16.
Chủ tịch Chân cũng chỉ mỉm , vẻ gì là đang tức giận. Ông dậy tới mặt ba , vỗ vai ông một cái: "Hứa tổng, uống ."
"Chủ tịch Chân, chuyện ..." Giọng ba vẫn còn run rẩy.
"Chuyện của bọn trẻ, cứ để chúng tự xử lý." Chủ tịch Chân bưng chén lên, "Làm cha như chúng , ủng hộ là ."
Chân phu nhân vẫn nắm tay : "Hai đứa trẻ thích , đó là duyên phận của chúng. Tiểu Ngạn nhà từ nhỏ ở bên cạnh chúng , chịu ít khổ cực. Chúng chỉ mong nó hạnh phúc."
Mắt đỏ hoe: " thưa phu nhân, Tiểu Ưu nhà đây vốn hiểu chuyện."
"Ai mà chẳng lúc hiểu chuyện chứ?" Chân phu nhân , "Tiểu Ngạn kể hết với chúng . Bảo rằng lúc đầu Hứa Ưu tiếp cận nó là vì ở nhà, nhưng là thật lòng thật ."
kinh ngạc sang Chân Ngạn, em khẽ nháy mắt với .
"Hơn nữa…" Chủ tịch Chân bổ sung thêm, "Thằng bé Hứa Ưu bản tính , chỉ là nuông chiều quá mức thôi. mấy tháng qua nó đổi nhiều. Tiểu Ngạn nó chịu đến công ty học hỏi, cũng chăm chỉ chịu khó."
Ba ngẩng đầu lên, với ánh mắt đầy phức tạp.
"Ba." lên tiếng, "Con là nghiêm túc đấy ạ."
Mẹ sang , nước mắt rơi lã chã: "Tiểu Ưu, con thực sự thích Chân thiếu gia ?"
"Dạ thích." gật đầu, "Cực kỳ thích!"
Chân Ngạn siết c.h.ặ.t t.a.y .
"Vậy thì ." Chân phu nhân mỉm , nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Bà thông gia , thấy hai đứa đôi. Tiểu Ngạn tính tình trầm mặc, Hứa Ưu thì hoạt bát, đúng là bù trừ cho ."
Hai chữ "thông gia" khiến . "Chân phu nhân, nhà chúng đúng là với cao quá ."
"Với cao gì chứ." Chủ tịch Chân xua tay, "Bọn trẻ thích là quan trọng nhất."
Bầu khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hẳn. Đôi vai ba chùng xuống, ông bưng chén lên, tay vẫn còn run. Mẹ lau nước mắt, nhưng khóe môi nở nụ .
Chân phu nhân bắt đầu lật mở cuốn album: "Bà thông gia xem, đây là Tiểu Ngạn lúc nhỏ, chụp ở quê đấy! Hồi đó sức khỏe nó , gầy nhom ."
Hóa lúc nhỏ Chân Ngạn sức khỏe yếu lắm, khắp các bệnh viện cũng thuyên giảm. Ba em hết cách, lời một bạn tìm Đạo sĩ. Vị Đạo sĩ đó mệnh cách của em , chịu khổ mấy chục năm thì mới phá giải cái vận hạn . Ba em xót con nhưng chẳng còn cách nào khác, đành đứt ruột gửi em về quê, để em sống một , tự cung tự cấp.
Mấy năm qua họ định đón em về nhưng sợ cái mệnh cách đó. Mãi đến khi em qua tuổi hai mươi, ba em mới sốt sắng đón con về, nhưng vì bận công tác nên mới nhờ ba chăm sóc hộ một thời gian.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Mẹ ghé sát xem ảnh, hai phụ nữ đầu sát bên đầu. Chủ tịch Chân và ba thì bắt đầu bàn chuyện ăn, giọng điệu ôn hòa như những bạn lâu năm. Chân Ngạn dắt xuống bộ sô pha bên cạnh.
"Thấy thế nào?" Em nhỏ giọng hỏi.
"Cứ như đang mơ ." đáp, "Ba em thực sự bận tâm ?"
Em : "Không bận tâm . Những năm em ở quê, họ luôn thấy nợ em. Bây giờ em vui là họ vui ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chan-thieu-gia-hao-mon/chuong-13.html.]
em , lòng mềm nhũn như một dải lụa, "Chân Ngạn."
"Hửm?"
"Cảm ơn em."
"Cảm ơn chuyện gì?"
"Cảm ơn vì em... trách ."
Em ghé sát tai , thì thầm: "Người nên cảm ơn là em mới đúng, cảm ơn 'chủ động quyến rũ' em."
Mặt đỏ bừng, đưa tay đẩy em . Phía bên , hai bà bàn tới chuyện đám cưới, dù rằng thứ vẫn còn .
"Đến lúc đó thể tổ chức hai ." Chân phu nhân hăng hái, "Một kiểu Trung, một kiểu Tây. Tiểu Ngạn mặc vest chắc chắn sẽ !"
"Tiểu Ưu mặc màu đỏ cũng lắm!" Mẹ hưởng ứng.
: "..."
Chân Ngạn khẽ: "Nghe thấy ? Phải mặc màu đỏ đấy."
"Em mặc thì mặc."
"Được."
17.
Trò chuyện đến chập tối, Chân phu nhân giữ chúng dùng cơm. Trên bàn ăn, bầu khí càng thêm phần nhẹ nhõm.
Chủ tịch Chân gắp thức ăn cho ba : "Hứa tổng nếm thử món xem."
Chân phu nhân thì múc canh cho : "Món canh là món thích nhất đấy, Hứa phu nhân dùng thử nhé?"
và Chân Ngạn cạnh , gầm bàn, hai đứa lén lút nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Cơm nước xong xuôi, phụ kéo thư phòng bàn bạc công chuyện, chắc là về việc hợp tác ăn. và Chân Ngạn thì lẻn ngoài vườn hoa. Gió đêm lành lạnh, nhưng bàn tay em vô cùng ấm áp.
"Bây giờ yên tâm ?" Em hỏi.
"Vâng." gật đầu, " về phía ba chắc là trong lòng vẫn còn chút vướng mắc. Dù đứa con nuôi nấng hơn hai mươi năm, đùng một cái trở thành đồng tính."
"Họ sẽ sớm thông suốt thôi." Em , "Hãy cho họ thêm chút thời gian."
Chúng tới bên cạnh chiếc xích đu xuống. Xích đu khẽ đung đưa, phát những tiếng cót két nho nhỏ.
"Chân Ngạn." ngước bầu trời , "Ba em thật đấy."
"Ba cũng ." Em đáp, "Họ chỉ là quá yêu thôi, sợ sẽ chịu tổn thương."