Cầu Xin Muộn Màng - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-01 07:38:22
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

thì năm đó, cũng là thích , hết lá thư tình đến lá thư tình khác gửi cho .

Thậm chí sinh nhật , còn tự tay chép cả một cuốn tuyển tập thơ tình yêu thích, đem tặng .

Cuối cùng, cũng cho lay động.

“Thật là bó tay với em.”

Hôm , hoàng hôn buông xuống, trong lớp học trống , xong một bài toán, ngẩng đầu :

“Em thật sự yêu đến ? Thôi , bạn gái.”

Mối tình , bắt đầu từ những năm trung học, kéo dài cho đến khi chúng nghiệp đại học.

Sau khi bí mật lớn nhất trong cuộc đời , để thể thường xuyên ở bên , thậm chí còn đổi nguyện vọng thi đại học, từ bỏ ngôi trường hằng ao ước, cùng đến sống ở cùng một thành phố.

Tất cả những điều đó, luôn ghi nhớ trong lòng.

Vì thế, nhiều khi mâu thuẫn xảy , đều chủ động lùi một bước .

Tối hôm đó, thể xem vở kịch mà mong đợi bấy lâu.

Mãi đến đêm khuya, Tần Húc mới gọi cho :

“Tăng ca, giờ mới khỏi công ty.”

c.ắ.n c.h.ặ.t môi:

“Em gọi cho , là một phụ nữ bắt máy… Sao cô cầm điện thoại của ?”

“Phụ nữ gì chứ, Chu Thanh Tuế, em chuyện cho lịch sự. Đó là đồng nghiệp của , tên là Đàm Vy.”

Tần Húc tiếp:

“Anh đang họp, điện thoại để bàn, cô tiện tay máy thôi.”

Một câu nhẹ bẫng, chặn tất cả những điều còn hỏi.

Anh là cực kỳ coi trọng ranh giới. Yêu bao nhiêu năm, từng cho chạm điện thoại của .

Thế nhưng Đàm Vy thể dễ dàng cầm lấy điện thoại của , dùng giọng điệu quen đến mức đáng ngờ để cuộc gọi của .

nghĩ thông, cũng thể hiểu nổi, nên trong hẹn hò tiếp theo, lén xem danh bạ trong điện thoại của Tần Húc, âm thầm ghi nhớ của Đàm Vy.

Rồi theo đó, tìm đến Weibo của cô .

Trang cá nhân của Đàm Vy một bài ghim lên đầu: cô ôm một bó hồng thật lớn, đối diện ống kính, nụ xinh đến phóng túng.

Dòng chú thích là một câu thơ của Neruda:

“Anh với em rằng: Trên mảnh đất cằn cỗi của , em là đóa hồng cuối cùng.”

Bài thơ , nhiều năm về , khi kiên trì theo đuổi Tần Húc, từng trong bức thư tình cuối cùng — bức thư dùng để chấp nhận lời tỏ tình của .

Giờ đây,

MMH

dùng để dành cho một cô gái khác.

Vì chuyện , nhịn nữa, chạy hỏi thẳng Tần Húc.

Tần Húc nổi giận lớn:

“Chu Thanh Tuế, em bệnh ? Ai cho em lén xem điện thoại của , còn tìm Weibo của đồng nghiệp ?”

“Em bài đăng đó cho ? Cô với Lão Tiết mới là một cặp!”

“Neruda c.h.ế.t mấy chục năm , chẳng lẽ thơ của ông chỉ em mới dùng ?”

Lão Tiết là ông chủ công ty họ, cũng là bạn trai của Đàm Vy.

sững tại chỗ, lâu mới khó nhọc cất lời:

mà…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-xin-muon-mang/2.html.]

“Không nhưng nhị gì hết. Anh với em từ lâu , tôn trọng quyền riêng tư của , đừng xem điện thoại của . Em ?”

Ánh mắt chán ghét của khiến sống mũi cay xè, nước mắt cũng theo đó rơi xuống:

“Vậy… chia tay với em ?”

“Chu Thanh Tuế, là em đấy.”

Tần Húc lấy điện thoại , xóa WeChat của ngay mặt :

“Nếu cốt khí thì từ nay đừng liên lạc nữa.”

Về đến nhà, lâu, cảm thấy quả thật nên xem điện thoại của , cũng nên chỉ vì một bài thơ mà hiểu lầm .

Thế là đêm hôm đó, cho một tin nhắn dài để xin :

“Xin , em nên xem điện thoại của , nên vì tự suy diễn mà hiểu lầm với khác… Sau em sẽ bao giờ phạm nữa. Em cầu xin , đừng bỏ rơi em.”

Trước đây, Tần Húc cũng thích những thứ như — những lá thư tình cho , những tập thơ chép tay tặng , suốt bao nhiêu năm, đều cất giữ cẩn thận.

bây giờ, với một phụ nữ khác rằng như phiền.

Một cơn đau sắc nhọn và dữ dội trào lên từ tận đáy tim, tay bắt đầu run rẩy, gần như thể cầm vững điện thoại.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng từ lúc nào.

Ngay khi nước mắt tràn khỏi hốc mắt, phía vang lên giọng lạnh nhạt của Tần Húc:

“Chu Thanh Tuế, em cầm điện thoại của gì?”

phắt .

Tần Húc đó, tóc còn ướt sũng nước, vẻ mặt hề che giấu sự khó chịu.

Ánh mắt rơi xuống gương mặt đẫm nước mắt của , khựng , giọng cũng hạ thấp :

“… Khóc cái gì?”

dùng bàn tay run rẩy giơ điện thoại lên:

“Anh gửi tin nhắn em nhắn cho … cho đồng nghiệp của xem ?”

Giọng mang theo tiếng nức nở t.h.ả.m hại.

Thật , ngay khoảnh khắc thấy những lời chế giễu chút kiêng dè của Đàm Vy, sự hổ trong lòng nuốt chửng .

“Nếu thích em gửi những thứ cho , thể với em. Em sẽ nữa. Tại gửi cho khác?”

“Than phiền về em với đồng nghiệp của , nhạo em, đối với , là chuyện thú vị ?”

Đến câu cuối cùng, gần như gào lên.

“Em bình tĩnh , đây là bên ngoài.”

Tần Húc yên tại chỗ, chỉ cách vài bước, thậm chí hề ý định tiến gần, chỉ lạnh lùng :

“Em lén xem điện thoại của , còn lấy chuyện chất vấn ? Em hiểu thế nào là tôn trọng quyền riêng tư ?”

khàn giọng :

“Nếu em xem điện thoại của , em cũng sẽ lưng về em như .”

“Không như thế.”

Anh mím môi, bắt đầu giải thích:

“Hôm đó cãi đúng lúc phương án dự án xảy vấn đề, hai chuyện dồn với , trong lòng bực. Nên câu đó, chỉ nhắm em.”

Tần Húc ngừng một chút.

“Em đừng nữa, , Tuế Tuế?”

Trong một thời gian dài khi bắt đầu yêu Tần Húc, khi đối diện với luôn lạnh nhạt xa cách. Dù là những buổi hẹn hò chỉ hai , cũng chỉ gọi cả họ lẫn tên.

Loading...