Các Cặp Đôi Điên Rồ - Phần 5

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:24:36
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm Lục Diêm học lớp mười hai, Chu Bạch Bạch Đại học Thủ đô học vật lý. Anh còn mặc đồng phục học sinh vẫn là thiếu niên vị thành niên, còn Chu Bạch Bạch dáng một sinh viên đại học trưởng thành. 

 

Tan học, Lục Diêm đụng Chu Bạch Bạch cổng trường. Thấy cô thản nhiên hút t.h.u.ố.c, cơn tức của lập tức bốc lên. Hận thể kéo thầy chủ nhiệm cho thầy xem cho rõ “học sinh ba ” năm xưa .

 

“Chu Bạch Bạch, tới đây gì?” Lục Diêm hỏi.

 

Chu Bạch Bạch dập tắt điếu t.h.u.ố.c, vô tội đáp: “Hôm nay tiết, tới thăm thôi. Tiện thể tham quan trường cũ, ?”

 

Lục Diêm trợn mắt. Anh cảm thấy Chu Bạch Bạch đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi, nhàn quá nên tới vây xem cuộc sống khổ bức năm cuối cấp ba của . Chu Bạch Bạch sắc mặt Lục Diêm, dỗ dành mấy câu: “Thôi nào thôi nào. Cậu chủ nhỏ, để xách cặp cho ?”

 

Lục Diêm cũng khách sáo, đưa cặp cho Chu Bạch Bạch, một tay đút túi quần, với cô: “Đi, chẳng dạo quanh trường cũ .”

 

Chu Bạch Bạch nhận lấy cặp. Quả nhiên Lục Diêm chẳng bỏ cuốn sách nào trong. Trước bao giờ mang sách về nhà. Trong quan niệm của cô, học là ở trường, nghỉ ngơi là ở nhà, hai việc tách biệt. Lục Diêm cũng cô ảnh hưởng mà từng mang sách về. Cô đeo chiếc cặp nhẹ bẫng theo Lục Diêm bước khuôn viên trường.

 

Lục Diêm “quẹt mặt” đưa Chu Bạch Bạch trong. Thời gian học cấp ba của Chu Bạch Bạch quá ngắn. Mới học một năm nhảy thẳng lên đại học, vì thế cô từng trải nghiệm cái gọi là “đời sống trung học”. Hai con đường nhỏ trong khuôn viên trường, bóng hoàng hôn lay động giữa tán lá xanh, ánh của những chú chim nhỏ vàng trắng.

 

Hai một một bước . Khuôn viên vắng bóng học sinh mang theo cảm giác suy tàn hấp hối.

 

Trên sân trường treo những băng rôn đỏ với khẩu hiệu cổ vũ tinh thần, bên cạnh sân bóng rổ là chiếc bình nước bỏ quên cô độc.

 

Hai như những kẻ ngoài cuộc lặng lẽ ngang qua từng tòa giảng đường ngả màu vàng cũ cho đến khi thấy sân vận động chất đống bàn ghế lộn xộn, Chu Bạch Bạch dừng bước.

 

“Hôm nay các chụp ảnh nghiệp ?” Chu Bạch Bạch hỏi.

 

Lục Diêm ừ một tiếng. Anh chẳng cảm xúc gì đặc biệt với việc nghiệp, cũng lưu luyến gì thời trung học. Anh chỉ giống Chu Bạch Bạch, sớm bước giảng đường đại học. Anh liếc Chu Bạch Bạch, thấy cô híp mắt t.h.ả.m cỏ xanh sân vận động bỗng nhiên cảm khái một câu: “Thật quá.”

 

Lục Diêm mới chợt nhận Chu Bạch Bạch còn kịp chụp ảnh nghiệp thì nghiệp .

 

Anh hừ hai tiếng, với cô: “Hồi đó bảo đừng lên đại học sớm quá, giờ thì , đến ảnh nghiệp cũng chẳng .”

 

Thấy bộ dạng đắc ý của Lục Diêm, Chu Bạch Bạch vốn định với rằng cô đăng bài SCI. Còn viện nghiên cứu nước ngoài mời cô nhưng tất cả những lời đều cô nuốt ngược trong.  Cô đè đầu Lục Diêm quá nhiều năm , để vui một chút .

 

Lục Diêm đột nhiên với Chu Bạch Bạch: “Ra , chụp cho một tấm ảnh nghiệp.”

 

Chu Bạch Bạch ngạc nhiên, chỉ : “Một tớ ?”

 

Lục Diêm bảo đợi chút chạy tòa nhà giảng đường. Chẳng bao lâu , cầm một cây gậy chụp ảnh. Lục Diêm là của câu lạc bộ nhiếp ảnh, trong đó thiếu gì thiết . Anh gắn điện thoại lên giá, chỉnh chế độ chụp hẹn giờ, với Chu Bạch Bạch: “Mau mau cho đàng hoàng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cac-cap-doi-dien-ro/phan-5.html.]

Chu Bạch Bạch hiếm khi ngoan ngoãn yên như một chú chim cút nhỏ. Bộ dạng lời chọc cho Lục Diêm bật

 

Anh bấm bắt đầu, chạy nhỏ đến bên cạnh cô, hỏi: “Nghĩ xong tạo dáng thế nào ?”

 

5

Chu Bạch Bạch đáp: “Không nữa, tiền bối.”

 

4

Lục Diêm cũng chẳng kinh nghiệm gì. Số chụp ảnh chung với khác vốn ít. Anh căng thẳng, : “Nhìn ống kính , Chu Bạch Bạch.”

 

3

2

 

Ngay khoảnh khắc , Chu Bạch Bạch kiễng chân vòng tay ôm lấy vai Lục Diêm. Lục Diêm kịp đề phòng, nghiêng tựa cô. Anh thấy một tiếng tách.

 

Bức ảnh chụp khoảnh khắc và Chu Bạch Bạch “chung sống hòa thuận” lưu .

 

Lục Diêm hất tay Chu Bạch Bạch . Nhìn dáng vẻ của ngay cái tật “bướng bỉnh trẻ con” tái phát. Chu Bạch Bạch lười dỗ dành . Chỉ cúi đầu tấm “ảnh nghiệp” trong điện thoại, bức ảnh cô khoác tay Lục Diêm.

 

Trong ảnh, Lục Diêm trông đờ đẫn, ngơ ngác, ngoài ý chút đáng yêu.

 

Cô tiện tay chuyển tiếp ảnh cho chính . Tâm trạng Chu Bạch Bạch cực kỳ . Thấy cô vui như , Lục Diêm liếc tấm ảnh.

 

Cái quái gì thế ?

 

Chu Bạch Bạch thì hào sảng ôm lấy , còn trông như cô vợ nhỏ bắt nạt. Nhìn mà tức ách.

 

“Ảnh chụp thật.” Chu Bạch Bạch , ánh mắt sâu xa mang theo chút cảnh cáo liếc Lục Diêm một cái. 

 

Vốn định bắt bẻ vài câu nhưng ánh mắt dập tắt sạch ý định.

 

“Được , thấy .”

 

Hai rời khỏi khuôn viên trường, về phía trạm xe buýt. Giờ cao điểm qua, và xe đường thưa thớt. Chu Bạch Bạch đột nhiên vệ sinh, bảo đợi cô trạm.

 

Trăng lên sớm, đối diện với mặt đất tối sầm như đang úp mặt suy ngẫm lầm nhưng sang mới phát hiện bên cạnh chẳng mấy vì . Chỉ thỉnh thoảng máy bay lướt qua chạm mặt, buồn chán đến c.h.ế.t . Sự buồn chán cũng lây sang Lục Diêm. Trong lúc đợi Chu Bạch Bạch, thấy thời gian trôi chậm như cả đời .

 

Cho đến khi Chu Bạch Bạch xuất hiện.

Loading...