Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-12 18:35:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ọe…”
“Cái … Cái thì ăn kiểu gì?”
“Đây là thịt sống đó, buồn nôn quá mất, với thịt thật sự giống…”
“Quá ghê tởm!”
“Đừng nữa, sắp nôn .”
Đừng đến mấy mới đầu phó bản, tố chất tâm lý mà ngay cả Khang Mại cũng nhíu mày đồ ăn mặt, rõ ràng thể chấp nhận nổi.
“Mạc , lẽ chúng thật sự ăn những thứ hả?”
“Không ăn… Thì sẽ như thế nào?”
“ cũng ăn cái .”
Mùi m.á.u tươi tanh nồng tỏa khắp bàn ăn, m.á.u thịt đỏ tươi hình thành lên một sự đối lập vô cùng rõ rệt với sắc mặt nhợt nhạt của chơi.
Vào đúng lúc , Ngân Tô, vẫn luôn bất động đột nhiên cầm d.a.o nĩa bàn lên giữ thịt trong đĩa bắt đầu cắt.
Con d.a.o sắc bén dễ dàng cắt rời miếng thịt đầy m.á.u , thậm chí bọn họ còn thấy m.á.u chảy ngoài.
Mọi : “!”
Tuy Ngân Tô vẫn thấy nó là miếng thịt đẫm m.á.u nhưng cô sử dụng giám định vạn vật xem thử thì thấy kết quả là thịt bò chín.
Những thứ khác bàn cũng đều là thức ăn bình thường.
Chỉ bát canh cá , giám định cho một dấu【?】đỏ thẫm to đùng, rõ ràng vì vượt quá cách mà là vì hiện tại nó thể giám định .
Có lẽ cái thứ đồ chơi còn thăng cấp…
Kỹ năng rác rưởi!
Ngân Tô mặt đổi sắc cắt một miếng thịt, dùng nĩa đưa tới bên miệng. Mùi m.á.u tanh nồng xộc thẳng mũi, mùi vị… Cũng khó tả.
chỉ cần NPC hạ độc và so với một nguyên liệu nấu ăn nên xuất hiện bàn ăn thì mùi vị cũng chẳng đáng là gì.
Bản nó là thịt bò chín, thứ bọn họ thấy cùng với mùi bọn họ ngửi hiện giờ chẳng qua chỉ là thủ thuật che mắt của trò chơi mà thôi.
Ngân Tô ăn nhưng những khác chịu , giờ thấy cô ăn như , cảm giác buồn nôn bao trùm bọn họ.
“Ọe!”
“Biến thái.”
“Sao cô nuốt trôi thứ !”
“ sắp điên , cô thật sự là một tên biến thái, cái mà cũng dám ăn.”
“Đánh c.h.ế.t cũng ăn cái thứ …”
So với những khác thể chấp nhận nổi thì Khang Mại nghĩ đến gì đó, cuối cùng cũng cầm d.a.o nĩa lên bắt đầu cắt thịt, cố chịu mùi m.á.u tanh nồng nhai vài cái nuốt xuống.
“Sao cũng ăn …”
“Không lẽ chúng thật sự ăn những thứ ?”
Mạc Đông liếc mắt xung quanh, tất cả bệnh nhân đều cúi đầu ăn, thức ăn trong đĩa bọn họ nhanh chong ăn hết, miệng dính đầy dầu mỡ.
“Mọi cứ ăn .” Cuối cùng Mạc Đông hạ quyết định.
“ …” Uông Hiểu Linh lắc đầu, vô cùng kháng cự: “Sao thể nuốt trôi nổi thứ , nghĩ đến ói .”
“Nhỡ ăn sẽ kích hoạt quy tắc t.ử vong thì ?”
“Vậy cô ăn sẽ kích hoạt quy tắc t.ử vong?”
“…”
“Bát canh cá trông vẻ bình thường, là chúng uống canh .”
Canh cá trắng như tuyết đặt bàn ăn tỏa mùi thơm mê , đây là thứ duy nhất bọn họ thể chấp nhận .
Mạc Đông thấy Ngân Tô với Khang Mại đều động bát canh cá liền nhắc nhở những khác: “Trong một đống đồ bình thường mà đồ bình thường thì chắc nó là bình thường.”
Lời vòng vo nhưng tất cả đều hiểu.
Bát canh cá trông vẻ bình thường nhất nhưng chắc an .
Lúc mấy vẫn còn chậm chạp lề mề thì Ngân Tô ăn gần xong . Cô định uống bát canh cá đó, dù cái kỹ năng giám định nát của cô còn đưa dấu hỏi chấm đỏ thẫm to đùng như thì rõ ràng là nó vấn đề.
bát canh …
Cô liếc bệnh nhân ở bàn bên cạnh, quyết định phát huy phẩm chất là chia sẻ với những khác. Thế là cô bưng bát canh lên rót thẳng bát canh xương uống một nửa của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-9.html.]
Bệnh nhân đang vùi đầu và cơm ngẩng đầu lên, lửa giận vọt lên vành mắt nhưng chạm Ngân Tô đột nhiên tịt ngòi, thậm chí còn chút kiêng kỵ rụt cổ.
Anh vẫn còn nhớ chuyện hồi nãy Ngân Tô tiện tay g.i.ế.c c.h.ế.t một bệnh nhân.
Mọi thấy Ngân Tô đổ hết canh mà thể bình an vô sự về chỗ: “?”
Còn thể như luôn hả?
Không Ngân Tô rút một tờ giấy lau tay ở , lạnh nhạt : “Mấy cũng vô dụng, ăn hộ mấy .”
Mọi : “…”
Khang Mại cũng ăn gần xong, chỉ còn bát canh .
Dường như cũng học theo cách giải quyết của Ngân Tô, thế nhưng định hành động thì những bệnh nhân xung quanh đột nhiên ăn nhồm nhoàm vài miếng hết cơm, bưng đĩa lên chạy.
Khang Mại: “…”
Keng —
Tiếng chuông vang lên.
Sau đó Uông Hiểu Linh hoảng sợ : “Sao là 12h55?”
Rõ ràng mấy Mạc Đông cũng giới hạn thời gian ăn cơm, nhưng thời gian trôi qua nhanh .
Ngoại trừ Mạc Đông thì mặt những khác đều đầy thức ăn, bọn họ động đến.
Còn năm phút…
Bệnh nhân trong nhà ăn lượt rời , ai cũng ăn sạch sẽ thức ăn đĩa.
Bọn họ thấy chỗ cửa của nhà ăn nhân viên đang kiểm tra đĩa, bệnh nhân ăn xong bọn họ bắt ngay tại chỗ. Sau đó là tiếng gào thét truyền từ sâu trong nhà ăn, những khác thấy da đầu liền run lên.
Có lẽ ăn hết những thứ sẽ gặp hậu quả đáng sợ nào đó.
ăn…
Bọn họ sẽ ngay lập tức trải nghiệm hậu quả đáng sợ.
Meo
Kéo dài thời gian với thực hiện ngay lập tức, bọn họ chọn kéo dài thời gian.
Vậy là những nãy còn la hét kiên quyết ăn chịu đựng mùi vị khó nuốt nhắm mắt bắt đầu nhét thức ăn miệng.
còn nuốt xuống dày bắt đầu kháng nghị, thể tiếp nhận những thức ăn , ăn bao nhiêu là nôn bấy nhiêu.
Ngân Tô cảm thấy cảnh tượng bàn quá ghê tởm, cô thực sự nổi nữa, bưng đĩa .
Khang Mại theo cô, đợi cô nộp đĩa lui liền thấy bát canh của Khang Mại thấy đáy.
Nhân viên nhà ăn kiểm tra đĩa cẩn thận, thậm chí ngay cả đáy đĩa cũng lật qua lật kiểm tra, cuối cùng tỏ vẻ vô cùng thất vọng, còn oán giận trừng mắt Ngân Tô với Khang Mại một cái, dường như đang trách bọn họ tại ăn sạch sẽ như .
Ngân Tô chịu yếu thế trừng , ngữ khí bất thiện: “Trừng cái gì? Cẩn thận m.ó.c m.ắ.t đấy.”
Nhân viên nhà ăn: “…”
Khang Mại: “…”
[Keng -]
Tiếng chuông vang lên.
mười ba giờ.
Nhân viên mới thất vọng ánh mắt lập tức sáng lên, tham lam đảo qua đảo những chỗ bệnh nhân trong nhà ăn, cuối cùng ánh mắt tập trung lên đám chơi Mạc Đông.
“Sao lâu còn ăn xong? Là do thức ăn chúng nấu ngon ? Sao mấy thể phí phạm tâm huyết của chúng như thế chứ…” Nhân viên nhà ăn nở một nụ dọa , nhanh qua đó.
Ngân Tô đồng cảm với mấy bạn đồng hành của cô một giây, đó mặt cảm xúc rời .
Lúc Khang Mại thấy bóng dáng Ngân Tô , quyết định đến chỗ khác tìm manh mối.
* * *
* * *
Khang Mại cho rằng Ngân Tô sẽ tìm chìa khóa phòng hoặc manh mối khác, ai ngờ lúc về phòng liền phát hiện vị đang giường đắp một chiếc chăn trong phòng đó ngủ ngon lành.
Trong phòng còn thêm ít đồ dùng hàng ngày.
Dưới gối cô một con d.a.o bếp bóng loáng… Dao bếp? Dao? Dao? Dao?
Dao ở ?
Sau khi nhà ăn bên việc xong, trở xem nhưng phòng bếp của nhà ăn bất cứ dụng cụ cắt gọt nào cả.
Khang Mại Ngân Tô liền tỉnh, cô kéo chăn xuống, thản nhiên liếc một cái đó dậy, với lấy cái áo khoác bên cạnh mặc .