như nữa. Có lẽ cuối cùng cũng nhận còn tư cách để càn, sẽ chẳng ai dung túng như xưa nữa. Hắn thu hồi những gai góc sắc nhọn, ngoan ngoãn và dè dặt cất tiếng hỏi :
“Em nhớ ? Ương Ương.”
đáp lời. Ánh sáng trong mắt Giang Úc dần tắt ngấm, rụt rè thăm dò tiến lên một bước, cau mày lùi hai bước.
Nước mắt Giang Úc tuôn trào càng dữ dội hơn.
“Ương Ương, sớm sai nhưng ngờ em tuyệt tình đến . Trước đây em cưng chiều nhất cơ mà, chỉ cần mẩy là em sẽ dỗ dành ngay, bây giờ đến điện thoại của em cũng thèm nữa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-gai-de-lai-cho-toi-hai-con-mi-ma/chuong-8.html.]
Hắn nấc lên thành tiếng, hệt như một đứa trẻ.
“ nhớ em lắm, Chu Ương Ương. Làm sai chẳng lẽ cơ hội chuộc ? Sao em nhẫn tâm thế, một chút cơ hội cũng cho . xin em đấy, về nhà, hứa sẽ bao giờ chọc em giận nữa, thật sự nhớ em lắm.”
bình thản , vẫn giữ im lặng.
Giang Úc sụt sịt mũi.
“Lần nhất định sẽ ngoan ngoãn mà, chẳng em thích nhất ? Ương Ương.”
lắc đầu, rút giấy lau khô bọt nước tay.
“Giang Úc, cũng từng thích nhất nhưng đó chỉ là những lời đường mật giường thôi, ?”
Giang Úc cuống cuồng:
“Những lời đều là thật lòng mà.”
nhạt. Dáng vẻ gấp gáp chứng minh bản yêu của lúc cũng nực hệt như cái dáng vẻ từng tranh giành với trai xem ai rời xa .
xoay bước về phía sảnh tiệc, Giang Úc lảo đảo vấp váp lao tới định níu .
“Đừng , Chu Ương Ương, xin em đừng .”
chạy hai bước, vệ sĩ túm cổ lôi xệch về.
“Đại tiểu thư lệnh , thứ mị ma hạ cấp núi trông núi nọ như mày mà còn dám quấy rối Nhị tiểu thư, sẽ đem mày trả về xưởng sản xuất để tẩy não xóa sạch ký ức.”
Tiếng của Giang Úc vọng từ phía ngày một nhỏ dần.
“Không... quên Chu Ương Ương...”
Tần Thương Ngôn bưng khay thức ăn từ bếp bước , khoảnh khắc thấy , đôi mắt cong lên mang theo ý .
“Chỉ còn thiếu món cuối cùng nữa thôi.”
Chị gái lật ngược mắt lên tận trời.
“Đây là tiệc sinh nhật của bà, hai ân ái rắc cẩu lương thì vác về nhà hả?”
Trên đường về nhà, giẫm lên cái bóng của Tần Thương Ngôn.
“Anh hứa sẽ kể cho em đấy, mau , chọn trúng em từ lúc nào thế.”
Anh nắm lấy tay , ánh đèn đường kéo chiếc bóng của hai chúng dài lê thê.
“Lúc mới khỏi xưởng, vẫn còn là một con mị ma bình thường nhất, vì cam lòng phân phát tùy tiện nên lén bỏ trốn.”
lẳng lặng bước , chăm chú lắng kể.
“Năm em học lớp 12, em từng cứu một đàn ông ?”
ngớ .
Hình như ở ngã tư đường từng bắt gặp một đàn ông ngã gục trong nền tuyết lạnh, gọi 115, đó bốc mất.
Giọng Tần Thương Ngôn mang theo ý .
“Làm gì ai gọi 115 cho mị ma cơ chứ, lúc đó chỉ là đói lả đến mức kiệt sức thôi. Đến bệnh viện phát hiện con nên quẳng đường.”
ngượng ngùng gãi gãi đầu, ánh mắt Tần Thương Ngôn như dính c.h.ặ.t lấy .