Cát lún - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-01-23 17:23:12
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thủ đô ít mưa, cổ họng khô khốc, đành ôm ly nước nhấp từng ngụm nhỏ.
Tạ Tuyên cởi áo khoác ngoài bếp.
Anh gọi : "Tiểu Ly, giúp thắt dây tạp dề với."
Mọi thứ về điểm bắt đầu.
Ngày thứ ba khi trở về Thủ đô, Tạ Tuyên vẫn như bình thường, còn thì ở nhà mày mò đồ ngọt.
Hôm nay lướt thấy một công thức bánh ngọt quảng cáo là "vụng mấy cũng ", thế là tập hợp đủ nguyên liệu bắt đầu cân bột mì.
Điện thoại bỗng reo vang, là một lạ ở địa phương.
rửa tay cố nhớ xem dạo đơn hàng nào giao tới , là điện thoại của nhân viên giao hàng.
Sau khi nhấn nút , từ đầu dây bên truyền đến một giọng nam, đó gọi chính xác tên .
"Lương Ly?"
múc thêm một thìa bột nhỏ bát, nghiêm túc theo đúng hướng dẫn.
"Chúng chuyện chút , về chuyện của Tạ Tuyên."
Vừa vặn 50 gram, tiếp theo là cân bơ.
"Ông là ai?"
Đầu dây bên im lặng trong giây lát: " là bố của Tạ Tuyên."
Cạch… cúp máy ngay lập tức. nên tập trung hơn việc cân bơ, để phân tâm.
Số điện thoại đó gọi tới nữa, , ông vẫn kiên trì gọi hết đến khác. Thấy phiền quá, dứt khoát cho danh sách đen.
Kết quả là đối phương đổi sang các khác để gọi, bực bắt máy: "Có chuyện gì?"
Có lẽ sợ cúp máy, ông thẳng vấn đề.
"Chẳng lẽ cô tại nhà họ Lương phá sản ?"
Đầu ngón tay khựng .
Khi gia đình phá sản, mới mười bảy tuổi.
Kể từ năm lớp mười hai, bố yêu cầu ở nội trú. Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản là họ tập trung học tập, tốn thời gian giữa nhà và trường.
Sau mới , thực lúc đó họ bán nhà . Bố sợ lo lắng nên cho tình hình của gia đình.
chỉ một dự án gặp vấn đề, chứ rõ tình hình cụ thể .
tựa bệ bếp: "Ông chuyện đó do Tạ Tuyên ?"
Người đàn ông khẽ: "Không, là ."
Ông giống Tạ Tuyên. Từ chất giọng đến ngữ điệu, thứ đều khẳng định mối quan hệ m.á.u mủ giữa hai .
Vẻ lười nhác, thong dong đó luôn xuất hiện Tạ Tuyên.
" thích đứa con trai , nó giống ." Giọng điệu mang theo vẻ tán thưởng của ông khiến nổi hết da gà.
Ông thở dài đầy tiếc nuối: "Tiếc là nó cứ luôn đối đầu với . chỉ còn cách tìm vài biện pháp để cảnh cáo nó một chút thôi."
siết c.h.ặ.t điện thoại: "Ông với những điều để gì?"
thấy tiếng của những khác trong nền điện thoại.
"Bệnh nhân giường mười bốn ? Ai để ông chạy mất , liệu trình điều trị bằng điện giật hôm nay còn thực hiện mà."
"Tìm thấy , ở đây!"
"C.h.ế.t tiệt, ai đưa điện thoại cho ông thế, chuyện gì thì ai gánh nổi trách nhiệm hả!"
Giữa những âm thanh hỗn loạn , thấy tiếng ông : " chẳng gì cả, chỉ là cho cô thôi. , con trai sắp cầu hôn cô nhỉ? Con dâu, chúc hai đứa tân hôn hạnh phúc."
Tút… Cuộc gọi ngắt. Điện thoại chỉ còn những tiếng bận máy vô hồn.
bủn rủn chân tay, chiếc điện thoại lăn lông lốc sàn va góc tường.
quần áo, chuẩn tìm Tạ Tuyên, nhưng cuộc gọi của còn nhanh hơn cả hành động của .
Trong điện thoại, cẩn thận hỏi: "Cục cưng, em nhận cuộc gọi nào ?"
Xem cần ngoài nữa .
bên mép giường, tìm tờ kết quả xét nghiệm progesterone .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cat-lun/chuong-6.html.]
"Có."
"Ông gì với em?"
Theo bản năng, định giấu , nhưng nhớ đến lời Tạ Tuyên , tin tưởng thêm một chút.
Công tâm mà , bất kể là lúc nhỏ khi trưởng thành, Tạ Tuyên bao giờ điều gì với . Chỉ là thực sự cách nào đối xử với như ngày xưa nữa.
hít một thật sâu, nhắm mắt và sự thật.
"Ông nhà em phá sản là do ."
Giọng Tạ Tuyên lộ rõ vẻ hoảng loạn.
"Anh..."
ngắt lời : "Tạ Tuyên, đừng phiền em, hãy để em yên tĩnh một lát."
vùi mặt gối, trùm kín chăn và ngủ một giấc thật dài. Trong mơ, thấy những chuyện xảy đầu tiên gặp Tạ Tuyên.
Lúc đó Tạ Tuyên vẫn còn là một đứa trẻ, còn nào khác, nên việc hậu sự đều do bố lo liệu.
Tang lễ chẳng ai đến, vô cùng sơ sài.
bia mộ, cúi đầu chào bà .
Tạ Tuyên ngay bên , lặng lẽ phụ nữ đang mỉm rạng rỡ di ảnh. Anh : "Anh khá hận bà ."
Giọng khẽ, chỉ , gần nhất mới thấy.
c.ắ.n môi: "Em xin ."
Tạ Tuyên đầu , sững sờ trong giây lát. Đó là đầu tiên xoa đầu .
"Không là em, mà là bà ."
Khi tỉnh dậy khỏi giấc mơ, bên ngoài là hoàng hôn. Một buổi hoàng hôn mưa, ánh chiều tà rực rỡ và lộng lẫy.
đất, màn đêm ngoài cửa sổ sát đất đang dần nuốt chửng bóng hoàng hôn, căn phòng chìm dần bóng tối.
Tối nay Tạ Tuyên về muộn hơn thường lệ. Đợi đến khi màn đêm buông xuống, cửa phòng mới đẩy .
Tiếng bước chân tiến về phía dừng , dừng cách ba bước chân.
Anh chạm , chỉ : "Dưới đất lạnh, đừng đó."
chớp đôi mắt khô khốc, đầu hỏi : "Sao ôm em?"
Cái ôm của Tạ Tuyên lập tức bao lấy .
"Anh cứ ngỡ em gặp ."
đưa tay , đáp cái ôm của .
vùi đầu lòng , giọng lí nhí: "Anh thăm bố ?"
"Có."
Thực năm nào chúng cũng . Mỗi năm, Tạ Tuyên đều hứa với bố rằng sẽ chăm sóc cho .
Tựa lòng , thấy ba nhịp tim cùng lúc. Thình thịch, thình thịch, thình thịch. Của , của và của đứa nhỏ.
khẽ : "Anh ơi, ngày mai thăm bố nhé?"
Anh nâng mặt lên đặt xuống một nụ hôn. vòng tay qua cổ , cùng trao nụ hôn nồng cháy khung cửa sổ sát đất.
Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn neon lấp lánh. Ánh trăng, ánh và ánh đèn hòa quyện, khiến lóa mắt đến khó chịu.
Nước mắt cứ thế trào .
càng lúc càng nhiều hơn. Tạ Tuyên lau những giọt lệ mặt , nhưng chúng vẫn ngừng rơi xuống.
giải thích: "Ánh đèn ch.ói quá, em chảy nước mắt ."
Anh gật đầu: "Ở trong bóng tối quá lâu, khi thấy ánh sáng sẽ dễ chảy nước mắt."
Mẹ thích hoa lan hương, còn bố thì chẳng thích hoa gì cả, thế nên ông cũng nhận một bó lan hương giống hệt như .
Trong ảnh, bố đang mỉm với chúng .
Tạ Tuyên với họ: "Bố , con sẽ chăm sóc cho Tiểu Ly và đứa bé."
ngửi thấy hương thơm của hoa lan hương, mùi hương nồng nàn tan trong gió.
Đó là sự tưởng nhớ vĩnh hằng.