CHỈ ĐỘNG LÒNG TRONG MỘT KHOẢNH KHẮC - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-15 15:51:23
Lượt xem: 70

 

Văn án:

 

Ngày nghiệp, Tô Hoài Việt sải bước đầy ngạo mạn đến mặt .

 

“Dạo , đủ tư cách tập đoàn Tô thị.”

 

tham gia quy trình tuyển dụng như bình thường, sẽ mở cửa cho cô.”

 

ngạc nhiên:

 

“Ai với Tô thị?”

 

Vừa , lấy thư báo trúng tuyển của một trường danh tiếng ở nước ngoài .

 

Sắc mặt Tô Hoài Việt từng chút từng chút một sụp xuống.

 

“Cô du học? Đi xa như thế thì cô theo đuổi kiểu gì?”

 

… Không, ai theo đuổi chứ?

 

 

Chương 1

 

Tô Hoài Việt tin chắc rằng tiếp cận em gái mục đích.

 

Trong đầu luôn nghĩ mục tiêu thật sự của … là .

 

trời đất chứng giám, khi giúp Tô Yểu Yểu, là ai.

 

Hôm đó, cô mặc một bộ đồ thể thao bình thường, đeo chiếc ba lô hai quai lưng, hề món trang sức nào.

 

Nhìn chẳng khác gì bao bạn nữ bình thường trong trường.

 

Nếu nhất định điểm khác biệt, thì chắc là… cô quá đáng yêu.

 

Da trắng như sữa, đôi mắt tròn xoe, như con mèo nhỏ ngoan ngoãn.

 

Chiều thứ sáu, ngay giờ tan học, vội vàng chạy cổng trường.

 

Một tiếng , đang trong lúc học, nhận tin nhắn từ phụ của học sinh mà gia sư.

 

Chị báo rằng sa thải cần tới dạy nữa.

 

hiểu gì cả.

 

dạy hai tháng.

 

Trong bài kiểm tra ngày hôm , điểm Toán của tăng hơn 30 điểm.

 

cảm nhận rõ bắt đầu hiểu bài.

 

Khi đó, còn vui mừng sẽ thưởng một phong bao thật lớn.

 

Vật tại đang đột ngột sa thải?

 

Thế là khi tan học gọi điện ngay, nhưng đối phương bắt máy.

 

quyết định tới tận nhà học sinh để hỏi cho rõ ràng.

 

đang chạy thì cánh tay ai đó túm lấy.

 

xém nữ thì ngã nhào. bực bội phắt , thì đập mắt là một khuôn mặt vô cùng đáng thương và vô tội.

 

Cô gái chớp đôi mắt long lanh nước, mang vẻ áy náy .

 

Ánh mắt và biểu cảm kiểu đó khiến cơn giận nghẹn lai

 

Giọng cô run run, nhỏ xíu:

 

“Xin … em cố ý phiền chị … nhưng em thật sự hết cách …”

 

còn kịp phản ứng, thì nước mắt cô bắt đầu rơi, từng giọt như chuỗi ngọc.

 

“Điện thoại em mất . Không liên lạc với chú Vương, cũng tìm thấy trai. Em ở đây đợi lâu lắm .”

 

ai cũng đáng sợ quá, em dám hỏi ai. Chỉ chị hiền nhất.”

 

“Chị xinh , chắc sẽ mắng em đúng …?”

 

Xin cảm ơn vì đưa đ.á.n.h giá tích cực về gương mặt và tính khí của .

 

mà, ánh mắt cô thật sự đơn thuần.

 

Điển hình của dạng nhút nhát, hướng nội, bình thường chắc đến chuyện với lạ cũng e dè.

 

hạ giọng xuống thật mềm, sợ dọa cô bé:

 

“Em mượn điện thoại ?”

 

Cô gật đầu lia lịa: “Ừm!”

 

mở máy đưa cho cô.

 

mục nhập , hình.

 

“Ờ… em nhớ của trai.” - Giọng cô run lên, gần như sắp .

 

“Hay là em về ký túc xá ha, chị đang việc gấp.”

 

Không nhớ thì cũng hết cách.

 

Vừa , vạt áo kéo .

 

“Em… ở ký túc xá. Tối nào em cũng về nhà. Chị… chị thể đưa em về ?”

 

Giọng cô càng lúc càng nhỏ, đến mắt cũng dám ,

 

“Em sẽ trả tiền cho chị, trả gấp ba tiền xe… , gấp năm!”

 

Gấp năm tiền xe?

 

lập tức khựng .

 

 

Nhà học sinh, mai đến cũng .

 

Hoặc chiều tối gọi hỏi .

 

năm tiền xe mà bỏ lỡ chắc chắn sẽ còn.

 

hỏi: “Nhà em ở ?”

 

“Khu Hoa Sen.”

 

ngẩng phắt lên.

 

Khu Hoa Sen?

 

Cái khu nhà giàu nức tiếng trong thành phố?

 

Theo , đó là nơi cách trường hề gần.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-dong-long-trong-mot-khoanh-khac/chuong-1.html.]

mở bản đồ điện thoại.

 

Ừm, tầm tám chục tệ tiền taxi.

 

Nhân lên năm … là hơn bốn trăm.

 

Lúc về tàu điện ngầm, là lời ba trăm.

 

Quá hời.

 

Lên taxi , cô bé cảm ơn :

 

“Cảm ơn chị nha.”

 

“Không gì, nhớ giữ lời đó.” - nhắc.

 

ở Khu Hoa Sen thì chắc chắn là nhà giàu.

 

Mà nhà giàu chắc ăn quỵt.

 

Không khí trong xe lặng một lát.

 

hỏi tiếp: “À, em tên gì?”

 

“Tô Yểu Yểu.”

 

“Chị là Lý Nhã Tố.”

 

Cô bé đúng là kiểu ngoan ngoãn trầm tính.

 

Hỏi một câu, đáp một câu.

 

Không hỏi thì im thin thít.

 

Sợ khí gượng gạo, chủ động tìm chuyện .

 

Hỏi thêm mấy câu, cuối cùng cũng sơ sơ.

 

học năm nhất, khoa Văn học Trung Quốc.

 

Còn học Báo chí, cao hơn một khóa.

 

Đang nghĩ xem còn đề tài nào để , thì thấy tiếng gì đó.

 

Quay sang thì thấy mặt cô bé đỏ bừng.

 

cố nín , hạ giọng thật nhẹ:

 

“Em đói ?”

 

“Ừm.” - Nhỏ như tiếng muỗi.

 

“Đợi chút.”

 

lục trong cặp, lấy gói bánh nhỏ, đưa cho cô .

 

“Bánh hạt dẻ đặc sản quê chị. Chị tự . Thử xem ngon ?”

 

Cô đón lấy, mở gói, c.ắ.n một miếng đôi mắt lập tức sáng rực.

 

“Ngon quá!”

 

Cô ăn từ tốn, dù đói nhưng động tác vẫn nhã nhặn.

 

Nhìn một cái ngay dạy dỗ kỹ.

 

Ăn xong, hỏi: “Muốn thêm ?”

 

Cô gật đầu.

 

đưa thêm một cái.

 

Đang định tiếp tục cô bé ăn một cách tao nhã, thì điện thoại reo.

 

học sinh gia sư.

 

“Lý Nhã Tố, cảnh cáo cô, tránh xa con trai !”

 

Giọng điệu khó vô cùng.

 

“Tại ạ?” - hỏi.

 

“Cô còn mặt mũi hỏi ? mời cô đến dạy, để quyến rũ nó! Nó mới mười bảy! Cô hổ ?”

 

Lời buộc tội vô căn cứ khiến cơn giận bốc lên thẳng đỉnh đầu.

 

dùng lý lẽ giải thích.

 

Thì là bà lén nhật ký con trai, phát hiện bé thích .

 

Với bà , con trai trưởng thành thì thể thích ai , nên là dụ dỗ .

 

Đến mức thì công việc coi như xong .

 

May mà lương trả đủ.

 

Thế thì khỏi nhiều, trực tiếp cúp máy.

 

Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp cô bé đang tò mò chằm chằm.

 

ho nhẹ, giải thích sơ lược chuyện .

 

Không ngờ Tô Yểu Yểu đồng cảm với .

 

Mặt cô bé đỏ lựng vì giận, tay siết c.h.ặ.t :

 

“Sao bà thể chị như ? Rõ ràng chị ! Là con trai bà tự trọng!”

 

“Con dạy , sang đổ cho khác!”

 

Cơn giận tiêu tán ngay lập tức. chọc ghẹo:

 

“Hóa em cũng nhiều hả?”

 

hổ cúi đầu.

 

Xe cuối cùng dừng .

 

Nhìn căn biệt thự mắt, há hốc miệng.

 

Nhà của Tô Yểu Yểu… đúng là dạng !

 

 

Ban đầu chỉ định đưa cô tới cổng về.

 

Tô Yểu Yểu nhất quyết mời nhà uống .

 

Nói nhỉ…

 

Có lẽ thật sự chịu nổi cái kiểu năn nỉ của cô bé.

 

ôm lấy tay , mềm mềm nhõng nhẽo, chẳng nỡ từ chối.

 

 

Loading...