CÂY QUÝT PHƯƠNG NAM - 9

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:11:20
Lượt xem: 72

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta đó bước khỏi Tĩnh Trừng Các như thế nào, cũng để tỏ như chuyện gì mặt Hoàng hậu và các phi tần của .

kể từ ngày đó, còn mượn đủ lý do để đến chỗ nữa. 

Có một kiệu gặp con đường hẻm nhỏ hẹp, thậm chí còn hiệu cho tiểu thái giám khiêng kiệu lập tức đầu, đến một ánh mắt cũng thèm .

Rốt cuộc vẫn là tuổi còn nhỏ, tự tôn quá lớn, chịu nổi những lời nặng nề. Từ nay về vạch rõ ranh giới, trái càng .

 Ta nên sự thanh bạch và yên của riêng .

Gần đây thường xuyên mơ. Trong mơ, trở thời thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên, trở cung điện nơi Thục Ninh công chúa từng sinh sống.

 Khi tỉnh dậy, tim đập thình thịch l.ồ.ng n.g.ự.c, hai má cũng vì hưng phấn mà đỏ bừng.

Ta chuẩn tâm lý sẽ thủ tiết cả đời trong bức tường cung cấm lạnh lẽo của Bắc Quốc, nhưng bước ngoặt của sinh mệnh giống như hạt cỏ rơi khe gạch, sắc xanh cứ thế liên miên mọc

Cây cầu bắc ngang sông Mặc một khi thành, thể về nhà .

A! Nam Quốc! Nam Quốc mà đêm ngày hằng mong nhớ!

đuổi theo từ Nam Quốc suốt chặng đường lên phía Bắc, sẽ đích chủ trì công trình vĩ đại

Tâm trí trôi về vài năm tại sứ quán Nam Quốc, giữa mười sáu tuổi và Cố Triệu Quân mười chín tuổi từng một đoạn đối thoại thế :

“Nếu về nhà, ngươi tính ?”

 “Ta sẽ xây cầu vượt sông Mặc suốt đêm để đón nàng, nếu Thượng Huyền Khánh cho phép, sẽ quản thúc để nàng nữ đế.”

Rốt cuộc, đúng là xây cầu đón . Sứ quân mới đang đường đến , xem sớm chuẩn kế hoạch về nước. Chẳng trách Mạnh Quyết hiểu lầm.

  tất cả những điều đều còn quan trọng nữa. Ta sắp .

Nghe đội công trình tiến về sông Mặc khởi hành. Ta chép nhiều kinh văn, đêm ngày cầu nguyện cho họ bình an thuận lợi.

 Thời gian còn , đều dùng để sắp xếp thư họa trong Tĩnh Trừng Các, biên soạn một cuốn danh mục kiểm kê cho chúng. Những thứ sẽ mang .

 Đợi vài năm nữa trong cung những đứa trẻ mới đời, đến lúc thì tới xem cũng .

Thư hoàng hậu vốn dĩ đủ thời gian để từ từ học cách quán xuyến việc cung đình, nhưng bây giờ, nàng lập tức tiếp quản. 

Chỉ riêng chức vị phẩm giai của các nữ quan thôi cũng khiến nàng đến hoa cả mắt.

“Nương nương, thần xa rời !” Nàng ôm lấy ống tay áo , nũng nịu ăn vạ.

“Cây cầu đó xây xong vẫn còn cần một thời gian nữa, chúng tranh thủ học là .” Ta vuốt tóc nàng dỗ dành.

thật nhé,” Thư hoàng hậu nắm lấy tay chân thành , “Thần vẫn hy vọng nó sớm thành.”

“Tại ?”

Nàng cầm lấy một chiếc gương khảm men màu từ bàn trang điểm bên cạnh, đưa đến mặt . Ta nương theo tay nàng , đối diện với chính trong gương. 

Nàng chậm rãi :

 “Nhi thần mạo , nương nương kể từ khi tin về Nam Quốc, những từ như ‘thần thái rạng ngời’, ‘ánh mắt linh hoạt’ đều đủ để miêu tả nữa .”

Có... rõ ràng như thế ? Ta đành chuyển chủ đề: 

“Đến lúc đó giao thông Nam Bắc thuận tiện , con hãy đến nhà chơi nhé, sẽ đưa con xem sơn thủy Nam Quốc, thuyền vẽ tranh mưa rơi lúc ngủ, tỉnh dậy hái gương sen.”

Nàng phồng má chịu thôi:

 “Vậy thì mùa xuân con một chuyến, mùa hạ một chuyến, mùa thu một chuyến, mùa đông một chuyến!”

“Lần nào cũng sẽ tiếp đãi nồng hậu!” Ta .

Sau khi Thư hoàng hậu mang một xấp tài liệu lớn trở về Tiêu Phòng điện, một leo lên cầu thang của Tĩnh Trừng Các. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cay-quyt-phuong-nam/9.html.]

Bình thường chỉ tầng một và tầng hai là sử dụng, phía nữa chỉ chứa những hòm xiểng ít dùng đến. 

Có một là đồ chơi nhỏ và y phục trang sức mang theo khi xuất giá. Lúc đó cái gì cũng mang , cứ khăng khăng đòi hoàng phái thêm bao nhiêu nhân thủ để vận chuyển của hồi môn.

 Thật sự mang đến , những món đồ yêu thích lúc công chúa mà trang trí lên hoàng phi thì chút hợp thời. 

Thế là chúng cứ để như suốt nhiều năm.

Mở hòm xem, những bộ trang sức ngọc trai đá quý vẫn tỏa ánh sáng dịu dàng. Chúng lặng lẽ thẩm định .

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

 Thẩm định nàng thiếu niên già . Ta nặng nề đóng hòm , ngoảnh đầu mà leo thêm một tầng thang nữa.

Mở cửa sổ trời, leo lên đỉnh các. Tĩnh Trừng Các xây cao gầy, đỉnh thể thu tầm mắt hơn nửa phong cảnh trong hoàng cung Bắc Quốc.

 Đã quá lâu bước chân khỏi cửa cung, lúc gió đêm cao thổi , nhịn mà hít một thật sâu khí trong lành.

 Cho đến khi sặc. Mới nhịn tự giễu mà : Thượng Doanh Doanh, ngươi đang gì thế?

Ta . Ta tháo chiếc mũ vàng nặng nề xuống, đặt nóc nhà. Cởi giày , xếp ngay ngắn bên cạnh. Nằm dài như một chiếc lá lớp gạch ngói gồ ghề.

Bầu trời đỉnh đầu rộng lớn bao la đến , giống như một dòng sông biên giới, bao trùm lên hai nước Nam Bắc. 

Chúng dùng chung một vầng trăng và những chòm , nhưng thực sự minh chứng cho câu “mỗi vùng đất nuôi dưỡng một kiểu ”.

 Người phương Nam như , rốt cuộc vẫn thể thực sự thích nghi với Bắc Quốc.

Tiến độ của công trình sông Mặc thường xuyên những bản báo cáo chi tiết gửi cung, nào cũng thầm vui mừng.

Vào một buổi sáng sớm khác gì ngày, đang hái những bông hoa dành dành còn đọng sương sớm trong viện, chuẩn mang về phấn hương.

  , cây cầu đó xây từ mùa đông cho đến tận tháng sáu năm , cuối cùng cũng sắp thành.

 Ta xách chiếc giỏ nhỏ tán lá rậm rạp, hái đủ hoa định về cung.

Dưới một gốc cây khác truyền đến tiếng trò chuyện thì thầm của hai tiểu thái giám.

“Đập thủy lợi thượng nguồn sông Mặc mà mở cửa xả lũ thì sẽ cuốn trôi bao nhiêu nhà cửa ruộng vườn nhỉ.” Một .

“Hại, những thứ đó triều đình đều bồi thường cả, đến lượt chúng lo lắng . Chỉ cây cầu đó, thật hiểu phía nghĩ gì, xây xong phá, cứ như trò đùa .” Người đáp.

thế, đáng thương cho vị tiểu tướng quân Nam Quốc đó, còn lập gia đình nữa cơ…” “Haiz…”

Khi thấy ba chữ “tiểu tướng quân Nam Quốc”, đầu vang lên một tiếng “oanh”, như t.h.u.ố.c s.ú.n.g nổ tung trong đại não. 

Chiếc giỏ trong tay rơi xuống đất, hoa rơi tung tóe. Hai thấy động tĩnh thì giật , thấy là , càng kinh hãi hơn.

“Hoàng thái quý phi nương nương…”

Họ vội vàng hành lễ, thấy miệng họ mấp máy nhưng thấy bất kỳ âm thanh nào. Ta mất kiểm soát lùi vài bước, xoay chạy .

 Ta xách váy chạy thật nhanh qua những dãy hành lang dài dằng dặc trong cung, tiếng gió gào thét bên tai.

 Giày chắc là rơi mất , vì lòng bàn chân dẫm nền gạch xanh của Bắc Quốc thấy thật lạnh lẽo. Ta điên cuồng chạy điểm dừng.

Mỗi gặp ác mộng, chỉ cần trong mơ xoay chạy , chạy mệt sẽ đổ mồ hôi đầm đìa mà tỉnh . mà, tại thế

Cho đến khi bậc thềm đá vấp ngã, lòng bàn tay truyền đến cảm giác đau đớn nóng rát và chân thực. Cơn ác mộng ngày hôm nay vẫn kết thúc.

Ta bò dậy tiếp tục băng qua hành lang, va một nữ quan đang xách hộp thức ăn. Ta nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay nàng như vớ cọc chèo:

 “Sông Mặc mở cửa xả lũ ? Chưa nhỉ? Chưa xả lũ đúng ? Hả? Ngươi !”

Ta thấy một cái bóng trong hộp thức ăn sơn mài đen bóng. Đó chắc .

 Đó là một nữ t.ử điên với mái tóc rối bời, tinh thần hoảng loạn.

 Nàng trừng mắt hết đến khác chất vấn vị nữ quan vô tội, hỏi đến một vạn .

 

Loading...