Chị Đây Là Vậy Đấy - Phần 2

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:49:36
Lượt xem: 860

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

Bệnh viện náo loạn thành một mớ, Tạ Thừa Chu đ.ấ.m một quyền đến mức ngất xỉu. Tạ Trì bên cạnh, đến thở .

xổm ở góc xem kịch nửa ngày, lúc mới lưu luyến rời .

Cầm năm triệu trong tay, mua sắm thả ga, lang thang đến tận tối mịt mới về nhà. Vừa bước khỏi thang máy, thấy Tạ Thừa Chu như quỷ cửa nhà .

Toàn toát oán khí ngút trời.

Trên mặt Tạ Thừa Chu chỗ xanh chỗ tím, còn nổi dáng vẻ ung dung tự tại, khí định thần nhàn nữa.

Anh tức đến mức chỗ trút: “Thẩm Đường! Cô rõ ràng mặt Tạ Trì cho !”

mở cửa bước nhà, vô tội hỏi : “Nói rõ cái gì cơ?”

Tạ Thừa Chu nhíu c.h.ặ.t mày, chán ghét đến cực điểm.

“Cô tự trong lòng rõ ràng, đừng mặt giả ngu!”

“Tạ Trì cướp bạn gái của nó! Nói bắt nó giả vờ mất trí nhớ là để tiện cho cô đường đường chính chính phủi sạch quan hệ với nó! Giờ nó như ch.ó điên, xách d.a.o chặn cửa nhà !”

huýt sáo khe khẽ, coi như thấy những lời của Tạ Thừa Chu. Bày hết đống đồ mua ban chiều lên giường, chớp mắt một cái, cả giường là những món quần áo thể thống gì.

Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333

cầm chiếc váy ngủ ren trắng mỏng manh nhất, ướm lên cho Tạ Thừa Chu xem.

mặc bộ ?”

Sắc mặt Tạ Thừa Chu càng khó coi hơn.

Anh mặt , dứt khoát thèm thẳng , lúc chuyện còn nghiến răng nghiến lợi: 

“Cũng chỉ Tạ Trì, loại mù mắt mới thích cô.”

thà độc cả đời, cũng thèm tìm loại đàn bà độc ác như cô.”

Lời dứt, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

“Thẩm Đường, chị ở nhà ?”

Khoảnh khắc thấy giọng Tạ Trì, cả Tạ Thừa Chu lập tức .

Anh như gặp đại địch, chằm chằm về phía cửa.

Thấy định mở cửa, vội vàng ngăn

“Đừng mở!”

Tạ Trì vốn hiểu lầm gì đó mờ ám, giờ mà thấy nửa đêm nửa hôm ở nhà , Tạ Thừa Chu mọc thêm mấy cái miệng cũng .

trợn trắng mắt, bất lực : “Nó gọi thẳng tên , tức là đang ở nhà . mở cửa, chẳng càng kỳ quặc hơn ?”

kéo tay , dẫn đến tủ quần áo. 

“Hay là trốn tạm trong một lát .”

Tạ Thừa Chu: “…”

Vẻ mặt tuyệt vọng. nghĩ kỹ , hình như cũng chẳng còn cách nào khác.

Anh hít sâu một , bất đắc dĩ chui tủ quần áo.

mở cửa cho Tạ Trì.

Dáng cao lớn của Tạ Trì ngoài cửa. Cậu cúi gằm đầu, khóe mắt vẫn còn ửng đỏ.

đưa tay sờ lên mặt , hỏi: “Sao còn nữa ?”

Nước mắt dồn trong hốc mắt Tạ Trì cuối cùng cũng kìm . Giọt lệ ấm nóng rơi xuống mu bàn tay , uất ức như nước lũ vỡ đê, dừng .

Chuyện mất trí nhớ là do chính đồng ý, câu giả vờ quen buổi sáng cũng là do tự . Lúc , dù tủi thế nào, cũng chỉ thể nghiến răng nuốt bụng.

“Anh cho về nhà, đuổi ngoài , còn chỗ nào để .”

Trong tủ quần áo, Tạ Thừa Chu, truy sát cả một buổi chiều: “…”

Tạ Trì nắm lấy tay , cúi đầu cọ cọ lòng bàn tay : “Chị dâu, chị thể cho ở nhờ một đêm ? ngủ sofa cũng , chắc chắn phiền chị.”

gật đầu thông tình đạt lý: “Đương nhiên là .”

Tạ Thừa Chu: “?!”

Tạ Trì giày bước nhà, ngẩng mắt thấy đống “chiến bào” mát mẻ giường.

Biểu cảm của trong chớp mắt trở nên dữ tợn.

theo ánh mắt qua, hổ giải thích: “Anh mua về đấy, là tối nay chúc mừng một chút…”

đột ngột dừng , như chợt nhận nhiều.

bộ thẹn thùng, nhỏ giọng oán trách: “Anh lúc nào cũng mua mấy thứ vô dụng về, thế nào cũng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chi-day-la-vay-day/phan-2.html.]

Tạ Thừa Chu trốn trong tủ quần áo, im lặng một lời, chỉ ngửa mặt cạn lời trần nhà. Như thể đang dùng cái cổ của quyết chiến một trận sống mái với thanh treo quần áo phía .

dọn mấy món đồ nhỏ , mở cửa tủ quần áo ném trong. Chiếc váy ngủ ren trắng nhẹ bẫng rơi thẳng lên mặt Tạ Thừa Chu.

Ngay khoảnh khắc cửa tủ mở , Tạ Thừa Chu cảm giác “c.h.ế.t” .

Anh chắp hai tay về phía , vẻ mặt cầu xin bất lực.

Tạ Trì bên cạnh tủ quần áo, qua cánh cửa tủ hẹp chuyện với : “Anh tối nay về ?”

lắc đầu: “Chị cũng . Hay em gọi điện hỏi thử xem?”

Trên mặt Tạ Thừa Chu tràn ngập sợ hãi.

Tạ Trì trầm ngâm gật đầu. Cậu lấy điện thoại , gọi của Tạ Thừa Chu.

Giây tiếp theo, tiếng chuông điện thoại của Tạ Thừa Chu vang lên trong tủ quần áo… Ánh mắt Tạ Trì khẽ nheo , nguy hiểm chằm chằm tủ.

“Chị dâu, hình như điện thoại của đang reo.”

“Em thể mở tủ xem ?”

4.

nhanh hơn Tạ Trì một bước, đưa tay đóng sập cửa tủ .

“Anh để quên điện thoại ở nhà . Nếu việc gấp, em thử gọi cho trợ lý của hỏi xem.”

Tạ Thừa Chu thở phào một , như một vòng qua quỷ môn quan, mồ hôi lạnh ướt đẫm .

Anh càng nghĩ càng hối hận.

Nếu ban đầu trốn, còn cơ hội giải thích. Giờ đột nhiên chui từ trong tủ, dù gì Tạ Trì cũng sẽ tin nữa.

Tạ Thừa Chu hận đến nghiến răng nghiến lợi. Anh điên cuồng nhắn tin cho .

[Bảo Tạ Trì ngay!]

[Cho nó ! Nhanh lên!]

[Thẩm Đường, cô đúng là đàn bà lòng độc ác, đợi ngoài sẽ tha cho cô !]

[Cô chia rẽ hai em chúng ? Ha ha, vô ích thôi.]

[Thẩm Đường, cô sẽ trả giá cho những gì hôm nay cô !]

như liếc điện thoại, nữa về phía tủ quần áo.

“A Trì, em đồ ngủ ?”

Sắc mặt Tạ Thừa Chu tái mét, tim như treo lơ lửng tận cổ họng.

[Xin , bừa, cô đừng để trong lòng.]

[Đừng mở cửa tủ nữa, xin cô.]

[Thẩm Đường, cô hủy hoại cả nhà chúng ?]

Điện thoại rung ngừng.

cau mày mất kiên nhẫn, trả lời: [Anh , ồn quá, bật chế độ phiền nhé.]

[THẨM ĐƯỜNG!!]

Tin nhắn gửi đến, điện thoại còn phát bất kỳ âm báo nào.

Sắc mặt Tạ Thừa Chu xám ngoét. Cuối cùng đành lựa chọn chuyển tiền thẻ của .

Tiếng thông báo tiền tài khoản ngân hàng vang lên bên tai , tựa như âm thanh của thiên đường.

rộng lượng từ bi, rời khỏi tủ quần áo.

Lấy từ một túi mua sắm bên cạnh một bộ đồ ngủ nam mới, đưa cho Tạ Trì.

“Chợt nhớ chiều nay chị mua một bộ mới, em mặc bộ .”

Tạ Trì liếc tủ quần áo một cái đầy suy tư, nhỏ giọng với một câu cảm ơn.

“Chị dâu, em ly gián, chỉ là em thấy em hình như chẳng trách nhiệm gì cả, muộn thế mà ném bạn gái ở nhà một , ngoài còn mang theo điện thoại, cứ như sợ chị kiểm tra , ai nửa đêm nửa hôm gì.”

“Nếu là em bạn gái, em nhất định sẽ đối xử với cô như , chắc chắn lúc nào cũng báo cáo hành tung, để cô yên tâm.”

“Chị dâu, bạn trai cũ của chị chắc cũng sẽ như nhỉ?” Tạ Trì lén lút liếc , chút tâm tư trong ánh mắt giấu nổi nữa.

bên giường, nhắc đến ba chữ “bạn trai cũ”, biểu cảm trong thoáng chốc hoảng hốt.

ngẩng lên một cái, nhanh dời ánh mắt . Hốc mắt đỏ lên, nhưng vẫn cố vẻ nhẹ nhàng .

“Bạn trai cũ của chị quả thật chu đáo, ở bên cảm giác an .”

Tạ Trì theo bản năng đưa tay lau nước mắt cho . Tay giơ lên nửa chừng, mới chợt nhận phận còn như .

Làm thích hợp.

Loading...