Cát lún - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-23 17:23:09
Lượt xem: 189
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn gia đình hạnh phúc , bỗng chốc thẫn thờ.
Thai phụ đó nhận ánh mắt của , bèn chủ động tiến gần: "Em là hàng xóm mới chuyển đến ? Em định ?"
Căn nhà thuê trong một thành phố nhỏ ở miền Nam. Dân cư ở nơi thưa thớt, nhịp sống chậm rãi. Tình làng nghĩa xóm cũng vô cùng hòa thuận.
Gia đình họ vẻ việc gì gấp.
ứng dụng đặt xe, tài xế đó hủy chuyến, hệ thống vẫn đang tiếp tục tìm xe khác.
cũng trò chuyện với chị vài câu: "Vâng ạ, em đang đợi xe."
Chị cởi mở: "Nghe giọng thì em ở đây . Em từ tới, chọn chỗ ? Thành phố nhỏ của chị hiếm khi nơi khác đến lắm."
mỉm trả lời: "Em từ Thủ đô đến, về đây để dưỡng t.h.a.i ạ."
Chị ngạc nhiên thốt lên: "Ôi trời, em m.a.n.g t.h.a.i ? Đứa đầu ? Chị em , phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i nhiều chuyện cần chú ý lắm..."
Chị cứ thế liến thoắng kể cho , chia sẻ ít kinh nghiệm cá nhân. Chị còn định tiếp, nhưng chiếc xe mới đặt tới nơi.
chào tạm biệt chị: "Em nhé, hẹn chị chuyện tiếp."
mở điện thoại tìm kiếm nhãn hiệu t.h.u.ố.c vitamin B11 mà chị giới thiệu, chẳng buồn ngẩng đầu lên với tài xế: "Số đuôi 1234 ạ?"
khẽ lẩm bẩm: "Vitamin B11, canxi, DHA, còn gì nữa nhỉ..."
lắc đầu cho tỉnh táo , bỗng nhiên cảm thấy gì đó đúng. Xe hề khởi động, tài xế bước xuống xe, mà ở ghế ... dường như còn một nữa...
C.h.ế.t , chẳng lẽ gặp xe chở khách trái phép !
Cả cứng đờ, nắm c.h.ặ.t lấy điện thoại, liên tục bấm nút nguồn để kích hoạt chức năng liên lạc khẩn cấp.
vị khách còn nhanh hơn cả chức năng khẩn cấp của điện thoại. Người đó áp sát , còn rơi một vòng tay rắn chắc.
Mùi hương cam đắng phiêu đãng trong gian chật hẹp của xe, xộc thẳng cánh mũi .
Môi đàn ông dán c.h.ặ.t cổ , thở nóng rực mơn trớn làn da.
"Cục cưng, im lặng tiếng cắt đứt liên lạc để chơi trò mất tích là một thói quen . Có quá nhân từ với em , khiến em quên mất là như thế nào."
Là ...
siết c.h.ặ.t gấu váy.
Tạ Tuyên c.ắ.n nhẹ lên vai , quá mạnh nhưng đủ khiến rùng . Chẳng từ lúc nào, bế bổng lên đùi.
lắp bắp: "Em... em im lặng tiếng, em để mẩu giấy trong phòng ngủ mà."
Tạ Tuyên bật : "Cục cưng, em thấy con chim hoàng yến nào dám rời bỏ chủ nhân ?"
Anh cúi , ghé sát tai . Luồng khí nóng hổi lướt qua vành tai, ngứa tê.
"Em thử đoán xem, con chim hoàng yến tự ý bỏ trốn khi bắt sẽ kết cục thế nào?"
Anh âu yếm c.ắ.n lên tai , bàn tay bắt đầu mơn trớn cổ tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cat-lun/chuong-3.html.]
chẳng đoán chút nào!
Chẳng qua cũng chỉ là nhốt thôi, chắc chiếc l.ồ.ng bằng vàng ròng hầm của vẫn nung chảy .
nín thở, giọng run rẩy: "Tạ... Tạ Tuyên..."
Anh khẽ hừ một tiếng từ trong cổ họng: "Hửm?"
"Em sẽ theo về, em sẽ chạy trốn nữa , đừng như ..."
nén nỗi sợ hãi, đưa tay ôm lấy , áp tai l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi . Tiếng tim đập trong l.ồ.ng n.g.ự.c vang lên từng nhịp, rõ mồn một, càng lúc càng nhanh.
Theo như những gì khác từng chỉ bảo, lúc nên dùng cơ thể của để xoa dịu cơn giận của . Thế nhưng, Tạ Tuyên vốn mấy mặn mà với chuyện giường chiếu. So với việc l..m t.ì.n.h, thích chủ động hôn ôm hơn, hoặc đôi khi chỉ đơn giản là im lặng ở bên cạnh .
Hồi mới bên , bắt gặp ôm một bạn cùng lớp, phát điên lên. Tối hôm đó, chủ động cởi bỏ quần áo để cầu xin đừng giận nữa.
Nào ngờ tâm trạng Tạ Tuyên hề khá hơn, ngược càng thêm tức giận. Anh sập cửa bỏ , để mặc ngơ ngác một trong phòng ngủ.
Mãi đến một tuần mới xuất hiện , ôm lòng và : "Cục cưng, thích em ôm khác."
Lúc đó cứ ngỡ đó chỉ là một sự cố ngoài ý , nhưng , những chuyện tương tự xảy nhiều , mới nhận rằng Tạ Tuyên thực sự thích dùng cơ thể để cầu xin .
Anh thích sự tự nguyện và cảm xúc đến một cách tự nhiên hơn. đối với , đây chẳng chuyện lành gì, vì mất một tư cách đơn giản nhất để dỗ dành .
Bàn tay Tạ Tuyên đặt lên lưng , khiến cứng đờ . Anh im lặng lâu, khí như đông đặc .
Lòng bàn tay đẫm mồ hôi, thở như một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
Khi thật sự chịu nổi sự áp lực , đ.á.n.h bạo ngẩng đầu lên, nhưng vô tình chạm đôi mắt đen sâu thẳm của .
Tạ Tuyên nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ phức tạp khó đoán. Giọng khàn đặc, mang theo sự mệt mỏi rã rời: "Cục cưng, đây em như thế ."
Không như thế ? , đầu óc bỗng chốc trống rỗng. Ngày là thế nào?
Tạ Tuyên đưa tay vén lọn tóc mai tai : "Tiểu Ly, là bạn trai của em, chứ kim chủ của em. Ở bên cạnh , em thấy mệt mỏi lắm ?"
Ở bên cạnh Tạ Tuyên mệt ư? bao giờ nghĩ đến câu hỏi . chỉ rằng, cách thức chúng chung sống đổi năm hai mươi tuổi.
Trước năm hai mươi tuổi, là thanh mai trúc mã của . Sau năm hai mươi tuổi, là kim chủ của .
và Tạ Tuyên quen từ sớm, sớm đến mức ký ức của cũng bắt đầu nhạt nhòa. Có lẽ đầu gặp lúc năm tuổi.
Tạ Tuyên là con riêng, vốn là bảo mẫu của nhà họ Tạ. Vì lúc bấy giờ nữ chủ nhân nhà họ Tạ cũng nhờ m.a.n.g t.h.a.i mà gả hào môn nên bà nghĩ cũng thể . Bà dùng hết tâm tư quyến rũ ông chủ để sinh .
Đáng tiếc là bà quên mất rằng, dù nữ chủ nhân dùng con để ép buộc thì xuất của bà cũng khá giả, còn bà chỉ là một giúp việc.
Nhà họ Tạ thừa nhận Tạ Tuyên, thậm chí đến một đồng phí nuôi dưỡng cũng bỏ .
Mẹ nhận bất cứ thứ gì nên đ.â.m uất hận, thường xuyên đ.á.n.h đập mắng c.h.ử.i đứa trẻ mà bà tốn bao công sức để sinh .
Tuổi thơ của trôi qua trong bi kịch như thế.