Cầu Than Thở - Chương 1.1: Hắc Tinh Tinh (1)
Cập nhật lúc: 2026-05-05 08:34:50
Lượt xem: 2
Chu Nguyệt thấy tiếng trẻ con nỉ non, âm thanh hẳn là vang dội nhưng cô chắc chắn bởi nó dường như ở cách cô quá xa. Cô tiếng y tá :
“Chúc mừng Giang phu nhân, là một bé trai!”
Từ bao giờ mà mấy dì y tá dịu dàng đến thế nhỉ? Trong ký ức của cô thì họ chẳng bao giờ để ý đến cô cả. Họ đội mũ trắng, giày trắng, một tiếng động lướt dọc theo những hành lang bệnh viện lạnh lẽo hệt như Bạch Vô Thường.
nơi ấm áp và cũng trắng toát đến rợn . Những bức tường sơn màu hồng phấn vẽ đầy những hình thù ngộ nghĩnh ngũ sắc, ích cho việc xoa dịu tâm trạng sản phụ. Ở đây gì quan trọng hơn tâm trạng của .
... Giang phu nhân là ai chứ? Cô họ Chu, Khang Tinh Tinh họ Khang, nếu gọi thì gọi là Khang phu nhân mới đúng. Ha ha, Khang phu nhân? Vậy chẳng lẽ Khang Tinh Tinh thành Khang tổng ? Cô nhớ đến gương mặt đen nhẻm lầm lì của Khang Tinh Tinh liền cảm thấy buồn . Trông chẳng khác gì dân lao động chân tay thế mà cũng đòi Khang tổng?
Cô cảm thấy đang ở cầu giống như ngày bé, ghé lên lan can trụ cầu xuống . Đầu cô chúi xuống thấp đến mức sắp rơi nhưng cô sợ vì Khang Tinh Tinh sẽ đến ôm lấy cô. Anh sẽ lặng lẽ ôm cô xuống từ phía . Anh sẽ bao giờ để cô ngã, vĩnh viễn bao giờ.
cô sẽ chẳng thèm đầu ! Cô chỉ hình bóng phản chiếu mặt nước. Khi nào bên cạnh khuôn mặt trắng trẻo của cô hiện lên một khuôn mặt đen nhẻm, nhe hàm răng trắng bóc với cô thì chính là tới.
hôm nay cô chờ mãi, chờ mãi mà chẳng thấy ai.
Anh mà cũng dám bắt cô chờ ?
Xem cô mắng c.h.ế.t !
Cô mặt nước, trời đầy mây, vẻ bão cát sắp nổi lên.
Trời đất mênh mang một màu vàng vọt và nước sông đục ngầu bẩn đến mức thấy đáy.
Một cơn gió thổi qua mặt nước xao động, khi mặt nước tĩnh lặng trở thì gương mặt cô đổi. Khuôn mặt tròn trịa của đứa trẻ năm, sáu tuổi biến thành gương mặt trái xoan với đôi mắt hồ ly y hệt cô.
Bọn họ đều với cô “Anh yêu em” nhưng rốt cuộc họ yêu cô ? Cô hiểu nhưng Khang Tinh Tinh chắc chắn yêu cô. Bởi vì chẳng thèm cô lúc trưởng thành lấy một và cũng từng “Anh yêu em”.
Con luôn căm ghét những kẻ dị loại cho nên c.h.ế.t . Anh sẽ bao giờ nhe hàm răng trắng bóc với cô nữa, cũng sẽ bao giờ ôm cô xuống từ thành cầu nữa.
Chu Nguyệt mở mắt . Đập mắt là bốn bức tường màu hồng phấn, trần nhà thả bốn quả bóng bay màu vàng kim ghép thành chữ “BABY”. Nhìn xuống thấy đồ chơi và hoa tươi chất đống chiếm trọn một mảng tường.
“Tỉnh ?”
Giọng một đàn ông vang lên, quá xa nhưng cũng chẳng sát bên tai. Hắn ngáp một cái, giọng điệu hữu khí vô lực:
“Cứ tưởng em cũng vội tìm c.h.ế.t chứ.”
Chu Nguyệt sang . Người đàn ông ghế sô pha vắt chéo chân, mặc bộ đồ ở nhà bằng vải lanh rộng thùng thình, quần trắng, đùi đặt một đứa bé trong tã lót. Hắn xách góc tã lên bên trong phì .
Hắn khanh khách ngẩng đầu đàn ông đang phía :
“Tao với chị dâu mày đến mức nhỉ?”
đàn ông một chút cũng dám . Đợi đến khi tự đủ mới đẩy gọng kính dậy, ôm đứa bé lảo đảo tới.
“Ây da…” Hắn trìu mến vỗ vỗ đứa bé trong lòng, đôi mắt lá liễu trời sinh mang ý , ai cũng nhu tình như nước. “Đoán xem nó giống ai? Giống em giống ?”
“Đem xa một chút.”
Hắn chẳng hề giận mà mặt cô vén tã lót lên nghiêng đầu ngắm nghía đứa bé:
“Ừm, giống em.”
Miệng toác , gương mặt trắng bệch hễ hưng phấn là đuôi mắt đỏ lên, đỏ tựa như nốt chu sa giữa hai đầu mày.
“ tính cách thì đừng giống mày nhé, chẳng hài hước tẹo nào.”
Hắn thì thầm với sinh linh bé nhỏ bước về phía cửa sổ, đón ánh mặt trời mà . Trong phòng ngoại trừ thì đến tiếng thở của sống cũng thấy.
Cửa sổ mở rộng một nửa, rèm trắng bay phấp phới trong gió. Hắn bên cửa sổ ngoài:
“Con xem, Thâm Quyến bao.”
Cái bọc tã lót dường như cảm giác, cựa quậy nhẹ phát tiếng ê a yếu ớt như mèo kêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cau-than-tho/chuong-1-1-hac-tinh-tinh-1.html.]
Người đàn ông như thể giờ mới phát hiện thứ trong lòng là vật sống, nụ mặt lập tức đông cứng . Đôi mắt đen kịt chằm chằm xuống , đợi đến khi vật nhỏ ngọ nguậy yên trở thì mới mỉm từ ái, dỗ dành:
“À thế hả? Mẹ con đáng ghét thật đấy! Con vất vả lắm mới đến thế giới , nể mặt gọi một tiếng mà cô , cũng chẳng thèm con một cái. Đi thôi, chúng thèm để ý đến cô nữa!”
Nói xong, liếc Chu Nguyệt một cái nhấc chân thẳng. Người đàn ông trong góc cũng theo, đến cửa thì dừng xoay cung kính cúi chào Chu Nguyệt, thẳng lên :
“Giang tổng để cô c.h.ế.t, cô cũng đừng nhắc chuyện đó nữa. Hôm nay tâm trạng Giang tổng thực cũng tệ. Nể tình cô vẫn còn chút tàn, phu nhân đừng để biến khéo thành vụng.”
Nói xong liền rời .
Người đàn ông là mới, Chu Nguyệt quen. Người bên cạnh Giang Hoài cứ cách một thời gian đổi một lứa nên cô chẳng quen ai cả.
Cô rằng thực cô cũng chẳng càng tiếp tục thở nữa.
Mẹ cô giường bệnh mấy năm nay trở thành một thực vật đúng nghĩa. bà là yêu cái đến thế, nếu ngày nào đó tỉnh thấy tàn tạ như dây leo khô héo thì tám phần mười là bà cũng chẳng thiết sống nữa. Hai phần còn là xác suất bà thể tỉnh .
cô lười chuyện. Đầu óc cô hiện tại rối tung cứ mãi nghĩ về chuyện hồi nhỏ. Đặc biệt là năm cô năm sáu tuổi, là thời điểm Khang Tinh Tinh mới đến nhà cô.
Chu Nguyệt đầu tiên gặp Khang Tinh Tinh là năm 5 tuổi. Khang Tinh Tinh lớn hơn cô một tuổi, năm lên 6.
Chu Nguyệt vẫn luôn cho rằng Khang Tinh Tinh là tên cúng cơm của bởi vì nó quá chuẩn xác. “Tinh Tinh” đen như con tinh tinh . Ban đêm về phía bạn cứ như một bộ quần áo bay, còn nhe hàm răng trắng bóc tiếng động dọa c.h.ế.t khiếp.
Mãi lâu về cô mới Khang Tinh Tinh là tên thật, hơn nữa cũng là Tinh Tinh (loài khỉ) mà là Tinh Tinh trong “ngôi ".
Khi đó Khang Tinh Tinh ở nhà cô gần một năm.
Khang Tinh Tinh đương nhiên chẳng chẳng thích gì với nhà họ Chu mà là do ba Chu Nguyệt dẫn về.
Ba Chu Nguyệt thời trẻ tự kinh doanh, chút tiền, tính tình cũng chút ngông, việc chẳng bao giờ bàn bạc với gia đình. Có đôi khi cơm tối dọn xong, gọi điện thoại cho ông thì ở tàu hỏa tỉnh khác.
chuyện chạy công tác và chuyện chạy công tác dẫn về một đứa trẻ dù cũng là hai việc khác về tính chất.
Ba Chu tiền trai, những tin đồn phong lưu thời ít. Lần mở cửa , tay trái kéo vali tay dắt một “hòn than nhỏ” bảo nghĩ ngợi lung tung.
Kết quả là đêm ngày 28 tháng 8 năm 1995, cái gia đình ba vốn chẳng mấy hòa thuận bùng nổ một cuộc chiến lớn từng .
Ngày hôm đó cũng chính là sinh nhật 5 tuổi của Chu Nguyệt.
“Chu Thiên Thành! Anh cho rõ ràng! Đứa nhỏ ở ? Hả? Con mụ đàn bà lẳng lơ nào đẻ cho ?”
Mẹ Chu tên là Đới Yến, thời trẻ cũng là bà chằn lửa nổi danh khắp làng xóm . Thời đại chuộng chữ “theo”, Đới Yến 16 tuổi “theo” Chu Thiên Thành, 23 tuổi kết hôn. Trong bảy năm đó bà đấu đá với vô ong bướm, cuối cùng mới tu thành chính quả, dựa chỉ một bộ da mặt mà còn là thủ đoạn sấm rền gió cuốn tàn nhẫn, cùng với đứa con trong bụng.
Cho nên theo bà thấy thì con "khỉ đen" tám phần cũng là thủ đoạn thượng vị của con hồ ly tinh nào đó. Quảng Châu bên thiếu gì mấy ả gái quê đen nhẻm mà xinh xắn, cô nào cô nấy mắt sâu má hóp, Trương Ái Linh từng dùng từ “sườn heo chua ngọt” để hình dung bọn họ đấy thôi.
Đới Yến bụng cố gắng, đẻ một đứa con gái còn “sườn heo chua ngọt” nhà đẻ con trai. Cái ghế chính cung nương nương của bà còn vững ?
“Câm miệng, ăn cơm.”
Chu Thiên Thành sống c.h.ế.t chịu tiếp lời vợ, so với ngày thường càng trầm mặc hơn, mặt hầm hầm chỉ lo cắm cúi uống rượu.
“Hòn than nhỏ” cạnh ông , ôm bát cơm chén liền tù tì ba bát cộng thêm cả một đĩa khoai tây xào.
Tiểu thọ tinh Chu Nguyệt trải qua cái sinh nhật tồi tệ nhất trong cuộc đời. Cái vương miện nhỏ màu vàng đội lệch sang một bên, chiếc bánh kem hiệu Holiland mà cô bé mong nhớ ngày đêm coi như v.ũ k.h.í ném nát bét tường và đất.
Còn con "khỉ đen" thì tỏa một mùi hôi thối nồng nặc ám lấy cả phòng khách, thật khó tưởng tượng đó là mùi phát từ một con .
điều khiến Chu Nguyệt buồn nhất vẫn là .
“ theo 12 năm! 12 năm trời!”
Cả phòng khách chỉ vang lên tiếng gào thét của Đới Yến, bà rướn cổ lên gào, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt.
“Trước khi sinh Nguyệt Nguyệt với thế nào? Hả? Anh ? Anh sẽ tằng tịu với lũ đàn bà bên ngoài nữa, sẽ cùng sống yên ? Anh tự ! Mấy năm nay lúc nào chịu ngừng nghỉ ? Vì cái nhà mắt nhắm mắt mở, c.ắ.n nát răng cũng nuốt trong bụng! còn thì ?”
Bà vung tay chỉ thẳng “hòn than nhỏ” đang cạnh chồng, bé đang bưng cái đĩa húp nước mỡ xào khoai tây ớt xanh.
“Anh dám mang về cho một đứa con hoang...”