CHÂU NGỌC GIẤU CHỐN PHỐ CHỢ - 12
Cập nhật lúc: 2026-01-19 13:03:59
Lượt xem: 44
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta còn kịp mở miệng, đúng lúc Khương Trục Dã cởi trần từ trong phòng bước .
Mở miệng liền hỏi: “Cẩm Tước, áo ngoài của ?”
?
Ta là biến thái ? Ta tìm áo ngoài cho ?
Ta trừng một cái.
Quay chuyện với Mã cử nhân, chỉ thấy sắc mặt y xanh mét, ánh mắt c.h.ế.t lặng Khương Trục Dã.
Ta y hiểu lầm.
cũng chẳng cần giải thích.
Chưa đến việc và Khương Trục Dã quả thực chút dây dưa, dù cũng định gả cho Mã cử nhân.
Dẫu y là , thể cho một tiền đồ sáng sủa, nhưng thích thì vẫn là thích.
Dù miễn cưỡng ở bên , cũng dám đảm bảo nhất định giữ trọn vẹn bổn phận thê t.ử.
Huống chi nơi y đến là kinh thành.
Vạn nhất chuyện cũ giữa và Khương Trục Dã đào , chẳng sẽ để quốc công phủ vẫn còn cá lọt lưới ?
Đến lúc đó mà liên lụy tới lão thái quân và Khương Tuế Tuế, thì c.h.ế.t vạn cũng gánh nổi tội.
Ngay khoảnh khắc , bỗng hiểu vì lão ma ma năm thể vì lão thái quân mà thản nhiên chỗ c.h.ế.t.
Dẫu phận khác biệt một trời một vực, nhưng bà và lão thái quân bầu bạn mấy chục năm, thể lấy một tia tình.
Con với con , vốn dĩ luôn sẽ nảy sinh ràng buộc.
Ta vẫn là từ chối hảo ý của Mã cử nhân.
Lúc Mã cử nhân rời , trông y vô cùng chán chường.
Điều thật sự hiểu, chẳng qua chỉ là một cô nương bình thường nhất trong con hẻm Thanh Thạch , vì y buồn bã đến thế?
Cái mị lực c.h.ế.t tiệt của .
Không ngờ, đến bữa tối, Khương Trục Dã cố tình nhắc tới chuyện một câu.
Lão thái quân bĩu môi.
“Tên cử nhân mắt cũng , chỉ tiếc là đủ nhan sắc. Có mấy kẻ tép riu suốt ngày khoe cái mã ngoài, mồm miệng thì chẳng mọc ngà voi, cũng chẳng ích gì.”
Ta thầm cảm khái, Mạnh mẫu ba dời nhà quả nhiên đạo lý.
Năm xưa lão thái quân hiền hòa bao, khi bán Tuế Tuế còn chẳng mắng thế nào, giờ đây cũng thể văng tục trơn tru .
Khương Trục Dã bật khẽ.
Rồi đột nhiên hỏi :
“Cẩm Tước, tổ mẫu vì nàng mà mắng đến thế, nàng còn định giả câm giả điếc tới bao giờ?”
11
Ta cứ ngỡ tâm tư của che giấu kín.
Ta nghĩ chỉ cần nhắc tới, thì sẽ chẳng ai còn nhớ đến đêm đó trong ngục t.ử tù.
Kết quả là, cả một nhà, chỉ một nhớ, chính là Khương Tuế Tuế.
Lão thái quân giải thích với Tuế Tuế rằng Khương Trục Dã từng là nam nhân của , thế là Khương Tuế Tuế tròn xoe mắt, gọi một tiếng “tỷ phu”.
Ta lập tức đỏ bừng cả mặt.
dù lão thái quân thiên vị Khương Trục Dã đến , cuối cùng bà vẫn khuyên :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chau-ngoc-giau-chon-pho-cho-nlzx/12.html.]
“Cẩm Tước, con hãy suy nghĩ cho kỹ con đường của . Chúng mấy tự lối , đừng vì chúng mà chậm trễ bản .”
Ý của bà hiểu.
Chỉ cần Quốc Công phủ còn một ngày minh oan, bọn họ sẽ như bèo rễ, ngay cả tên họ của chính cũng thể đường đường chính chính nhắc tới ánh mặt trời.
Hơn nữa, gia cảnh của Mã cử nhân đơn giản, tộc phức tạp, trưởng bối chỉ một mẫu tái giá, quan hệ cũng xa.
Gả qua đó liền là chủ mẫu, cần hầu hạ công phụ bà mẫu, cũng chẳng xoay xở giữa các nàng dâu, đóng cửa hưởng phúc là đủ.
Ta trầm mặc lâu.
Sau đó mới do dự mở miệng:
Truyện đăng page Ô Mai Đào Muối
“Nếu Khương Trục Dã chịu gả cho , chúng liền trở thành một nhà thật sự ?”
Lão thái quân trợn tròn mắt.
Lời thốt , liền chút hối hận.
Mở miệng là đòi cháu trai của , quả thực phần đường đột.
Vì thế hoảng hốt ném một câu:
“Các … các cứ bàn bạc xong hãy trả lời .”
Rồi vội vã bước khỏi cửa.
12
Ta ở phường thêu phố Trường Bình một đêm.
Ta cùng chủ phường thêu uống đến say mèm, mãi đến lúc mặt trời lên cao quá ngọn tre mới chỉnh đốn tâm tình mà về.
Cũng đêm qua say rượu lảm nhảm những gì, lúc , chủ phường vỗ vai , giọng điệu thấm thía :
“Ngươi chẳng qua chỉ phạm lầm mà nữ nhân nào cũng từng phạm, về nhà dỗ dành cho khéo là .”
Ta nghĩ đến thần sắc nhẫn nhịn của Khương Trục Dã khi ở ngục t.ử tù, trong lòng thở dài.
Nếu dỗ dành là xong , còn đến mức ngày nào cũng nơm nớp lo sợ ?
Ai cũng quân t.ử, còn Cẩm Tước là một tiểu nhân chính hiệu.
Vốn chỉ định chiếm chút tiện nghi của Khương Trục Dã trong một đêm, mà khẩu vị ngày càng lớn, từ lúc nào nảy sinh tâm tư ở bên .
Con đường về nhà rõ ràng chỉ ba con phố, mà cái dáng vẻ như băng rừng vượt núi.
Đứng quầy vẽ kẹo đường đợi lão bá nấu mạch nha, bỗng chút hối hận.
Cớ gì bốc đồng đến thế.
Cứ sống qua ngày như chẳng .
Đều tại Khương Trục Dã, nhất định chọc thủng lớp giấy cửa sổ , khiến cho những vọng niệm của cách nào trốn tránh.
…Thôi, trách gì.
Nhà tan mất, còn một tiểu nha năm xưa trong nhà nhớ thương, cũng thật đáng thương.
Ta chỉnh đốn tâm trạng, xách đầy tay đồ đạc về ngõ Thanh Thạch.
Đến cây cầu ở đầu ngõ, thấy một bóng .
Mã cử nhân cầu, hình gầy gò, dường như chỉ cần một cơn gió cũng thể thổi y rơi xuống.
“Mã lang quân?”
Y thấy là thì vội vàng bước tới.