Chào mừng đến địa ngục của ta - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-03-12 18:30:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Y tá mỉm : “Buổi tối thì nên nghỉ ngơi thật , mới đảm bảo chất lượng giấc ngủ.”
Ngân Tô thêm gì nữa, cô chậm một bước, mở tờ giấy trong tay .
Người đàn ông mặc vest gile liếc mắt một cái liền thấy cái tên ‘Khang Mại’ tờ giấy, là tên của .
Tờ giấy là tờ hồi nãy y tá dùng để đối chiếu nhân của bọn họ.
Bên tên, ảnh chụp cùng với một vài thông tin cơ bản như tuổi tác, ngoài thì còn gì khác.
Hiển nhiên những còn cũng thấy tờ giấy tay Ngân Tô, tất cả đều hít sâu một đáy lòng. Sao cô lấy tờ giấy !
Sao cô lấy !
Nhỡ kích hoạt điều kiện t.ử vong thì !
Ngân Tô tùy tiện đảo qua nội dung bên và đối chiếu tên của từng trong tài liệu, cuối cùng ánh mắt rơi dãy ở cuối thông tin cơ bản của mỗi .
Số của cô là 【0110801】, nó ý nghĩa gì nữa.
Ngân Tô lật tờ giấy , mặt trắng tinh. Xác định còn gì nữa, cô lập tức gọi: “Chị y tá, đồ của chị rơi nè.”
Mạc Đông định tiến lên xem thử liền dừng chân, chừng tờ giấy đầu mối gì đó nhưng rõ ràng Ngân Tô ý định chia sẻ.
Y tá , đầu tờ giấy trong tay Ngân Tô, nụ mặt dần biến mất, âm u chằm chằm Ngân Tô, dường như khoét một lỗ cô.
Tất cả đều cảm nhận nhiệt độ xung quanh đang hạ xuống nhanh ch.óng, cảm giác nguy hiểm bắt đầu xuất hiện từ tận đáy lòng họ.
Cô đang cái quái gì thế!
Tuy bọn họ là mới nhưng cũng nên tùy tiện trêu chọc NPC trong phó bản, ai NPC nào quy tắc t.ử vong.
Y tá , những còn lui về theo bản năng, ngay cả đàn ông mặc vest gile cũng cau mày cách Ngân Tô đột nhiên tìm đường c.h.ế.t xa một chút.
Ngân Tô im nhúc nhích, giơ tờ giấy lên đợi y tá đến mặt cô, còn thiết trả tờ giấy .
Y tá: “…”
Y tá cũng gì, cô rút tờ giấy trong tay Ngân Tô, giọng điệu bình tĩnh cảnh cáo cô: “Đừng tùy tiện lấy đồ của khác.”
“ nhặt .” Ngân Tô sửa lời của cô .
Y tá cất tờ giấy trong túi quần, rõ ràng tin Ngân Tô nhặt nhưng cô cũng tiếp tục vạch trần, ngược theo cô: “Cũng đừng tùy tiện nhặt đồ của khác.”
Ngân Tô gật đầu, y tá định thì chợt cô : “Cô định cảm ơn ?”
Y tá: “?”
“ là lễ phép gì hết.” Ngân Tô khoanh tay giống như Thượng Đế cố tình gây sự: “ khiếu nại cô.”
Y tá: “?”
Dường như y tá nghẹn họng, mãi gì, trừng đôi mắt u ám, gương mặt lạnh lùng cô.
“Làm , cô phục? Đây là dịch vụ nhất của mấy ?” Ngân Tô hề sợ hãi trừng , tiếp tục cố tình gây sự: “ còn ở mà cô khó chịu thì còn thoải mái thế nào , nghênh đón cuộc sống mới bằng trạng thái nhất ?”
Ngân Tô hùng hồn một tràng đột nhiên dừng , khóe miệng khẽ nhếch lên: “Nếu xảy vấn đề gì thì ai chịu trách nhiệm? Cô ? Cô định chịu trách nhiệm thế nào?”
Không là từ nào kích thích y tá mà đáy mắt cô lóe lên vẻ sợ hãi kỳ lạ, đó cô cúi đầu cảm ơn: “Vừa nãy cảm ơn cô. Mong cô đừng trách .”
Mọi : “?”
Dùng cả kính ngữ luôn kìa?
Ngân Tô hếch cằm lên, tỏ vẻ kiêu ngạo: “Còn xem biểu hiện của cô.”
Khóe miệng cô y tá giật giật mất tự nhiên, cố nặn một nụ : “Mời cô lối .”
Có lẽ y tá chịu thiệt ở chỗ Ngân Tô nên đoạn đường cô gì nữa, cứ thế đưa bọn họ khu nội trú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chao-mung-den-dia-nguc-cua-ta/chuong-4.html.]
Tiến khu nội trú, y tá bắt đầu giới thiệu: “Khu nội trú mười giờ tối sẽ tắt đèn, khi tắt đèn mong hãy lên giường nghỉ ngơi.”
“Sau khi tắt đèn chỉ một y tá trực.”
“Bác sĩ sẽ xuất hiện ở khu nội trú ban đêm, nếu thấy thì hãy lập tức tìm y tá trực lấy t.h.u.ố.c đó lên giường nghỉ ngơi.”
Y tá nhấn mở thang máy, chờ trong.
Chiếc thang máy khác gì so với những thang máy bình thường nhưng ánh sáng trong thang máy ảm đạm. Ánh sáng chiếu lên y tá còn cô thì chằm chằm , cảm giác vô cùng cổ quái âm trầm.
Meo
Ngân Tô ngay bên cạnh y tá, những còn to gan như cô, nhao nhao chen góc , phân biệt rõ ràng.
Y tá nhấn thẳng lên tầng ba, cửa thang máy từ từ đóng với tiếng cọt kẹt đinh tai nhức óc. Trong thời gian đợi thang máy lên, y tá khỏi ghé mắt Ngân Tô, dường như đang nghi ngờ tại cô to gan như , dám bên cạnh .
“Nhìn cái gì?” Ngân Tô liếc cô một cái, đ.á.n.h đòn phủ đầu.
Y tá: “…”
Đám Mạc Đông: “…”
Y tá gì, Ngân Tô cũng khách khí chằm chằm cô . Bầu khí trong thang máy cứng đờ, dường như khí cũng đang loãng dần, kiềm chế run rẩy.
Cô cứ gây sự với NPC như , thật sự sợ kích hoạt điều kiện t.ử vong ?
Tinh –
Đến tầng ba.
Rõ ràng hành vi của Ngân Tô hề kích hoạt điều kiện t.ử vong – Đương nhiên, cũng thể kích hoạt nhưng bây giờ.
Cửa thang máy từ từ mở , bọn họ đều cảm nhận thứ gọi là ‘ khí’ đang ồ ạt tràn , tất cả đều đồng loạt thở phào.
* * *
* * *
Tầng ba nhiều phòng nhưng phần lớn phòng đều đang đóng, là ở là những đó hiện tại ở trong phòng bệnh.
Ngược mấy y tá đang cúi đầu vội vàng việc của , để ý tới bọn họ.
Y tá dẫn bọn họ đưa họ xuyên qua hành lang, cuối cùng đến bốn căn phòng cuối. Cô cũng xếp phòng, chỉ với bọn họ hai một phòng rời .
Người chơi ném đây hai mắt , cuối cùng hỏi: “Đi ?”
“Bây giờ chúng gì?”
“Chọn phòng .” Người chính là Mạc Đông.
Cả bốn phòng đều mở cửa, bố cục căn phòng gì khác , cũng chẳng gì chọn, nhưng…
“Cái đó… Phải ở thế nào?” Bọn họ chọn bạn cùng phòng như thế nào?
Mạc Đông còn lên tiếng, Tưởng Lượng : “ với bạn gái ở cùng một phòng.”
Phó Kỳ Kỳ ôm c.h.ặ.t cánh tay Tưởng Lượng gật đầu theo, cô quen những khác, đương nhiên ở cùng với bạn trai .
Vốn là bốn nam bốn nữ, chia theo giới tính là đủ.
bây giờ quen , ở với , những khác cũng tiện ép tách đôi tình nhân nhỏ .
Vậy thì vấn đề tới ..
Một phòng , ai ở cùng với khác giới quen trong cảnh nguy hiểm như chứ?
“Chúng ở cùng .” Nữ sinh tóc xoăn bên cạnh Mạc Đông lập tức lôi một nữ sinh khác . “Đinh Hàm Chi, cô ý kiến gì chứ?”
Đinh Hàm Chi gật đầu, phản đối. Hai cô ở cùng phòng với khác giới, cũng ở cùng với cô gái kỳ lạ mặc áo gió nên ở với là phương án nhất.
“Mạc , thể ở cùng với ông ?” Thanh niên sắc mặt trắng bệch mong chờ Mạc Đông.