CÃI NHAU VỚI HOÀNG TỬ CÂM, TỨC CHẾT TA RỒI - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-11 08:42:17
Lượt xem: 49

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không ngờ đụng lục hoàng t.ử điều tra vụ án.

 

Thái t.ử sợ liên lụy nên trực tiếp bỏ xe giữ tướng.

 

Mười vạn lượng bạc khác giăng bẫy tạo cái hố khổng lồ đều đổ hết lên đầu ông .

 

Uy Viễn Hầu phủ bên ngoài thì hào nhoáng.

 

bên trong sớm rỗng tuếch.

 

Làm lấy tiền lớn như .

 

Thế là lão già nghĩ một kế thối.

 

Dùng con gái để trả nợ.

 

ông nỡ gả đích nữ.

 

Vậy nên nghĩ tới .

 

Ông giữ với :

 

“Tiêu Tẫn tuy là tàn phế nhưng cũng là đàn ông.”

 

“Chỉ cần ngươi leo lên giường , thổi gió bên tai , rằng thấy cha ngươi hối lộ cho mấy .”

 

“Nếu ngươi , Hầu phủ sẽ phạm tội khi quân.”

 

“Đến lúc đó cả nhà c.h.é.m đầu, câm của ngươi đang giam ở quê e là cũng qua nổi mùa đông.”

 

Mấy cái tên ông đưa quen.

 

Chắc là những kẻ thù chính trị của ông .

 

Ta lạnh trong lòng.

 

Thật sự coi khác là kẻ ngốc .

 

Mẹ là món nợ phong lưu năm xưa của ông khi du lịch.

 

Ta là vết nhơ ông đưa về kinh thành nhưng dám nhận.

 

Bây giờ Hầu phủ gặp nạn.

 

Lại nhớ đến đứa con gái thứ lưu lạc bên ngoài như .

 

Kế mẫu bên cạnh, cầm khăn giả vờ lau nước mắt.

 

trong mắt đầy vẻ hả hê.

 

Bảo Sinh.”

 

“Tiêu Tẫn dù cũng là hoàng t.ử.”

 

“Nếu nhận con, con chính là gả cao .”

 

“Hai tỷ tỷ con nhát gan.”

 

“Con thương các tỷ một chút, họ .”

 

“Cũng là vì Hầu phủ chúng .”

 

Nếu chỉ vì Hầu phủ, chạy từ lâu.

 

đang ở trong tay họ.

 

Người phụ nữ ngốc nghếch chỉ a a hiệu vất vả nuôi lớn.

 

Bà một ở quê, chắc đang lo lắng đến phát điên.

 

Lúc đó hai gương mặt giả dối , gật đầu.

 

“Cho gặp một .”

 

“Ta thấy bà vẫn khỏe mạnh, với bà vài câu.”

 

Kẻ mạnh bao giờ oán trách cảnh.

 

Chỉ thích nghi với cảnh.

 

Sau đó…

 

Lật tung cảnh!

 

Ta đồng ý vương phủ.

 

Chỉ cần thể sống sót tay Tiêu Tẫn.

 

Thậm chí…

 

Nếu thể moi chút nhược điểm hoặc lợi ích gì từ vương phủ .

 

Ta thể cứu bỏ trốn thật xa.

 

Ban đầu tính như .

 

theo lời đồn Tiêu Tẫn là kẻ điếc câm.

 

Ta nghĩ với cái đầu thông minh của , lừa một tên tàn phế chẳng dễ như trở bàn tay .

 

chuyện hôm nay phá tan bộ kế hoạch của .

 

Tiêu Tẫn hiểu thủ ngữ của .

 

Còn dùng chính thủ ngữ đó để c.h.ử.i .

 

Lời đồn bên ngoài quả nhiên sai.

 

Thật biến thái!

 

Nhiệm vụ “dùng sắc dụ dỗ” mà lão Vạn giao cho mặt Tiêu Tẫn chỉ là trò .

 

vẫn còn trong tay .

 

Nếu leo giường hy vọng, chỉ thể nghĩ cách khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cai-nhau-voi-hoang-tu-cam-tuc-chet-ta-roi/2.html.]

 

Cha cũng vô dụng.

 

Trong phủ lục hoàng t.ử thế mà cũng tai mắt.

 

Sáng hôm trời tờ mờ.

 

Đã lén để trong phòng một bộ quần áo, kèm theo tờ giấy bảo mặc nó gặp Tiêu Tẫn.

 

Ta chiếc váy xẻ gần đến nách, rơi trầm tư.

 

Nha quét sân nào mặc cái ?

 

Có vẻ vẫn đ.á.n.h giá cao đầu óc của cha .

 

Ta lạnh lùng nhét chiếc váy đồi phong bại tục xuống gầm giường.

 

Cầm cây chổi cao hơn cả bắt đầu việc.

 

Chính viện của vương phủ rộng.

 

Trồng một cây ngân hạnh gần trăm năm tuổi.

 

Cuối thu, lá vàng rơi đầy đất.

 

Ta mới bắt đầu quét.

 

Đã thấy hai thị vệ kéo một đầy m.á.u từ trong phòng .

 

Trên đất kéo thành một vệt m.á.u dài khiến rùng .

 

Tiêu Tẫn hành lang.

 

Trong tay cầm con d.a.o mỏng như cánh ve.

 

Đang thong thả gọt một quả lê trắng.

 

Vỏ lê dài rủ xuống, rung rung giống hệt trái tim nhỏ bé của .

 

Hắn liếc mắt về phía .

 

Hàn khí trong mắt còn tan.

 

Có cảm giác thứ thấy đều nên là vật c.h.ế.t.

 

Thấy cầm chổi run rẩy.

 

Khóe môi cong lên.

 

Hắn hiệu với , vô cùng ngang ngược.

 

“Nhìn cái gì?”

 

“Không chia lê cho ngươi ăn .”

 

Ta: …

 

Sáng sớm ngươi g.i.ế.c cướp của.

 

Ta thèm miếng lê của ngươi chắc?

 

tay cầm chổi vẫn run ngừng.

 

Lưng cũng ướt đẫm mồ hôi.

 

Nhịn.

 

Vạn Bảo Sinh, nhịn.

 

Mẹ vẫn đang chờ ngươi.

 

Nếu lúc lộ vẻ sợ hãi g.i.ế.c, sẽ thật sự còn đường sống.

 

Ta nhớ tới ánh mắt âm hiểm của Vạn Tùng Lâm khi .

 

Con cáo già đưa đây, chắc chắn cài tai mắt theo dõi.

 

Nếu biểu hiện quá lười biếng, chắc sẽ sống dễ dàng.

 

hít sâu một .

 

Thu bụng, ưỡn m.ô.n.g, cong eo.

 

Ngón tay hoa lan vểnh lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc gió thổi rơi.

 

Ánh mắt như tơ lướt qua Tiêu Tẫn hành lang.

 

Một dáng vẻ e lệ quyến rũ, yếu đuối như liễu gió.

 

Rồi bắt đầu quét sân đầy yêu kiều.

 

Tai mắt ơi tai mắt.

 

Ta cố gắng .

 

Nhớ về với lão già , đừng khó .

 

Ta còn kịp xoay vòng thứ hai.

 

“Cốc.”

 

Một hạt lê bay tới, chính xác đập trúng trán .

 

“Ai da!”

Ta ôm trán, đau đến suýt rơi nước mắt, đầu trừng .

 

Tiêu Tẫn mặt đầy chán ghét, đầu ngón tay gõ nhẹ hiệu.

 

“Nếu ngứa lưng thì cọ cây.”

 

“Vặn vẹo như c.h.ế.t .”

 

Xấu?!

 

 

 

Loading...