Chào Mừng Đến Với Trò Chơi Ác Mộng - Chương 20: Kỹ năng chảnh chọe và nữ chiến binh rìu lửa

Cập nhật lúc: 2026-04-07 19:57:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Yang Hy

Cầm thẻ kỹ năng, bác sĩ Lữ ngẩn một lúc phá lên như điên: "Ha ha ha ha kỹ năng hệ chữa trị! Kỹ năng thần thánh đây ! Ôi ơi, sợ cái vận may của quá mất!"

Tề Nhạc Nhân dỗ cướp lấy tấm thẻ từ tay , kỹ xem nó là cái gì.

[Tam Bất Y - Ba Không Chữa] (Thẻ kỹ năng khóa) Từ xưa đến nay thần y thường "chảnh chọe". Muốn một thần y phong cách, bạn cũng bắt buộc chảnh như thế! Hãy lạnh lùng nguyên tắc của bạn mặt đối tượng cần chữa trị, nếu đó thỏa mãn điều kiện thì bạn mới chữa, càng phù hợp với nguyên tắc của bạn thì hiệu quả điều trị càng cao. Thời gian hồi chiêu là 2 tiếng. Nguyên tắc của bạn là: Xấu chữa, cung Xử Nữ chữa, IQ 100 chữa.

"May quá, thuộc cung Xử Nữ." Tề Nhạc Nhân lẩm bẩm.

" cũng ." Tô Hòa và Tề Nhạc Nhân , cả hai đều thấy may mắn cho bản .

Bác sĩ Lữ thể chờ đợi thêm, cắm ngay thẻ kỹ năng khe thứ hai thắt lưng, tỏ vẻ mãn nguyện : "Hỡi những phàm trần, nhớ ôm c.h.ặ.t đùi đây, đảm bảo cái mạng nhỏ của các cưng sẽ an !"

Tề Nhạc Nhân nghĩ đến túi thức ăn cho ch.ó mèo của , khỏi chạnh lòng.

"Số bác sĩ Lữ đỏ thật đấy..." Tô Hòa mỉm cảm thán.

Tề Nhạc Nhân thở dài: " thế, chia cho một nửa vận may thì mấy."

Bác sĩ Lữ hai khen đỏ, bất ngờ đắc ý như khi, mà vẻ chột : "Cái ... thật cũng thường thôi... là do kỹ năng ..."

Kỹ năng ? Chẳng lẽ là cái kỹ năng tăng may mắn ? Nhắc mới nhớ, bác sĩ Lữ bao giờ cho họ xem thẻ kỹ năng đó cả.

Tề Nhạc Nhân và Tô Hòa đồng loạt chằm chằm khe thẻ eo . Bác sĩ Lữ theo bản năng lấy tay che , nhanh ch.óng ỉu xìu: "Mấy xem thì cho xem, nhưng là cấm đ.á.n.h đấy nhé..."

"Trong tình huống bình thường, thích tay với khác." Tô Hòa với vẻ mặt ôn hòa.

Bác sĩ Lữ rụt rè sang Tề Nhạc Nhân: "Còn ? Có thích tay ?"

Tề Nhạc Nhân mặt hổ báo dọa : "Có đưa ? Không đưa là ăn đ.ấ.m đấy!"

"Đừng đừng đừng, đưa, đừng đ.á.n.h , da mỏng m.á.u giấy chịu đòn !" Bác sĩ Lữ vội vàng rút thẻ kỹ năng , hai tay cung kính dâng lên cho Tề Nhạc Nhân.

...Bác sĩ Lữ đúng là cái đồ mềm yếu dễ bắt nạt, Tề Nhạc Nhân thầm cà khịa trong lòng.

Vừa thấy tên kỹ năng, Tề Nhạc Nhân linh cảm , đến khi nội dung cụ thể thì suýt hộc m.á.u.

[Sự chế giễu của may mắn] (Thẻ kỹ năng khóa) Bạn là một " đỏ” trắng trẻo trai, bạn chính là may mắn hơn khác! Không phục thì nhào vô c.ắ.n ! Kỹ năng kích hoạt một kéo dài 90 phút, thời gian hồi chiêu 3 tiếng. Lưu ý đặc biệt: Khi đồng đội " nhọ hạng E" vật nền, buff may mắn hạng EX của bạn sẽ càng thêm bá đạo!

"Cái buff của ..." Tề Nhạc Nhân bác sĩ Lữ với vẻ mặt đầy u uất.

Bác sĩ Lữ chắp hai tay đưa lên quá đầu, hối : "Xin ! Khi trang thẻ kỹ năng lờ mờ cảm nhận chỉ may mắn của khác, của ... thấp."

"..." Mấy chuyện đó cần thành thật , cảm ơn.

"Vận may của Tô Hòa hình như cũng khá , tóm hơn . mà nhờ phúc của , cảm thấy cái buff của mạnh mẽ hẳn lên." Bác sĩ Lữ tiếp tục phun sự thật mất lòng.

Tề Nhạc Nhân cảm thấy trái tim thủy tinh của vỡ tan tành từng mảnh, thể nào hàn gắn nữa.

Có lẽ vẻ mặt tổn thương sâu sắc của quá đáng thương, Tô Hòa bèn khoác vai an ủi vài câu. Bác sĩ Lữ cũng nhảy tưng tưng bên cạnh, thề thốt sẽ tích cực chữa trị cho – lời an ủi chẳng lọt tai tí nào, rõ ràng là trù ẻo sẽ thường xuyên thương còn gì!

Ba cứ thế dây thần kinh thô kệch tám chuyện trong căn phòng tan hoang vụ nổ, chẳng thèm để ý đến cảnh kỳ dị xung quanh. Cho đến khi...

Mặt đất chân đột nhiên rung chuyển, từ xa vọng tiếng đồ vật rơi vỡ. Ba cơn chấn động ngã lăn đất. Bác sĩ Lữ chắc va giường bệnh nên kêu lên oai oái t.h.ả.m thiết. Điều kinh khủng nhất là bức tường bên ngoài vốn lung lay sắp đổ vì vụ nổ, lúc xuất hiện những vết nứt khổng lồ. Trong tiếng gạch đá bong tróc ch.ói tai, cả bức tường ầm ầm sụp đổ!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chao-mung-den-voi-tro-choi-ac-mong/chuong-20-ky-nang-chanh-choe-va-nu-chien-binh-riu-lua.html.]

Sương mù. Bên ngoài là lớp lớp sương mù dày đặc và bóng tối vô tận.

Phòng bệnh vốn ở cuối hành lang, cũng là nơi gần tường bao của tòa nhà nhất. Giờ đây bức tường sập , để lộ thế giới bên ngoài đáng sợ vì sự bí ẩn của nó.

May mắn là bóng tối và sương mù vô tận dường như một lớp màng chắn vô hình chặn , phong tỏa c.h.ặ.t chẽ bên ngoài, tràn trong tòa nhà.

Tề Nhạc Nhân dậy, kéo bác sĩ Lữ một cái, lôi từ đất lên. Tô Hòa bước tới hai bước, màn sương, nó với vẻ trầm tư.

Nó giống như một sinh vật sống, lúc đậm lúc nhạt ánh đèn hắt từ hành lang, hình dạng biến đổi liên tục.

Quá quỷ dị, thứ sương mù .

Tề Nhạc Nhân lấy hết can đảm bước lên hai bước, lưng Tô Hòa cùng quan sát màn sương. Ánh sáng quá tối, rõ trong sương rốt cuộc thứ gì, nhưng Tề Nhạc Nhân – từng ma trong sương dọa cho một cảnh giác.

"Đừng nữa, nguy hiểm lắm." Tề Nhạc Nhân với Tô Hòa.

Tô Hòa thở dài: "Cũng . Đi thôi."

Bác sĩ Lữ tít đằng xa, đang thủ thế thấy biến là chuồn. Thấy hai ngừng trò "nghịch ngu", thở phào nhẹ nhõm: "Đi , cái nơi quỷ quái ít thôi thì hơn, chúng xem Tiết Doanh Doanh thế nào ."

"Bây giờ là mấy giờ ?" Tô Hòa hỏi.

"Để xem." Bác sĩ Lữ lấy cái điện thoại sóng nhưng vẫn xem giờ , im lặng vài giây mới run run , "23 giờ 59 phút... A, 0 giờ ."

0 giờ .

Thời gian giống như một tín hiệu bí ẩn nào đó, khiến Tề Nhạc Nhân đột nhiên sởn gai ốc. Một cơn gió lạnh lẽo thổi tới từ phía , lặng lẽ cuốn những đám tro tàn đất bay lên lả tả như một trận tuyết đen, mờ ánh đèn hành lang cách đó xa. Nhìn qua, chút ánh sáng cách đầy mười mét phía dường như cách xa cả một thế giới âm dương.

Bác sĩ Lữ ở cửa phòng bệnh, và Tô Hòa với ánh mắt kinh hoàng tột độ.

Cậu và Tô Hòa gần như cùng lúc đầu .

Màn chắn, biến mất .

Sương mù vô tận đổ ập , cuồn cuộn như lũ vỡ đê!

"Chạy!" Giọng Tô Hòa vang lên bên tai Tề Nhạc Nhân. Cậu nghĩ ngợi gì, lao như bay về phía cửa.

"Đợi với!" Bác sĩ Lữ chạy bao lâu bỏ một đoạn xa. Tề Nhạc Nhân đành kéo tay chạy tiếp. Ba cắm đầu chạy thục mạng, chẳng mấy chốc chỗ nghỉ ngơi ban nãy.

Chẳng từ lúc nào sương mù phía bỏ , nhưng ba vẫn dừng bước. Nỗi sợ hãi sương mù nuốt chửng thúc giục họ tiếp tục chạy, cho đến khi...

"Mấy chạy cái gì thế? Gặp con ma nào ghê gớm lắm ?"

Cách đó xa phía , Tiết Doanh Doanh tỉnh từ lúc nào, tay cầm một cây rìu cứu hỏa đẫm m.á.u. Cô nàng vung rìu c.h.é.m một con ma đang chạy trốn tán loạn, hét lớn hỏi bọn họ.

Con ma rõ hình thù kêu gào ch.ói tai, di chuyển cực nhanh né tránh tứ tung. Tiết Doanh Doanh c.h.é.m trượt mấy phát, lưỡi rìu phang thẳng tường, c.h.é.m một vết sâu hoắm tường xi măng, lực tay kinh khủng cỡ nào.

Xử lý xong con ma cản đường, Tiết Doanh Doanh vác rìu cứu hỏa sải bước về phía họ: "Lúc mơ màng hình như định xử lý tên sát nhân hả? Cần giúp một tay ?"

Ba kìm đồng loạt lùi một bước.

Tiết Doanh Doanh ngượng ngùng dừng , ném cây rìu sang một bên, giơ hai tay lên: "Vừa nãy xin nhé, cũng nữa... Chỉ thấy lạnh toát, điều khiển cơ thể... Xin !"

sự chú ý của Tề Nhạc Nhân ở lời xin đó, trong đầu những suy nghĩ linh tinh: Biết sớm thế thì thả nữ chiến binh cuồng nộ chuyên bán m.á.u solo với tên sát nhân, tốn bao công sức đặt bẫy đúng là lãng phí sức chiến đấu của cô quá thể!

Loading...