"Giờ em còn đạp xe ?"
"Xe vẫn để ở nhà." Em , "Lần tới sẽ chở ."
Chúng tìm một tảng đá bằng phẳng bên hồ để xuống. Em lấy từ trong ba lô mấy chiếc bánh sandwich và nước, bao bì đơn giản, trông như đồ tự .
"Em tự ?" kinh ngạc.
"Ừ." Em bẻ một cái đưa cho , "Nếm thử ."
c.ắ.n một miếng, hương vị ngon đến bất ngờ. "Em học từ bao giờ thế?"
"Hồi còn ở quê." Em mặt hồ, "Sống một nên cái gì cũng một chút."
Chúng lặng lẽ ăn uống, lắng tiếng sóng nước vỗ rì rào. Ánh nắng chiếu rọi xuống mặt hồ, tan thành vô đốm sáng lấp lánh.
"Hứa Ưu." Em đột nhiên gọi tên .
"Dạ?"
"Trước đây khi hẹn hò." Em sang , "Em thường đến những nơi như thế nào?"
sững một chút, hiểu em hỏi để gì, nhưng vẫn thành thật đáp: "Thì nhà hàng, rạp chiếu phim quán bar thôi."
"Vậy thích nơi ?"
gật đầu: "Thích chứ."
Khóe môi em khẽ nhếch lên: "Vậy thì ."
em đăm đăm một hồi lâu: "Không lẽ em sợ sẽ thích ?"
Em đầu : "Ừ."
mỉm : "Anh sẽ bao giờ thích ." Chân Ngạn dường như chút nhạy cảm, chủ động nắm lấy tay em : "Thật đấy."
Em siết c.h.ặ.t t.a.y : "Cảm ơn ."
Chúng dạo một vòng quanh bờ hồ. Em chỉ cho cái cây em thường leo hồi nhỏ, chỉ cho bãi cạn nơi em từng thấy chim nước đậu. Em nhiều, nhưng mỗi câu đều cụ thể và chân thật.
"Trí nhớ của em thật đấy!" khen ngợi.
"Vì em đến đây nhiều ." Em dừng bước, "Mỗi đến đều ghi nhớ điều gì đó. Nếu , khi trở về đối diện với căn nhà trống rỗng."
Tim chợt thắt . "Bây giờ cần cố nhớ nữa ." thốt theo bản năng.
Em đăm đăm.
"Bây giờ…" bổ sung, "Đã cùng em ."
Em đưa tay lên chạm nhẹ mặt . Đầu ngón tay lạnh, động tác vô cùng dịu dàng.
"Ừ." Em đáp.
14.
3h chiều, chúng trở về. Trước khi lên xe, mặt hồ thêm một nữa.
"Lần tới đến chứ?" hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chan-thieu-gia-hao-mon/chuong-11.html.]
"Anh đến lúc nào cũng ." Em khởi động xe, "Bất cứ khi nào."
Trên đường về ngủ quên mất. Lúc tỉnh dậy, xe đỗ trong hầm xe nhà họ Hứa. Trời sẩm tối, hầm xe vô cùng yên tĩnh.
"Đến ?" dụi mắt.
"Ừ."
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
im, em cũng giục. Chúng cứ thế lặng thinh bên .
"Hôm nay…" mở lời, "Có tính là hẹn hò ?"
"Cứ coi là ." Em .
"Làm gì kiểu hẹn hò như thế chứ?" bật , "Chỉ dạo ăn sandwich thôi ?"
"Anh thích ?"
"Thích." em , "Cực kỳ thích!"
Em chồm sang hôn . Đèn cảm ứng trong hầm xe là loại cảm biến âm thanh. Lúc chúng hôn , gian chìm bóng tối. Bóng đêm bao trùm lấy cả hai, thở giao thoa, tiếng tim đập mạnh đến mức át tất cả. Tay Chân Ngạn giữ c.h.ặ.t gáy , lực đạo dịu dàng cho phép khước từ, vô thức bấu c.h.ặ.t nhăn nhúm cả vạt áo sơ mi của em .
Thế nhưng, đèn đột nhiên bật sáng. Ánh sáng trắng ch.ói lòa đổ xuống từ đỉnh đầu. theo bản năng nheo mắt , đẩy Chân Ngạn . Vừa xoay , thấy ba đang sững ở cửa hầm xe, sắc mặt trắng bệch như gặp ma.
Thời gian như ngừng trôi. há miệng định gọi "Ba, " nhưng âm thanh kẹt cứng nơi cổ họng. Chân Ngạn thẳng dậy, tay vẫn đặt eo hề buông .
Mẹ là phản ứng . Bà bủn rủn chân tay, ba vội vàng đỡ lấy bà.
"Hai đứa..." Giọng ba run lên bần bật, "Hai đứa đang cái gì thế ?"
"Ba." bước lên một bước, chắn mặt Chân Ngạn, "Chúng con..."
Mẹ đột nhiên thét lên: "Hứa Ưu, con là ai ?! Cậu là Chân Ngạn! Là con trai duy nhất của nhà họ Chân!"
"Con ." đáp.
"Con mà con còn dám hôn ?"
"Mẹ, chúng con đang ở bên ."
"Ở bên ?" Giọng ba cao v.út lên, "Con điên ?! Nhà họ Chân là gia đình thế nào? Nhà họ Hứa chúng là hạng gì? Sao con dám?!"
Chân Ngạn bước từ lưng : "Thưa chú, thưa cô, cháu và Hứa Ưu là nghiêm túc ạ."
"Nghiêm túc?" Mẹ nấc lên, "Chân thiếu gia, xin đừng đùa nữa! Tiểu Ưu nhà chúng hiểu chuyện, nó chỉ là nhất thời hồ đồ thôi."
"Con hồ đồ." thẳng họ, "Con thích em , con thích Chân Ngạn."
Mẹ vung tay cho một bạt tai. Không quá đau nhưng âm thanh vang lên chát chúa.
"Con im ngay!" Bà run rẩy cả , "Con đang gì ? Nếu nhà họ Chân mà trách tội xuống, gia đình sẽ tiêu tùng mất! Tâm huyết nửa đời của ba , con thể phá hỏng như ."
Ba nhắm nghiền mắt , hít một thật sâu: "Chân thiếu gia, chuyện ngày hôm nay coi như chúng thấy gì. Mời về cho."
"Chú Hứa!"
" xin đấy!" Giọng ba bỗng chốc trở nên vô cùng mệt mỏi, "Hãy cho gia đình một con đường sống."
Chân Ngạn im lặng. Em một cái, ánh mắt đầy phức tạp. Sau đó em khẽ gật đầu: "Được, cháu ."