Editor: Trang Thảo.
Trợ lý Lâm gật đầu, rút thêm một bản tài liệu khác.
“Tối ngày thứ hai của chuyến công tác, lúc 6 giờ tối giờ Bắc Kinh, Doãn tổng và Hàn tiểu thư quả thực dùng bữa cùng , nhưng là để bàn công việc. Đây là bản hợp đồng thống nhất nhưng ký.”
Quản gia bên cạnh xong liền bật .
“ mà, ngay là hiểu lầm thôi.”
“Oa... cái nhà cuối cùng cũng giữ .”
Ông kìm . Trợ lý Lâm nhíu mày, vội bịt miệng ông . Lúc Doãn Xuyên Bách mới dậy.
“Mộng Kỳ, nếu hiểu lầm, em thể cho cơ hội giải thích ?”
Anh nắm tay cô, vẻ mặt nghiêm túc: “Hôn nhân trò đùa, đừng hở là ly hôn.”
Tô Mộng Kỳ sững , vẻ mặt mơ hồ.
hiểu rõ tính nó, liền : “Anh , mày còn định im lặng ?”
Nó , hít sâu một , nhắm mắt liền một mạch: “ cứ tưởng quan tâm , cũng chẳng để ý đến cuộc hôn nhân .”
“ chỉ là công cụ để đối phó với chuyện liên hôn. tự trọng, dám so với bạch nguyệt quang của . Bây giờ cô về , hai gặp , sợ hai sẽ nối tình xưa. sợ lúc về sẽ bảo rời .”
“ thầm thích sáu năm, đáp thì thôi, nếu còn đuổi thì quá nhục. Cho nên thà rời .”
Nói xong, cả Tô Mộng Kỳ như nhẹ nhõm hẳn. Những lời đè nặng trong lòng nó quá lâu.
Doãn Xuyên Bách sững, sắc mặt phức tạp. Không khí trở nên nặng nề.
Quản gia cuống lên: “Thiếu gia yêu cô mà.”
“Tục ngữ câu, tiền ở thì tâm ở đó.”
Trợ lý Lâm gật đầu: “ , Doãn tổng mua quà cho phu nhân từng tiếc tiền, nhưng tiêu cho bản tiết kiệm. Lần trời mưa ướt hết , bảo mua đồ mới mà còn tiếc.”
Doãn Xuyên Bách vội bịt miệng : “Đủ , quá .”
Quản gia sốt ruột: “Thiếu gia, đừng ngại.”
“Các im hết , để .”
Anh thở dài: “Ngoài câu đầu của chú Từ, mấy câu em đừng .”
Tô Mộng Kỳ ngơ ngác: “Sao thể?”
“Sao ?” Anh khổ: “Một thì miệng cứng, một thì cố diễn, hai năm qua cũng dễ.”
chợt nhận điều gì đó.
“Lúc đầu chỉ xem em là đối tượng liên hôn, nghĩ rằng cứ thế sống là . đó dần em thu hút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-em-tot-cung-ga-cung-ly/chuong-5.html.]
Anh dừng , giọng trầm xuống: “Ngay khi nhận điều đó, tình cờ em rằng em chỉ thích lạnh nhạt.”
“Nếu yêu em thật lòng, em sẽ nhanh ch.óng chán.”
“Vì , đành giả vờ lạnh lùng.”
Tô Mộng Kỳ: "..."
Nó hẳn là đang hối hận đến xanh cả ruột, hận thể tự tát mấy cái cho tỉnh .
"Còn nữa, thật và Hàn Phạn Hi..."
Lời dứt một tiếng gầm phẫn nộ từ ngoài cửa cắt ngang: "Doãn Xuyên Bách, đây cho !"
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay. Hàn Phạn Hi đùng đùng nổi giận bước .
"Cô đến đúng lúc lắm, chúng giải thích một thể luôn."
Hàn Phạn Hi ngẩn , thuận miệng hỏi : "Giải thích cái gì cơ?"
Trang Thảo
"Không !" Hàn Phạn Hi sực tỉnh, cơn giận bùng lên, thẳng vấn đề chính: "Anh mới là cho một lời giải thích đây ! Rõ ràng bàn là lợi nhuận ba phần trăm, hợp đồng gửi sang chỉ còn hai?"
Doãn Xuyên Bách phẩy tay, đáp qua loa: "Cái đó quan trọng, lát nữa ."
"Thế cái gì mới là quan trọng?"
"Mà khoan, dắt mũi chệch hướng thế !" Hàn Phạn Hi tức đến mức nổ đom đóm mắt.
Doãn Xuyên Bách vẫn thản nhiên: "Có đang đồn thổi về chúng , chỉ chụp lén mà còn bịa đặt chuyện chúng nối tình xưa. Việc ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của , nên cần rõ. Chúng chẳng tình cũ gì cả, đương nhiên chuyện tình cũ rủ cũng tới."
"Thế thì ? Bọn họ thích đồn thì cứ để mặc họ chứ. Anh bảo đó là tin đồn , việc gì tự chứng minh?"
Doãn Xuyên Bách nghẹn lời: " cần cô ."
"Ờ, nhưng mà liên quan gì đến ?"
Doãn Xuyên Bách: "..."
Anh hít một thật sâu, tự tiếp tục: "Lúc cô tìm yêu đương chẳng qua cũng chỉ là một cuộc giao dịch. Cô mượn danh nghĩa của để dễ dàng hoạt động ở nhà họ Doãn, nắm quyền sẽ cho cô mượn thế lực để cô giành quyền lực trong gia đình . Thế nên chúng chỉ tính là đối tác ăn, đúng ?"
", xong ? Giờ thì bàn chuyện hợp tác ..."
Doãn Xuyên Bách xoay sang phía Tô Mộng Kỳ: "Mộng Kỳ, em hiểu ?"
Anh chỉ chăm chăm Tô Mộng Kỳ, đợi đến khi nó gật đầu mới mãn nguyện : "Chúng chịu ấm ức lâu như , dù chuyện gì cũng thành thật với ."
Hàn Phạn Hi: "?"
Hàn Phạn Hi sụp đổ.
" là cái loại rẻ rúng lắm ? Có thể bàn chính sự ? Có thể nghiêm túc hả!"
"Ừ, cô ."